Chương 3: Lili Marleen

Từ dạo biết tên Shadrian, Ashley thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.  

Trong mơ tại sảnh Rose, dưới vòm trần cao rộng vẽ bức tranh Đức Mẹ dát vàng, anh trải giấy bút ra, đối chiếu bức họa để phác thảo. Tượng thần trong phòng chẳng biết đã bị ai dời đi từ lúc nào. Anh cố định bảng vẽ lên bệ thờ, dõi theo ánh hoàng hôn trôi trên mặt giấy. Trực giác mách bảo Ashley rằng bức tranh này nên mang sắc vàng đỏ, anh cần bắt lấy khoảnh khắc hoàn hảo nhất để lên màu.  

Nhưng mỗi lần anh cảm thấy mình sắp chạm đến góc độ rực rỡ nhất, tiếng súng lại vang lên trong mơ.

Ai đó bắn một phát sau lưng, viên đạn rít lên gầm gào sượt qua tai, găm vỡ đầu bức họa. Hoàng hôn bắt đầu rỉ máu. Những mảng đỏ tươi loang ra từ tờ giấy trắng, hòa với sắc vàng sẫm, mỗi lúc một dữ dội.

Cuối cùng, bức họa bốc cháy.  

Tranh cháy trong ánh chiều tà, gần như hóa thành ngọn lửa nuốt chửng tất cả. Trong ngọn lửa vang lên tiếng súng, tiếng gót giày gãy đôi, tiếng đầu gối đập vỡ xương hàm răng rắc, tiếng ổ đạn xoay rồi lách cách lên nòng. Mái vòm sụp đổ ầm ầm, cửa sổ kính màu vỡ tan tành. Vô vàn âm thanh dội lại bên tai anh, chồng chất, dâng mãi.

Ashley không tài nào diễn tả nổi thứ cộng hưởng hỗn loạn ấy, như tiếng phách vang chói tai. Mặt trời lặn và ngọn lửa giao tranh ác liệt, tựa lưỡi dao rạch toạc bức màn đỏ thẫm. Hàng ngàn mảnh kính vỡ vụn rơi loảng xoảng xuống sàn đá cẩm thạch, tạo nên điệu flamenco nóng bỏng nhất.  

Giữa biển lửa đỏ rực ngút tầm mắt, anh bỗng nghe một tiếng "tách".

Đó là âm thanh cắt đầu xì gà.  

Que diêm được quẹt lên, mảnh gỗ tuyết tùng bén lửa, xen lẫn tiếng xèo xèo của thuốc lá cháy. Có ai đó ngậm đầu lọc, hít vào rồi thở ra làn khói.  

Rồi người ấy đặt mảnh gỗ tuyết tùng lên môi, thổi mạnh cho tắt lửa.

Tức thì, mọi ngọn lửa phụt tắt, xung quanh chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Anh đứng một mình giữa hoa viên trống hoác. Chẳng còn bức họa, chẳng còn kính màu, ngay cả hoàng hôn cũng biến mất. Xung quanh trắng toát một màu, chỉ trơ lại đường nét của tòa nhà. Chính giữa mái vòm tròn là một khoảng trống, như chiếc giếng trắng hun hút, đối diện với bệ thờ trơ trọi.

Bất chợt, chuông vang lên khắp trời đất.

Một sọt hoa hồng đổ ụp xuống từ giếng trời.

"Giấc mơ nào cũng kết thúc như vậy." Ashley ngồi bên cửa sổ: "Tôi nghe thấy tiếng chuông, rồi hoa hồng rơi xuống như mưa."  

Bác sĩ của trường ghi lại lời anh, tiếng bút sột soạt trên giấy: "Nội dung giấc mơ lần nào cũng y hệt sao?"

"Giống hệt nhau." Ashley đáp: "Tôi nhớ rõ từng chi tiết."  

Bác sĩ trầm ngâm một lát: "Ngài Vladimir, tôi tạm hiểu tình trạng của ngài. Thực ra ở tuổi này, mơ nhiều thứ cũng không lạ, miễn là không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của ngài."

Ashley nhìn bác sĩ, không nói gì.  

Bác sĩ mỉm cười: "Dĩ nhiên, một giấc mơ lặp đi lặp lại y hệt thì đúng là hiếm gặp. Xét đến phong cách nghệ thuật ở đại học Đế Quốc, nhiều sinh viên trẻ gặp phải những triệu chứng thần kinh nhẹ. Nếu ngài cần điều trị y tế, tôi sẽ kê đơn cho ngài."

"Việc này có bị ghi vào hồ sơ không?" Ashley hỏi.  

"Không, đương nhiên không." Giọng bác sĩ ôn tồn: "Những người vào đại học Đế Quốc đều là thanh niên ưu tú, đế quốc tôn trọng quyền riêng tư của các ngài."  

"Vậy thì phiền ngài rồi." Ashley gật đầu.

"Không cần khách sáo, đây là trách nhiệm của tôi." Bác sĩ lật sang trang mới, hỏi tiếp: "Nếu ngài muốn chẩn đoán kỹ hơn, tôi cần biết thêm. Xin mạo muội hỏi, trước khi ngài bắt đầu có những giấc mơ này, có gặp phải sự kiện bất thường nào không?"

Ashley đáp: "Tôi tốt nghiệp từ trường dự bị sĩ quan, chuyện khác thường nhiều không kể xiết. Ngài muốn hỏi chuyện nào?"

Bác sĩ khựng lại, rồi cười hiền: "Ngài hiểu lầm ý tôi rồi. Trong giấc mơ của ngài có nhiều hình ảnh đáng ngẫm, như hoa hồng chẳng hạn. Tôi nghĩ ý nghĩa của hoa hồng chắc không liên quan nhiều đến cuộc sống trường sĩ quan. Hay lẽ nào trường sĩ quan tỉnh bên cũng trồng nhiều hoa hồng như đại học Đế Quốc?"  

Ashley: "Hẳn là không."

"Vậy thì đúng rồi." Bác sĩ ngẫm nghĩ một thoáng, rồi gấp sổ lại, đặt bút xuống. "Ngài Vladimir, không, Ashley."

Bác sĩ đổi cách xưng hô, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: "Trước khi ngài bắt đầu mơ những giấc mơ như vậy, trong cuộc sống có xuất hiện thứ gì liên quan tới hoa hồng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!