Khi anh tỉnh lại, phòng học đã trống trơn.
"Tỉnh rồi à?" Shadrian ngồi ở dãy bàn trước, đặt một tách trà nóng trước mặt anh: "Vừa mới qua chỗ Narcissus lấy đấy, nghe nói là trà sếp Lâm mới nhập về."
Ashley nâng tách trà lên uống một ngụm, nước trà vừa ấm, trời ngoài cửa sổ đã tối rồi. Anh hỏi Shadrian: "Thầy ơi, tối nay ăn gì ạ?"
"Tối nay không ăn ở nhà." Shadrian nói: "Tôi phải đến một nơi."
"Em đi cùng ngài nhé?"
"Được thôi."
Nơi Shadrian muốn đến là tân Thánh Đường.
Kể từ lần trộm rượu dưới hầm lần đó, họ không còn tới đây nữa, Ashley cũng đã lâu không đến đây luyện đàn cello. Dường như những tháng ngày sinh viên cứ thế thoáng chốc đã qua. Các giáo sĩ mới đến không nhận ra họ. Shadrian xin Ashley một ít tiền lẻ, bỏ vào hòm công đức ở cửa. Y nheo mắt nhìn một lúc pho tượng thần ở cuối chính điện rồi quay người, rẽ vào một hành lang dài.
Ashley theo sau y, nhìn Shadrian cạy cửa một căn phòng. Khi cánh cửa mở ra, một mùi khó tả tỏa ra, đó là mùi sơn dầu.
Đây là phòng trưng bày tranh của Thánh Đường.
Trên tường treo kín mít khung tranh, từ trần nhà rủ xuống nhiều sợi dây thép, treo lơ lửng những bức tranh lớn nhỏ. Nhiều bức tranh sử dụng màu xanh lam từ ngọc lưu ly, loại màu xanh này sẽ phát sáng trong bóng tối, vì chất liệu vô cùng lộng lẫy nên nó rất đắt đỏ, hiếm có họa sĩ nào dùng màu này để vẽ.
Trừ khi là để khắc họa thần hoặc Đức Mẹ.
Shadrian đi xuyên qua giữa những bức tranh, cuối cùng dừng lại trước một bức chân dung.
Người trong chân dung rõ ràng là Đức Mẹ, nhưng người vẽ không dùng màu xanh lam mà các họa sĩ thường chọn, thay vào đó lại sử dụng rất nhiều màu đỏ.
Màu đỏ của hoa hồng, màu đỏ của máu, màu đỏ của lửa, màu đỏ của hoàng hôn rực cháy trên mặt biển, và cả màu đỏ vàng chói lọi đến cực điểm, gần như ngả sang đen của mặt trời.
Shadrian nhìn bức tranh một lúc rồi nói: "Tôi vẫn nhớ lúc em vẽ bức tranh này."
Ashley: "Đó là lần đầu tiên em gặp ngài."
Đây chính là bức chân dung Đức Mẹ mà Ashley vẽ trước khi vào đại học Đế Quốc.
Ashley nhìn quanh: "Em không ngờ bức tranh này lại ở đây, em cứ nghĩ nó sẽ được cất ở những nơi như phòng lưu trữ hồ sơ của trường."
"Vốn dĩ nên là vậy." Shadrian nói: "Nhưng bức tranh này của em vẽ quả thực rất xuất sắc, nên nhà trường đã đặc cách tiến cử nó cho Tân Thánh Đường, rồi nhanh chóng được thu nhận vào bộ sưu tập."
"Thì ra là vậy." Ashley gật đầu: "Sao ngài lại nghĩ đến việc tới xem bức tranh này?"
"Bởi vì Narcissus nói với tôi tân Thánh Đường sắp được tu sửa, chỗ đó ở sảnh Rose cần thay một bức chân dung Đức Mẹ mới, bức tranh này là một trong những lựa chọn." Shadrian bắt đầu xắn tay áo: "Tôi không muốn phải đối mặt với cái mặt của anh mà đọc kinh Mân Côi đâu" —— anh ta nói vậy đấy."
Y vừa nói vừa vẫy tay với Ashley. Ashley bước tới, Shadrian ra hiệu cho anh ngồi xổm xuống, rồi ngồi lên vai anh.
Ashley hiểu ý, từ từ đứng dậy. Sau đó, Shadrian như làm ảo thuật, rút từ sau lưng ra một chiếc tuốc nơ vít và kìm sắt, khá nhanh nhẹn gỡ bức tranh đang treo trên tường xuống.
Ashley: "Ngài định mang nó đi ạ?"
Shadrian: "Chứ sao nữa? Vừa hay phòng sách còn chỗ, để đó làm đồ trang trí cũng không tệ."
Ashley nghĩ một lát rồi nói: "Nếu ngài muốn một bức chân dung, em có thể vẽ cho ngài một bức mới."
Shadrian nghe xong thì cười, nhảy từ trên vai anh xuống: "Sao nào, em không hài lòng với bức tranh này à?"
"Khi đó em vẫn chưa quen thân với ngài lắm." Ashley ngừng một chút rồi nói: "Bức tranh này vẽ Đức Mẹ, không phải vẽ ngài."
"Ối chà." Shadrian ghé sát lại gần anh, trêu chọc: "Chưa quen thân với tôi mà đã thích tôi rồi cơ à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!