Lâm Liên Tước nói là làm, quả nhiên đã mang vé tàu đi thành phố Alexandria.
Đây đã là năm thứ tư Ashley và Shadrian quen biết nhau. Do thân phận đặc thù của Shadrian, năm mới thường là lúc y bận túi bụi ở các nước. Năm nay tình cờ làm sao, quân đội lại xếp y vào phái đoàn đến thành phố Alexandria.
Lúc nhận vé tàu, Ashley nhận ra đây sẽ là lần đầu tiên họ cùng nhau đón năm mới.
Sau khi đến thành Thánh, Ashley dọn thẳng vào ở phố Chu Tước. Lâm Liên Tước là một chủ nhà vô cùng hào phóng, ngày ba bữa đều đổi món dẫn anh đi ăn khắp nơi. Phái đoàn đế quốc sẽ ở lại thành Thánh một tháng, Shadrian và Narcissus xử lý xong các thủ tục chính thức liền lẻn ra ngoài cùng họ đánh chén no say.
Narcissus mang đến rượu đặc biệt của Toà Thánh mà anh đã khất từ lâu, Lâm Liên Tước thì mở hầm rượu của Lâm Ký. Đúng lúc lại có mấy tàu buôn từ Viễn Đông cập bến, dỡ xuống cả chục thùng rượu ngon, thế là ngày nào họ cũng có rượu hảo hạng để thưởng thức. Lần gần nhất Ashley đến thành phố Alexandria đã là hai năm trước, trên phố đã mở thêm nhiều hàng quán mới, trong đó có một quán bán món thịt đầu heo hầm đường phèn trong nồi đất nung.
Đáy nồi lót củ niễng và sò điệp khô, rồi phủ lên lớp thịt đầu heo hầm nhừ, nêm nếm gia vị và rượu Thiệu Hưng. Lúc bắc lên bếp còn phải quấn một vòng khăn mặt quanh nắp nồi để giữ hơi. Thịt heo hầm kiểu này mềm nhừ, đỏ au, ngày nào Shadrian cũng phải mua một nồi, nên bị Lâm Liên Tước cười nhạo rằng khẩu vị của y cứ như trẻ con. Ở Quảng Châu, thịt đầu heo chẳng khác nào đồ bỏ đi, chỉ là món ăn vặt khi đánh mạt chược cho tiêu cơm, hoặc nhà nào có con kén ăn thì mới hầm một nồi thịt ngọt lịm thế này.
Một ngày trước năm mới, Ashley thấy một cửa hàng đá quý ven đường, chẳng hiểu sao lại nán lại rất lâu, lúc ra ngoài thì mang theo một đôi hoa tai.
Đôi hoa tai rất xa hoa, vàng được chế tác tinh xảo nạm ngọc phỉ thúy xanh thẫm, bên dưới đính một hạt mã não nam hồng đỏ sậm.
"Ối chà." Lâm Liên Tước vừa nhìn đã nói: "Phỉ thúy xanh biếc, mã não nam hồng lâu năm, không tệ."
Cách phối màu này rõ ràng là dành cho Shadrian, cũng chỉ có y mới cân được vẻ đẹp vừa đậm đà vừa nồng cháy, đẹp đến mức gần như dung tục này. Shadrian đang uống rượu cùng Narcissus, Ashley mang hoa tai qua, y vừa nhìn đã cười, vén ngay tóc lên để lộ d** tai, bảo Ashley: "Đeo đi."
Ashley cẩn thận xỏ kim qua, rồi cài chốt lại.
Shadrian uống một ngụm rượu, đôi hoa tai khẽ leng keng theo động tác của y. uống đã lâu, môi nhuốm màu rượu, mái tóc đỏ cùng đôi môi đỏ mọng quyện với sắc xanh của phỉ thúy và sắc đỏ của mã não nam hồng, ánh vàng thi thoảng lấp lánh. Vàng và đỏ, mặt trời và máu tươi, khiến người ta liên tưởng đến thanh gươm g**t ch*t bạo chúa trong một vở opera.
Toà Thánh có một tục lệ, dùng bột vàng để tắm rửa thi thể, bọc trong lụa là rồi mới hạ huyệt. Bây giờ Shadrian trông chẳng khác nào một bộ hài cốt xa hoa tột bậc, đẹp đến cực hạn, khiến người ta bắt đầu ảo giác về cái chết.
Ashley hôn y, thế là xương trắng mọc ra da thịt, lại biến thành người sống sờ sờ.
"Đeo bên trái trước đi, lỗ tai bên phải bịt mất rồi." Shadrian thả tóc xuống, nói: "Về phòng rồi tìm kim với lửa, xỏ thêm một lỗ nữa."
Ashley cầm ly rượu của y uống một ngụm, lặng lẽ hỏi: "Thầy ơi, khi nào chúng ta về phòng?"
Shadrian khoan thai liếc anh một cái: "Vừa mới khui chai mới, đợi tôi uống xong đã."
Ashley nhìn bàn tiệc đầy rượu, tìm thấy chai vừa mới mở, anh rút nút bần ra, uống cạn một hơi bằng một tư thế bình tĩnh vững vàng.
Shadrian chống cằm, ung dung nhìn anh uống xong, rồi búng tay một cái: "Tôi cá là em uống nhanh thế này." Y nói: "Chắc chắn sẽ nấc."
Ashley: "…"
"Thôi." Narcissus thật sự không thể nhìn nổi hai người này nữa, anh duỗi chân móc chiếc ghế dưới mông Shadrian ra, rồi đá vào lưng y một cái: "Cút nhanh."
Cả hai trở về phòng, Shadrian tiện tay kéo rèm cửa lại. Y tìm thấy kim, đốt lên ngọn lửa, kim loại nung nóng xuyên qua da thịt, mùi máu và thịt cháy xém mang đến một cảm giác khoái lạc gần như đau đớn. Rèm cửa hé ra một khe hở, ánh sáng như một lớp áo phủ lên, rồi lại từ từ bị lột ra. Shadrian để nguyên kim trong lỗ tai, cúi đầu hôn Ashley, cho đến khi máu tươi trong lỗ tai đông lại, y mới nắm lấy tay Ashley, từ từ rút kim ra.
Máu tươi lại ứa ra.
Y chẳng thèm đoái hoài đến vệt máu chảy bên tai, cứ thế cài nốt chiếc hoa tai còn lại vào.
Y đã đeo một đôi hoa tai.
Y chỉ đeo một đôi hoa tai.
Shadrian cúi đầu, ghé vào tai Ashley khẽ hỏi: "Đẹp không?"
Ashley thở hổn hển, đáp: "… Rất đẹp."
Học trò không chút giữ kẽ mà dâng mình cho thầy, cũng như anh đã hàng trăm lần dâng mình cho y. Có đôi khi họ kết thúc buổi tập trong phòng học ballet, Shadrian đeo găng tay cao su hút xì gà, đè Ashley đang thở không ra hơi xuống sàn, luồn ngón tay vào trong cơ thể anh, chiếc găng còn vương mùi tro thuốc và hoa hồng, khiến bắp đùi người ta nóng ran.
Có đôi khi Shadrian lại mặc quân phục chỉnh tề nhất, đột nhiên ngồi lên đùi Ashley, khẽ bảo anh men theo quân phục mà chạm vào trong. Có lúc Ashley chạm phải dây nịt bít tất, có lúc lại chạm phải những chiếc cúc nội y phức tạp mà anh không biết cởi, anh giống như học trò ngoan ngoãn nhất mà xin chỉ giáo từ Shadrian. Shadrian vừa th* d*c vừa nắm tay anh chỉ dạy, phát ra những tiếng r*n r* nửa như mèo nửa như sư tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!