Chương 23: Kẻ điên được chữa lành ở Rialto

Cơ cấu nội các của đế quốc Thần Thánh là một "liên minh cầm quyền". Các thành viên không hoàn toàn do một phe phái nắm giữ, mà được phân bổ theo tỷ lệ cho các phe, các bên cùng nhau lập nên nội các.

Phe phái có ảnh hưởng nhất trong đế quốc Thần Thánh xưa nay vẫn là phe Xã Hội và phe Trung Tâm. Trong kỳ nội các trước, phe Trung Tâm đã giành được ghế Bộ trưởng Ngoại giao và Bộ trưởng Quốc phòng. Trong cuộc bầu cử tổng thống lần này, ứng cử viên do phe Trung Tâm đề cử chính là Bộ trưởng Ngoại giao Shillings, cũng là ứng cử viên sáng giá nhất hiện nay.

"Tỷ lệ ủng hộ ngài Shillings hiện tại khá khả quan." Thư ký đưa một tài liệu cho thượng tướng: "Nếu không xuất hiện thêm đối thủ cạnh tranh nào mới, e rằng ông ta sẽ là tổng thống nhiệm kỳ tới."

Có người ở phía đối diện bàn dài hừ một tiếng: "Nếu để Shillings lên làm tổng thống, tôi thấy chúng ta giải tán ngay tại chỗ luôn cho rồi."

Thượng tướng nắm trong tay quân đội, dĩ nhiên khó tránh khỏi việc phải giao thiệp với Bộ trưởng Quốc phòng. Hai người trước nay vốn bằng mặt không bằng lòng, mà Bộ trưởng Quốc phòng Ralph lại có quan hệ thân thiết với Shillings. Người tinh ý đều biết, nếu thật sự để Shillings đắc cử, bên gặp họa đầu tiên chính là quân đội.

"Đừng sốt ruột, bạn của tôi." Thượng tướng ung dung xem tài liệu: "Thời gian tranh cử vẫn còn dài."

"Thời gian tranh cử thì còn dài thật, nhưng giờ mấy phe đã liên kết lại ủng hộ Shillings rồi, xem như gần nửa nội các đứng về phía ông ta." Người nói là một sĩ quan đeo bịt mắt, quân hàm cho thấy cấp bậc của ông ta rất cao. Ông vắt hai chân lên bàn, chửi đổng: "Đáng lẽ đánh xong trận nên chém sạch lũ quý tộc cũ này đi, cho đỡ ngứa mắt cảnh chúng nó túm tụm vào nhau ra vẻ ta đây…"

Đây là phòng họp cấp cao của quân đội, hai bên bàn đều là sĩ quan cấp cao. Cuộc họp đã gần kết thúc, những người rảnh rỗi bắt đầu hút thuốc uống rượu, khiến căn phòng nồng nặc mùi khói thuốc lá: "Tôi nói này thưa ngài." Lại có người lên tiếng: "Rốt cuộc ngài có tham gia tranh cử không? Tôi mong chuyện này còn hơn mong con trai tôi lấy vợ nữa…"

"Nói chuyện với thượng tướng thì kính trọng một chút!" Có người vỗ một phát vào gáy ông ta.

"Xin quý vị bình tĩnh." Thượng tướng lên tiếng: "Các vị đều là đồng nghiệp của tôi, cùng nhau chiến đấu đến ngày hôm nay. Dĩ nhiên tôi sẽ cho quý vị một câu trả lời thỏa đáng."

Lập tức có người trong bàn nâng cốc: "Nếu ngài đã nói vậy, thì tôi đi đặt cược đây!"

Thượng tướng hắng giọng, mọi người tức thì im phăng phắc.

"Mong quý vị chú ý giữ chừng mực," Thượng tướng nhìn quanh: "Tham lam là tội lỗi nguyên thủy của con người."

"Hôm nay đến đây thôi, mọi người vất vả rồi." Bà nói xong, gấp tài liệu trong tay lại: "Tan họp."

Đợi mọi người rời đi hết, thư ký mới đến bên cạnh bà, thì thầm: "Có khách đang đợi ngài."

"Được." Thượng tướng gật đầu: "Đi thôi."

Họ đi một mạch xuống tầng hầm, qua một hành lang nối không quá dài, lúc ra ngoài đã thấy mình đang đứng trong một cửa hàng. Cửa sổ kính phản chiếu khung cảnh sầm uất của phố Kurfürstendamm.

Đây là quán cà phê Sacher.

Chủ quán thấy hai người liền hơi cúi đầu: "Phòng riêng đã chuẩn bị xong, mời đi theo tôi."

Cửa phòng vừa đẩy ra, vị khách bên trong lập tức đứng dậy, dang tay về phía: "Regt thân mến, dạo này vẫn khỏe chứ?"

"Thomas." Thượng tướng ôm đối phương: "Tôi khỏe lắm, sức khỏe của Gina thế nào?"

Đối phương lập tức tươi cười rạng rỡ: "Chúng tôi lại sắp có thêm một cô con gái nữa!"

"Ông thật may mắn, tôi nhớ đây là đứa thứ tư rồi nhỉ?"

"Dĩ nhiên, trí nhớ của bà vẫn tốt như vậy, con gái lớn Mona của chúng tôi năm nay vừa tròn 18 tuổi, tôi và Gina đang bàn bạc, cũng định cho con bé học đại học Đế Quốc."

Hai người ngồi xuống, cầm ly rượu trên bàn chạm nhẹ, thượng tướng nói: "Đại học Đế Quốc là một lựa chọn tốt, cháu nó định chọn chuyên ngành gì?"

"Chẳng phải muốn đến hỏi bà đây sao." Thomas cười rất sảng khoái: "Tôi nhớ Vladimir cũng đang học đại học Đế Quốc phải không? Thằng bé nhà bà có gợi ý gì không?"

"Nó đang loay hoay với mấy thứ Onegin để lại, tôi cũng không quản nổi." Thượng tướng chậm rãi nói: "Các chuyên ngành nghệ thuật của đại học Đế Quốc đều rất tốt. Tôi có quen mấy vị viện trưởng, có thể xem khi nào Gina rảnh, chúng ta cùng nhau uống một tách trà."

"Nghệ thuật của đại học Đế Quốc dĩ nhiên tốt, nhưng con cái lớn rồi, chúng nó có suy nghĩ riêng." Thomas vẫn giữ vẻ mặt tươi cười: "Tháng sau là sinh nhật con bé rồi, tôi và Gina định tổ chức lễ thành niên cho nó, bà và Vladimir nhất định phải nể mặt đến dự đấy nhé."

"Đương nhiên rồi." Thượng tướng đáp: "Quân đội chúng tôi cũng có không ít thanh niên tài năng, chắc chắn sẽ không để tiểu thư Mona phải lo lắng chuyện tìm bạn nhảy đâu."

"Chuyện này chúng ta nghĩ giống nhau rồi!" Thomas lập tức nói: "Mona đã sớm nói với tôi, con bé muốn mời cậu Ashley làm bạn nhảy. Nó vẫn luôn tiếc nuối chuyện năm đó Ashley không tổ chức lễ thành niên, quả là một điều đáng tiếc lớn trong giới thượng lưu…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!