Chương 22: Vườn xưa vắng tiếng này

Vừa ra khỏi cửa, Shadrian đã bị Narcissus đạp vào trong xe, y vội vàng lăn vào ghế phụ, Ashley lái xe ở bên cạnh, cả khoang xe vang vọng tiếng cười nắc nẻ của Shadrian: "Đừng giận mà con trai, đã nói là chìa bốn sáu, một phần lời lãi là để được nghe con gọi một tiếng mẹ, vụ này không lỗ đâu ——"

Narcissus ngồi ở ghế sau đếm tiền, ném phần của Shadrian vào mặt y: "Thôi được rồi, già đầu rồi cười ít thôi, cẩn thận sặc chết bây giờ."

Shadrian thổi bay mấy tờ tiền trên mặt, cười nói: "Dạo này ở Quốc Hội căng thẳng đến mức mặt tôi cứng đờ cả rồi, khó khăn lắm mới ra ngoài cười một chút, kẻo người ta lại nói tôi già rồi mà không có nếp nhăn."

"Dạo này tình hình thế nào?" Narcissus nói: "Hiếm khi thấy anh bận tối mày tối mặt thế này."

"Kiếm được cả khối tiền làm thêm giờ." Shadrian nói: "Mua một cái nghĩa địa có phong cảnh đẹp nhất Mudran cũng không thành vấn đề."

Ashley theo phản xạ nhấn ga, quán tính khiến mấy người đều chúi người về phía trước, Narcissus ở ghế sau đạp vào lưng ghế Shadrian: "Thôi đi, ăn nói cho có đức vào."

Shadrian không nói gì, ngáp một cái, dựa sát vào Ashley.

"Chưa từng nghĩ đến việc nghỉ hưu sao?" Narcissus hỏi.

"Nghĩ chứ, mơ cũng muốn." Shadrian nhắm mắt: "Nhưng xem tình hình hiện tại, mong tôi nghỉ hưu còn không bằng mong quân đội sớm sụp đổ."

"Bận đến thế thật à?" Narcissus hơi bất ngờ: "Kỳ nghỉ tiếp theo của anh là khi nào?"

Shadrian hạ cửa sổ xe xuống, ánh đèn đường bên ngoài chiếu vào, tựa một bình mật vàng óng, đông cứng khuôn mặt y ở thời khắc huy hoàng trước lúc tàn phai.

Y hóng gió một lúc, lát sau mới nói: "Chắc phải đợi đến khi bầu cử kết thúc."

Ánh mắt Ashley khẽ động định nói gì đó, nhưng Shadrian lại ghé sát lại, nắm tay anh xoay vô lăng: "Đừng vội về quán rượu Bạch Lộ, còn một nơi nữa phải đi."

Narcissus: "Còn muốn đi đâu nữa?"

"Sau khi mọi h*m m**n đã được giải tỏa, ai cũng sẽ đến nơi đó để sám hối." Shadrian ra hiệu cho Ashley rẽ vào, dừng lại ở một ngã tư trước đại lộ Kurfürstendamm.

Phía trước ngã tư là đại lộ Kurfürstendamm, rẽ trái là tòa nhà Quốc hội, bên phải là trụ sở quân đội.

Còn bên cạnh con phố họ đang đứng, sừng sững một công trình kiến trúc kiểu Gothic.

Đây là tân Thánh Đường.

Lyudmila và Gagarina đang ngồi trên bậc thềm trước cửa, Gagarina thấy họ liền cười rộ lên: "Thế nào? Tôi đã nói mà."

Shadrian thò đầu ra khỏi xe: "Nói gì?"

"Tôi với Mia đánh cược, cược là các anh chắc chắn sẽ đi qua ngã tư này." Gagarina nói: "Chúng tôi đã ngồi đây gần một tiếng rồi."

Cô nói xong, giọng điệu thay đổi, trở nên kiêu ngạo và đường hoàng, ưỡn bụng, chỉnh lại chiếc nơ ở cổ, vô cùng uy nghiêm nói: "Các vị đến muộn rồi."

"Xin lỗi đã để các quý cô đợi lâu." Narcissus xuống xe, nhìn Shadrian: "Vậy chúng ta đến tân Thánh Đường làm gì?"

"Sám hối chứ gì." Shadrian đáp tỉnh bơ.

Narcissus: "Tôi mà tin lời anh thì thà tin mặt trời mọc ở đằng Tây còn hơn."

Ashley xuống xe sau cùng, đột nhiên lên tiếng: "Hình như em biết."

Mọi người lập tức nhìn về phía anh, chỉ có Shadrian vẫn đi về phía trước, không ngoảnh đầu lại mà ném cho anh một nụ hôn gió.

Ashley nhìn bóng lưng Shadrian, nói: "Trong tân Thánh Đường có một hầm rượu."

Lần đầu họ gặp nhau, Shadrian đi ra từ hầm rượu.

Lúc ấy là hoàng hôn, đối phương nhảy xuống từ cửa sổ, chân dính đầy nước ép nho, mí mắt thấm đẫm sắc vàng đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!