Chương 18: Thần không ở đây

Gagarina là vũ công ballet chính nổi tiếng nhất của nhà hát Lâu Đài những năm gần đây, cũng tốt nghiệp đại học Đế Quốc. Vở diễn tốt nghiệp "cái chết của thiên nga" của cô năm đó vừa ra mắt đã nhanh chóng nổi đình nổi đám khắp Mudran. Sau đó cô gia nhập nhà hát Lâu Đài, mỗi năm cô đều đặn biểu diễn hàng trăm vở, trở thành một cái tên bảo chứng cho phòng vé.

Ở một thành phố nghệ thuật như Mudran, sức ảnh hưởng của vũ công chính vô cùng lớn, gần như mỗi ngày đều có báo chí thêm mắm thêm muối vào đời tư của họ, cổng sau nhà hát luôn có vô số phóng viên mai phục. Vì vậy có thể tưởng tượng được, sau khi chuyện tình cảm của Gagarina và Lyudmila bị phanh phui, dù chỉ là tin đồn thất thiệt, cũng ngay lập tức dấy lên một làn sóng xôn xao không nhỏ trong thành phố.

Toàn bộ sự việc giờ đây đã trở thành một mớ hỗn độn. Hầu như ai cũng có thể tìm thấy lập trường ủng hộ mình trong cái mớ sự thật rối tung rối mù và ra sức bảo vệ nó. Ashley vừa né một chai rượu ném thẳng tới, vừa lách đến bên cạnh Shadrian hỏi: "Lần này lại cãi nhau vì chuyện gì vậy ạ?"

"Đó là fan cuồng của Gagarina đấy." Shadrian hất cằm về phía người ném chai: "Anh ta cho rằng Lyudmila là một mụ phù thủy, đã mê hoặc nữ thần trong lòng anh ta."

Họ đang ở trong một quán rượu nhỏ cạnh nhà hát Lâu Đài, nơi này phục vụ cocktail và vài món ăn nhẹ cho khán giả lót dạ trước giờ vào rạp. Tối nay là buổi ra mắt vở kịch mới của Gagarina, vậy mà chưa đến giờ diễn, trong quán đã có người choảng nhau vì bất đồng quan điểm.

"Cái gã cao kều đeo kính kia cho rằng lập trường khoa học thuần túy của Lyudmila không phải không có điểm đáng khen. Gã không thắt cà vạt thì cho rằng đàn bà toàn là động vật cảm tính, đầu óc chẳng bình thường. Lão già ôm vại bia lại quả quyết toàn bộ sự việc đều là bịa đặt. Cậu nhóc mặc đồng phục học sinh thì tuyên bố tình yêu tự do không nên bị can thiệp.

Còn có người khăng khăng cho rằng đây là âm mưu của thế lực nước ngoài…"

Shadrian đưa tay vẽ một vòng, điểm mặt một lượt những người xung quanh rồi kết luận: "Thú vị thật, có khi còn hấp dẫn hơn cả vở kịch mới tối nay."

Ashley đã quá quen với cảnh này. Dạo gần đây, quán cà phê Sacher ngày nào cũng xảy ra hỗn chiến, bàn ghế bay loạn xạ, đến nỗi ông chủ phải thay toàn bộ đồ đạc cổ bằng mấy thứ rẻ tiền.

Anh đưa ly cocktail vừa mua cho Shadrian: "Ngài thấy chuyện này còn kéo dài bao lâu nữa ạ?"

"Khó nói lắm, hiện tại động tĩnh cũng chưa lớn lắm, các bên cũng không tiện ra mặt can thiệp." Shadrian nhấp một ngụm rượu, nhai quả anh đào trong ly: "Vở kịch này muốn đến cao trào còn thiếu một mồi lửa."

Ashley: "Mồi lửa gì ạ?"

"Ai mà biết được." Shadrian nghiêng đầu: "Biết đâu tối nay sẽ rõ."

Shadrian nói không sai, đêm đó quả nhiên đã xảy ra chuyện.

Buổi biểu diễn diễn ra suôn sẻ, không có sự cố nào. Mudran đã ban hành luật riêng để bảo vệ nghệ thuật, nghiêm cấm những kẻ không phận sự gây rối trong lúc biểu diễn. Vở kịch kết thúc một cách thuận lợi. 

Kịch bản rất mới lạ, theo chủ đề phương Đông đang thịnh hành, kể về câu chuyện của một vũ công Viễn Đông theo đuổi ánh trăng. Khi vở kịch hạ màn, vũ công đứng trên sân khấu trắng bạc, lụa mỏng như dòng nước chảy xuống, tựa ánh trăng, tựa tuyết trắng, phủ lên người cô từng lớp, từng lớp.

Màn nhung khép lại, tiếng vỗ tay vang dội.

Chuyện bất ngờ xảy ra lúc diễn viên ra chào khán giả, nói đúng ra thì đây không còn trong quá trình biểu diễn nữa. Có kẻ đã xông qua tầng tầng lớp lớp ghế ngồi, nhảy thẳng lên sân khấu, hắt chai chất lỏng trong tay về phía Gagarina đang đứng giữa đám đông, miệng hét lớn điều gì đó.

Gã này hành động quá nhanh, nhiều người còn chưa kịp phản ứng, mãi đến khi tiếng chai rơi xuống đất vỡ tan, một tiếng "choang" vang lên trong trẻo đến chói tai.

Mọi người la ó, cả nhà hát tức khắc hỗn loạn thành một mớ bòng bong.

Có người bị kích động cũng bắt đầu xông lên sân khấu, có người thừa nước đục thả câu, có người bị vạ lây, lại có người chẳng biết vì lý do gì mà tự dưng lao vào đánh nhau. Khu khán giả chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã biến thành một cái chợ vỡ, đủ thứ đồ đạc bay loạn xạ. 

Khách trong lô riêng có thể đi được đã đi hết từ lâu, Shadrian thì không vội, y vẫn ngồi yên tại chỗ xem kịch vui. Một lát sau, có thứ gì đó bay vèo từ tầng dưới lên lầu hai, y đưa tay bắt lấy, không ngờ lại là một sợi dây chuyền kim cương.

Y ném sợi dây chuyền trở lại, giống như ném chuối cho khỉ trong sở thú, rồi phủi tay, đứng dậy nói: "Tôi phải đến quân đội, tối nay em tự ngủ nhé, không cần đợi tôi."

Ashley đứng dậy theo y, liếc nhìn cảnh hỗn loạn dưới lầu, hỏi: "Em có thể xen vào chuyện này không?"

"Được chứ, đi đi." Shadrian nghe vậy thì cười nói: "Anh hùng cứu mỹ nhân là chuyện của nam chính, duy trì trật tự là chuyện của bảo vệ nhà hát, truy cứu trách nhiệm sau đó là chuyện của tòa án, mỗi người làm tròn bổn phận của mình, nhưng người trẻ tuổi thì khác."

"Xen vào chuyện bao đồng là đặc quyền của tuổi trẻ." Y nói rồi hôn lên má Ashley một cái: "Cứ làm điều em muốn, tôi chống lưng cho."

Sau khi Shadrian đi, Ashley vào hậu trường.

Anh biết phòng nghỉ cố định của Gagarina, cả hai từng gặp nhau vài lần, cũng xem như có chút quen biết.

Ashley gõ cửa, cánh cửa hé mở một khe, để lộ ra một đôi mắt ti hí.

Ông chủ nhà hát thấy là anh thì mới lau mồ hôi, mở hẳn cửa ra: "Ngài Ashley, thì ra là ngài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!