Chương 15: Phần A Mari Usque Ad Mare. Chương: Nguyên lý của thần

Họ lái xe vào đại lộ Kurfürstendamm, chiếc xe hoa diễu hành khổng lồ đang đậu giữa đường, phía dưới xe hoa là dàn nhạc giao hưởng, trên đỉnh là những diễn viên nổi tiếng nhất của nhà hát Lâu Đài, đang ném những bông hồng trong tay về phía đám đông.

Xe dừng lại bên cạnh quán cà phê Sacher, Lâm Liên Tước ngồi ở dãy ghế ngoài trời, thấy xe, lập tức vẫy tay với hai người.

Ashley bước tới, nghe Lâm Liên Tước nói: "Ngày hướng linh thiêng năm nào cũng náo nhiệt hơn năm trước, ngay cả dân tỉnh lân cận cũng chạy đến xem, nếu không phải tôi đến sớm xí chỗ, có khi chúng ta đều phải ngồi xổm ở lề đường rồi."

"Có sao?" Ashley ngồi xuống: "Quy cách hàng năm chắc đều giống nhau cả." Anh vừa nói vừa nhìn ra ngoài: "Năm nay có vẻ còn vắng vẻ hơn nhiều."

"Đó là vì, trong đầu cậu chắc chỉ nhớ mỗi lễ hội hai năm trước thôi." Lâm Liên Tước chế nhạo anh: "xe vào tận trường đưa cậu trốn học, chắc cũng là lần đầu tiên trong lịch sử đại học Đế Quốc."

Đã hai năm trôi qua kể từ lần Shadrian lái xe đưa Ashley trốn học.

Ashley đã lên năm thứ tư, và lại một năm nữa đến ngày hướng linh thiêng, anh và Shadrian vừa từ nơi khác trở về. Shadrian như thường lệ vẫn bận tối mày tối mặt, ngủ với con trai thượng tướng cũng chẳng được ưu ái gì thêm, có nhiệm vụ là biệt tăm mấy tháng không gặp mặt. Lần này khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ, Ashley bèn xin nghỉ luôn, hai người cùng nhau đi du lịch.

"Đi chơi thế nào?" Lâm Liên Tước nhìn Ashley, mặt mày hớn hở ra chiều hóng chuyện: "Hạn hán kéo dài gặp mưa rào, hả?"

"Như nhau cả thôi." Shadrian bước tới ngồi xuống, phong độ lịch lãm đổ một đĩa trứng rán bơ vào miệng, vừa nhai vừa nói: "Đợt này Narcissus nhiều tiết lắm, sếp Lâm e là phải chịu hạn một thời gian rồi."

Lâm Liên Tước đến sớm, gọi đầy một bàn trà bánh, hắn đẩy cả bàn về phía Shadrian, ý là ăn cũng không chặn nổi cái miệng của y.

Shadrian nào có hiểu cái gì gọi là ăn của người ta thì phải nể nang, y uống một ngụm lớn cà phê, rồi lại nói: "Narcissus đâu? Hôm nay không đến à?" Rồi làm vẻ mặt hiểu ra: "Ồ tôi biết rồi, lại đang giúp sinh viên sửa luận văn hả?"

Lâm Liên Tước thở dài che mặt: "Nói ít vài câu đi."

Thân phận của Narcissus khá đặc biệt, anh vừa là bác sĩ của trường đại học Đế Quốc, đồng thời còn là giáo sư dạy thay một số môn, có năm học còn làm cả cố vấn. Khi làm cố vấn anh luôn bận rộn hơn, cũng khiến cho thời gian gặp Lâm Liên Tước ít đi.

Theo Ashley được biết, Narcissus và Shadrian đều là người của cục Cơ Động, có điều hiện tại Shadrian vẫn đang tại ngũ, bận tối mày tối mặt, hễ có chút thời gian rảnh là đến thư viện nằm ngủ, còn Narcissus thì ở trạng thái bán nghỉ hưu, gần như là dưỡng lão ở đại học Đế Quốc.

Năm nay Narcissus phải hướng dẫn sinh viên tốt nghiệp, phần lớn thời gian đều dùng để họp hành và sửa luận văn, thời gian ở bên Lâm Liên Tước giảm mạnh: "Tôi không tài nào hiểu nổi đám trí thức các người." Lâm Liên Tước nói: "Một cái định dạng mà sửa lại tám trăm lần, thiếu một dấu phẩy thì chết ai à?"

"Chết thì không đến nỗi." Một giọng nói vang lên: "Nhưng sẽ bị chậm tốt nghiệp."

Ashley: "Thế thì sống không bằng chết."

"Ối chà." Shadrian ngậm thìa chào hỏi: "Hôm nay lang băm không bận à?"

Narcissus ngồi xuống bên cạnh Lâm Liên Tước, dịu giọng đáp: "Có nhiều thời gian rảnh hơn lão già nhà anh."

"Phải, tôi bận chết đi được." Shadrian tiếp lời: "Vậy thì người bạn già thân mến của tôi sao không qua giúp một tay? Nghỉ hưu vẫn tiếp tục phát sáng phát nhiệt?"

Narcissus mỉm cười: "Chẳng phải đang định giúp anh đây sao." Nói rồi lấy ra một túi hồ sơ từ trong cặp tài liệu.

"Thứ gì vậy?" Shadrian nhìn túi hồ sơ, nhướng mày: "Anh lại định liệt kê một đống danh sách vô dụng lừa tiền đứa nhỏ nhà tôi à?"

Narcissus lịch sự đáp lại: "Tiền nằm yên trong túi ai đó thì không bằng để nó lưu thông đi."

"Tiền chảy vào túi anh mới thực sự là vào nấm mồ, chứ sổ tiết kiệm của anh chẳng khác nào một cái lỗ đen." Shadrian không chịu mắc bẫy: "Theo tôi thì ngay từ đầu anh không nên đến đại học Đế Quốc, anh nên đến ngân hàng Đế Quốc, toàn bộ hệ thống tài chính của lục địa phía Tây sẽ phải khóc cha gọi mẹ vì anh."

Narcissus rất có giáo dưỡng, không đôi co với y, đưa túi hồ sơ cho Ashley: "Vladimir, đây là người hướng dẫn của cậu nhờ tôi chuyển cho cậu, bên trong là góp ý sửa luận văn tốt nghiệp của cậu."

Ashley nhận lấy túi hồ sơ: "Cảm ơn giáo sư."

"Luận văn của cậu viết rất tốt, được xem là khá xuất sắc trong số sinh viên tốt nghiệp năm nay đấy." Narcissus nói: "Hình như cậu đang tiếp tục một số đề tài mà tiến sĩ Onegin để lại năm đó?"

"Vâng." Ashley nói: "Quả thực tôi đang tiếp tục một số nghiên cứu của cha."

"Nếu vậy thì, tôi đề nghị cậu sau khi tốt nghiệp hãy vào viện nghiên cứu, ở đó có nguồn lực tốt nhất." Narcissus nói rồi liếc nhìn Shadrian một cái: "Nhưng sau khi tốt nghiệp cậu không định vào quân đội sao?"

"Đừng nhìn tôi." Shadrian lười biếng nói: "Trẻ con có suy nghĩ của riêng nó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!