Chuyện này không phải lần đầu xảy ra. Khi phe Xã Hội và quân đội tuyên truyền cho thượng tướng, họ không cố ý đề cập đến giới tính của bà. Thêm vào đó, cậu thiếu niên lại đến từ tỉnh lẻ, một số nơi thông tin còn hạn chế, nên việc hiểu lầm này khá phổ biến, thậm chí vài tờ báo địa phương cũng thường xuyên nhầm lẫn giới tính.
Ashley trò chuyện với Emile vài câu, đợi cậu thiếu niên hòa nhập được với đám đông, anh liền tạm biệt mọi người rồi một mình rời khỏi phòng khách.
Anh trở về nhà kính, tài liệu cần sắp xếp chỉ còn lại công đoạn cuối cùng, Ashley lần lượt cất từng tập tài liệu trên bàn vào hộp lưu trữ, rồi đặt vào thùng đóng gói. Cuối cùng anh đứng trước giá sách, trên giá bày một hàng dài các mẫu vật, anh lấy xuống một lọ, bên trong ngâm một con cá ngựa.
Anh xoa miệng lọ, rồi lại đặt lọ dưới ánh đèn ngắm nghía.
Bỗng nhiên, một giọng nói lười biếng vọng đến: "Tôi thấy cá ngựa không ngon."
Ashley giật nảy mình, theo phản xạ đặt lọ lên bàn, rồi anh nhận ra chủ nhân của giọng nói này: "Thầy?!"
"Ừ hử." Shadrian ngồi trên bậu cửa sổ nhà kính, chống cằm cười với anh: "Chào buổi tối."
"Sao thầy lại đến đây?" Ashley vội bước tới: "Ngài vừa ở phòng khách sao?"
"Tôi không ở phòng khách, tôi ở trong bếp, lúc đến quản gia bảo hôm nay có tôm hùm tươi." Shadrian nói: "Vừa hay gặp cậu nhóc tỉnh lẻ kia, tay nghề trộm gà nướng cũng khá đấy."
Ashley có chút bất ngờ: "Ngài nói chuyện với cậu ấy rồi à?"
"Chưa, chỉ nhìn từ xa thôi." Shadrian nói: "Một người trẻ tuổi khá thú vị."
Ashley nghĩ ngợi rồi nói: "Đúng là rất thú vị."
Shadrian hỏi: "Sao lại nói vậy?"
"Cậu ấy không có thư mời, đã lên xe của em ở cổng trang viên." Ashley kể: "Cậu ấy nói mình là họa sĩ, đến từ Fellsburg, em đã xem tranh của cậu ấy, vẽ rất đẹp."
"Lúc tôi qua đây thấy lão Hit đang luyên thuyên với cậu thanh niên đó." Shadrian nói: "Được lão Hit để mắt tới, chắc hẳn tay nghề không tồi."
Ashley lại nói: "Cậu ấy dùng giấy vẽ của phòng tranh Trăng Non."
Shadrian chớp mắt, rồi cười.
Y lười biếng nói: "Vậy thì tài năng thực sự của cậu ấy có lẽ là diễn xuất."
"Vâng." Ashley gật đầu: "Vì vậy em đã giới thiệu cậu ấy cho thượng tướng."
Đây là một trò chơi đố chữ ngầm hiểu giữa hai người —— Ashley từng nói với Shadrian, trong thời gian học ở cao đẳng nghệ thuật tự do, phòng tranh anh hay đến nhất là phòng tranh Trăng Non, chủ phòng tranh là bạn của anh.
Điều này cũng có nghĩa là, Emile rất có thể đã nghe nói về Ashley ở phòng tranh.
Vậy thì, tài năng thực sự của cậu ta khéo lại là diễn xuất —— giả đò không quen Ashley, xin đi nhờ xe, rồi dùng cái vẻ ngây ngô nhiệt tình đặc trưng của dân tỉnh lẻ để làm thân, kế đấy kể chuyện, kết bạn và cứ thế thuận nước đẩy thuyền.
"Cậu ấy kể cho em nghe chuyện làm thuê ở bến tàu." Ashley nói: "Bỏ trốn, lang thang, và một tình yêu không thể nào quên, tình tiết đầy đủ cả."
"Thế là thành ba người rồi." Shadrian nhận xét: "Diễn viên trên sân khấu, họa sĩ sau màn, và biên kịch phụ trách viết kịch bản câu chuyện —— dàn này có thể tham gia tranh cử nhiệm kỳ tới được đấy."
"Không nhất thiết là ba người." Ashley nói: "Tay cậu ấy có vết chai, có lẽ bức tranh đó đúng là do cậu ấy vẽ."
"Tài năng đến vậy sao?" Shadrian nhướng mày: "Vậy thì lão Hit coi chừng lung lay vị trí rồi."
"Ngài nói đúng." Ashley gật đầu: "Mọi chuyện sau này có lẽ sẽ thú vị lắm đây."
Chuyện các nghệ sĩ kính trọng và khinh miệt lẫn nhau rất phổ biến ở Mudran, những cuộc quyết đấu vì lẽ đó cũng chẳng hiếm: "Em thấy cậu ấy có thể sống qua tuổi hai lăm không?" Shadrian buột miệng hỏi.
"Em nghĩ." Ashley ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Cậu ấy có lẽ sẽ sống trăm tuổi."
"Được." Shadrian trêu chọc: "Sau này nếu có kèo cá cược, tôi sẽ đặt cược như em nói đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!