Gâu cái tổ cha nhà mày —— đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Lâm Liên Tước, hắn nhìn Ashley cách đó không xa, thầm nghĩ: Thằng nhóc Diêm Vương sống nhà cậu, Shadrian vừa yên vị trên lầu là bắt đầu làm ra vẻ ngoan hiền ngay.
Ashley làm ra vẻ ngoan hiền xong, lại ngước nhìn Shadrian trên lầu. Ai ngờ đâu, bên Shadrian đã bắt đầu dọn món ăn, y chỉ chìa một tay ra ngoài cửa sổ, vẫy vẫy với anh, ý bảo giải quyết cho nhanh gọn.
Ashley hơi tiếc nuối thu tầm mắt lại, nghiêng người tránh đám tay chân xông tới, thuận thế xoay người.
Rồi tung một cú đấm.
Trên bàn đã bày sẵn hai món điểm tâm, Shadrian vừa nhấm nháp vừa ung dung quan sát trận hỗn chiến dưới lầu.
Y chẳng mấy để tâm đến Ashley, người do một tay y dạy dỗ, y nắm rõ trong lòng bàn tay, chút vận động cỏn con này coi như giúp trẻ nhỏ tiêu cơm sau bữa ăn mà thôi.
Ngược lại là Lâm Liên Tước.
Người này che ô, lách mình men theo rìa đám hỗn chiến, thoăn thoắt né tránh các đòn tấn công, tà áo lụa xanh khẽ lay động, vẫn giữ vẻ lười biếng, tùy tiện như một con mèo.
Phong thái rất điển hình của một thương nhân, giỏi biến chuyện lớn thành nhỏ, khéo tránh dữ tìm lành.
Shadrian thấy thú vị, bèn phóng đôi đũa trong tay, trúng ngay vào sau gáy Lâm Liên Tước.
Lâm Liên Tước theo phản xạ quay đầu lại, vừa khéo đối mặt với một cú đấm đang ập tới, hắn phản ứng cực nhanh, lập tức ngửa người ra sau, nước mưa trên vành ô vẩy ra ngoài, chân của hắn trụ rất vững, dù ngửa người nhưng động tác thu chiếc ô trong tay lại thành một bó chẳng hề chậm trễ. Đợi đối phương tung cú đấm đã hết lực, hắn liền dùng ô như một cây côn dài, quật một cú hiểm hóc vào gáy đối phương.
Con người ta khi đánh nhau thường thay đổi khí chất. Khoảnh khắc Lâm Liên Tước vung ô, vẻ hòa nhã biếng nhác toàn thân đều thu lại, thay vào đó là sát khí của kẻ quen tay giết chóc.
Tên kia ngã xuống tức thì, Lâm Liên Tước vứt ô sang một bên, xắn tay áo lên, để lộ hình xăm trên cánh tay —— trông như tứ chi của một loài mãnh thú nào đó, hình chính hẳn nằm sau lưng, còn ở cánh tay chỉ thấy những hoa văn xanh đậm chằng chịt.
Hắn đập tay lên cột hiên bên cạnh, mượn lực bật nhảy, chỉ có thứ võ công của phương Đông mới giúp người ta nhảy cao đến vậy, hắn nhảy thẳng lên mái hiên tầng hai, ngay đối diện cửa sổ của Shadrian, nhướng mày nói: "Giáo sư xem kịch vui vẻ nhỉ?"
Shadrian mỉm cười nâng chén: "Kịch hay, trà cũng ngon, sếp Lâm vào ngồi chút không?"
"Xin kiếu." Lâm Liên Tước liếc nhìn Ashley đang sa vào hỗn chiến ở phía xa, rồi nhảy vọt đi chỉ để lại một câu: "Này cậu kia, giáo sư là khách quý, nhớ tính thêm tiền trà đấy!"
Thân hình người phương Đông nhẹ như én, lướt như chuồn chuồn đạp nước qua từng tán ô trên không trung, nhảy thẳng lên một chiếc ô lớn màu đỏ son ở đằng xa, dưới ô chính là kẻ cầm đầu gây sự hôm nay.
Kẻ dưới ô không ngờ Lâm Liên Tước lại đột nhiên từ trên trời giáng xuống, chưa kịp phản ứng đã bị một đôi ngón tay điểm trúng động mạch cổ.
Bắt giặc phải bắt vua trước.
Shadrian thấy vậy vỗ tay mấy cái, nhận xét: "Không hổ là Thập Tam Hành."
Thương nhân Thập Tam Hành ở Quảng Châu đa phần đều có phong thái tương tự —— giao thiệp rộng rãi, giỏi kết bạn, lúc hòa nhã thì có rượu ngon ngàn vàng đãi khách, lúc nổi giận thì ra tay quyết liệt, thấy máu là đoạt mạng.
Đợi đám đông dưới lầu giải tán, hai người lên tầng hai, Lâm Liên Tước ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Shadrian, nhận lấy tách trà từ tay người làm rồi tu một hơi cạn sạch, kêu khổ không ngớt: "Mệt chết tôi rồi."
Nói rồi lại chỉ tay về phía Ashley ở đối diện bàn: "Tính ra cả hai cùng nhau làm ăn, vậy mà cái tên này mới giống ông chủ vung tay mặc kệ sự đời, chỉ lấy tiền không quản việc, đúng là tự do tự tại."
Chiếc bàn là loại bàn bốn người kê sát cửa sổ, mỗi bên đối diện có hai ghế, một mình Lâm Liên Tước ngồi chễm chệ chiếm hai chỗ, Ashley đành phải sang phía đối diện.
Shadrian ngồi ở phía đối diện, thầy chưa lên tiếng thì anh nào dám ngồi, bèn đứng rót trà cho thầy.
Cảnh tượng này thật quá thú vị, Lâm Liên Tước ngửa cổ uống trà, liếc mắt nhìn cho đã, sau đó nghe Shadrian hỏi: "Em làm ăn chung với sếp Lâm à?"
"Buôn bán nhỏ thôi, buôn bán nhỏ thôi." Lâm Liên Tước vội nói: "Làm cho vui kiếm chút tiền lẻ…"
"Quán rượu Bạch Lộ ở đại lộ ven sông là chúng em chung vốn mở đấy ạ." Ashley cúi người ghé sát tai Shadrian: "Thầy có muốn xem sổ sách không? Chỗ em có bản sao lưu."
Lâm Liên Tước: "…"
Đúng là anh em như quần áo, thầy trò như tay chân. Lâm Liên Tước chịu thua. Hắn kéo chiếc ghế bên cạnh ra, ra hiệu cho cái tên trời đánh Ashley mau mau ngồi xuống, bớt làm trò hề đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!