Mặt trời mọc lên từ Kurfürstendamm¹ —— đây là nhận thức chung của người dân đế quốc.
⤷¹ Kurfürstendamm là một trong những đại lộ nổi tiếng nhất ở Berlin. Con phố lấy tên từ Kurfürsten cũ của Brandenburg. Đại lộ rộng và dài có thể được coi là Champs
-Élysées của Berlin với các cửa hàng, nhà ở, khách sạn và nhà hàng.
Kurfürstendamm nằm ở trung tâm thành phố Mudran, là chốn phồn hoa đô hội bậc nhất đế đô. Nơi đây tụ hội nào là nhà hát hoàng gia, đại học Đế Quốc, bảo tàng thành phố và cả đài thiên văn cổ kính. Từ kiến trúc Gothic đến nghệ thuật Baroque, những công trình đậm vẻ thi vị nhất của đế quốc đều góp mặt trên con phố này. Trên đỉnh tháp chuông cao nhất có một bức tượng thần mới được tạc. Thần giơ tay phải về phía Đông², ngón trỏ làm bằng vàng ròng.
Vào ngày hướng linh thiêng hàng năm, tia nắng bình minh đầu tiên sẽ rọi qua kẽ tay thần.
⤷² Một số truyền thống tín ngưỡng (ví dụ: đạo Shinto, phong thủy, hoặc nghi lễ bản địa) coi trọng các hướng thiêng (Đông, Tây, Nam, Bắc) gắn với thần linh, ngày lễ, hoặc nghi thức đặc biệt. Chẳng hạn như người theo đạo Hindu có thể hướng về sông Hằng (hướng Đông) trong ngày lễ.
Tiết trời vừa chớm hè, hướng mặt trời mọc còn chệch bảy độ với hướng linh thiêng. Tháp chuông vừa điểm bảy tiếng. Quán cà phê Sacher danh tiếng bậc nhất Kurfürstendamm đã mở cửa. Mùi bánh mì nướng từ mẻ đầu tiên theo làn khói bếp than lan trong không khí sớm mai.
Buổi sáng ở đế đô bắt đầu.
"Năm năm rồi cậu mới về Mudran đấy nhỉ." Chàng trai tóc đen ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, đón lấy thực đơn từ tay người phục vụ: "Tôi nhớ hồi đó trong thành mới rộ lên món cà phê sữa tươi. Hình như cũng từ quán Sacher này mà ra thì phải."
Hắn đặt thực đơn sang một bên, ngước nhìn người phục vụ: "Giờ còn món đó không?"
Người phục vụ nở nụ cười áy náy: "Thưa ngài, món đó quán tôi ngừng bán hai năm nay rồi ạ."
"Vậy cho tôi một ấm trà." Chàng trai tỏ vẻ không mấy bận tâm, rút từ túi áo trong một gói giấy đựng trà mang theo: "Nước chỉ cần nóng bảy phần, không thêm đường."
Nói rồi quay sang người đối diện:
"Còn cậu? Lâu vậy mới về, làm ly cà phê không?"
Người ngồi phía bên kia đặt bút xuống: "Cho tôi một ly nước đá."
"Lại nước đá à? Bao năm rồi cái nết vẫn y nguyên." Chàng trai tóc đen nhún vai: "Thôi được." Hắn gõ nhẹ vào thực đơn: "Thêm bốn xửng bánh mì nướng và mười quả trứng lòng đào."
Khi người phục vụ rời đi, Lâm Liên Tước vươn vai, cười bảo: "Tôi ăn không quen món ăn địa phương ở Mudran. Nếu không phải vì gặp cậu thì giờ này nồi tôm hầm của tôi đã bắc xong lượt đầu rồi đấy… Thôi, vào việc đi, có chuyện gì?"
Ashley nhìn hắn, bình thản đáp: "Cậu tìm cho tôi người mẫu không phù hợp."
"Lại không phù hợp?" Lâm Liên Tước bật cười: "Thiếu gia à, tôi sắp lùng cả đám con gái ở Mudran cho cậu rồi đấy. Lần trước giới thiệu cho cậu là người mẫu riêng của đại sư Hit cơ mà. Ngay cả tượng thánh nữ trong cung Tân Thánh cũng được vẽ theo cô nàng ấy."
"Thánh nữ suy cho cùng vẫn là người." Ashley ngắt lời: "Tôi muốn vẽ thần."
"Đừng nói thế chứ." Lâm Liên Tước phì cười. "Tôi biết cậu bốc phải đề tài Đức Mẹ. Đức Mẹ thì nhỉnh hơn Thánh Nữ một bậc thật, nhưng thần chỉ có một thôi. Thánh Nữ hay Đức Mẹ cũng đâu được tính là thần."
"Sao cũng được." Ashley chẳng muốn tranh luận thần học với hắn: "Tóm lại, tôi cần người mẫu mới."
Lâm Liên Tước gãi má, có phần khó xử: "Cậu không thể đổi đề tài khác sao?"
"Không kịp nữa rồi." Ashley nói: "Còn một tháng nữa là kỳ nhập học của đại học Đế Quốc, tôi phải nộp tác phẩm sớm."
"Còn thượng tướng thì sao? Ngài ấy không lách luật cho cậu được à?"
"Thượng tướng lại càng mong tôi vào thẳng học viện quân sự."
"Cũng phải." Lâm Liên Tước gật đầu đầy đồng cảm: "Nếu cậu không thi đậu đại học Đế Quốc, chắc thượng tướng mới mở sâm panh ăn mừng."
"Nên tôi cần người mới." Ashley nhìn hắn, nói rành rọt từng chữ: "Nhanh nhất có thể."
"Mạng của người trung gian như tôi cũng là mạng mà." Lâm Liên Tước xoa mặt, thở dài thườn thượt: "Thôi được, để tôi nghĩ xem."
Người phục vụ mang đồ ăn lên. Trứng lòng đào và bánh mì nướng than đều là đặc sản của quán cà phê Sacher. Lâm Liên Tước đập vỡ phần đầu trứng, rắc tiêu đen và vắt nước chanh, rồi dùng thìa múc ăn: "Món này ăn bao nhiêu lần cũng phải than rằng đồ ăn đế quốc khó nuốt thật…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!