Lâm Hô trở lại phòng, liền nhìn thấy Mông Hiểu Dương nằm vật xuống giường, thần tình ưu thương.
"Sao vậy?" Chẳng lẽ là tiểu á thú xảy ra chuyện gì? Nghiêng đầu nhìn hai tiểu á thú đang ngủ say, khuôn mặt Lâm Hô không khỏi nhu hòa xuống.
Quay đầu lại liếc mắt nhìn Lâm Hô một cái, Mông Hiểu Dương tiếp tục nhìn chằm chằm hoa văn trên trần nhà mà ưu thương.
Rất 'thưng tâm' có biết không, y đã muốn thành heo, không, là gà mái sinh một ổ, hai đứa con trai cũng thành gà sinh một ổ.
"Anh nghĩ giá trị dựng dục của tiểu á thú cao sẽ tốt hay là không cao sẽ tốt hơn?"
Gợi lên khóe miệng, còn tưởng là chuyện gì, nguyên lai là lo lắng tiểu á thú. Lâm Hô ngồi vào mép giường, nắm lấy tay Mông Hiểu Dương, "Giá trị dựng dục của bọn nhỏ cao hay không cao đối với chúng ta mà nói kỳ thực đều giống nhau. Thế nhưng, giá trị dựng dục cao đối với tiểu á thú sẽ tốt hơn."
Kỳ thực trong lòng Mông Hiểu Dương cũng có chút hiểu được, tại xã hội tương lai, tiểu á thú có giá trị dựng dục cao, đối với bọn họ mới là tốt nhất, chỉ là trong lòng y vẫn không vượt qua được chỗ ngoặt này.
"Giống như Tiểu Cẩn, nếu nó công bố giá trị dựng dục, Đông Phương phu nhân tuyệt đối sẽ cao hứng phấn chấn mà cưới nó vào cửa." Kỳ thực mỗ mụ có khi cũng hoài nghi lúc trước mình quyết định rốt cuộc là đúng hay sai.
Bất quá theo Lâm Hô, bất cứ chuyện gì đều có hai mặt của nó, như vậy tuy rằng sẽ làm mất đi một ít đào hoa của Tiểu Cẩn, nhưng cũng có thể thử ra ai mới là người có trách nhiệm, thật lòng thích Tiểu Cẩn. Liền giống như Đông Phương Thanh, trước đây Lâm Hô đã cảm thấy hắn quá mềm lòng, tính tình của Tiểu Cẩn thì lại ngay thẳng như thế, sau này chắc chắn sẽ bị Đông Phương phu nhân khi dễ.
Lâm Hô nghĩ, cũng chính là suy nghĩ của Mông Hiểu Dương. Nếu như là lúc trước, 9717 cộng thêm giá trị dựng dục cho bọn tiểu á thú cao như vậy, y tuyệt đối cùng nó liều mạng già, đâu chỉ mắng hai câu như thế này liền xong.
Thế nhưng trải qua chuyện của Lâm Cẩn, y phát hiện xã hội tương lai thật sự rất chú trọng đến giá trị dựng dục, có đôi khi y suy nghĩ, nói không chừng Lâm gia là bởi vì biết giá trị dựng dục của y mới vội cưới y vào cửa như vậy.
Ngồi dậy, quay đầu lại, "Lâm Hô, có phải anh trộm lấy máu của em không?"
Không thể trách đến bây giờ Mông Hiểu Dương mới phát hiện, ngày đó y đến Lâm gia, chưa kịp hiểu chuyện gì đã đính hôn, vừa mới trở về trường học liền phát hiện là mình mang thai – tin tức kinh khủng như vậy, sau đó là mang thai sinh trứng, chuyện sau càng kích thích trái tim nhỏ bé hơn chuyện trước, y làm gì còn có thời gian nghĩ đến chi tiết này.
Hôm nay cũng là ngẫu nhiên nhớ đến chuyện này, y hiện tại tỏ vẻ thực hoài nghi, người Lâm gia vì cái gì đối y nhiệt tình như vậy? Thích y như vậy? Điều này hoàn toàn nghĩ không thông.
"Không có." Lâm Hô nói chắc như đinh đóng cột.
"Không có?" Không có khả năng, ở cùng một chỗ với Lâm Hô lâu như vậy, hiện tại Mông Hiểu Dương có thể ở trên gương mặt không đổi sắc phân biệt ra rất nhiều tin tức, tỷ như sắc mặt hắn như thường, nhưng ánh mắt nháy hai cái, giọng điệu cũng so trước kia khẳng định một chút, vậy là có hiềm nghi nói dối.
"Em muốn nghe lời nói thật, Lâm Hô." Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, nếu không ở tù chung thân.
Lâm Hô dừng một chút, "Cầm một ít chất dịch của em mà thôi, xét nghiệm kết quả, giá trị dựng dục của em là tám." Nói xong không đợi Mông Hiểu Dương bão nổi, đã nắm tay y đặt lên trên ngực của mình, "Anh thực kinh ngạc, không thể phủ nhận cũng có kinh hỉ, nhưng cho dù giá trị là không, anh vẫn sẽ cưới em. Đừng quên, khi yêu em, anh cũng không biết giá trị dựng dục của em." (Tiểu Nhiên: xin lỗi nhưng edit mà cảm thấy buồn nôn quá OTL)Mông Hiểu Dương:
Đậu xanh rau má, đang êm đẹp nói lời buồn nôn làm chi.
Nhăn nhó một chút, được rồi, con đều đã sinh, cũng không có gì xấu hổ, "Chất dịch? Là chất dịch gì?"
"Tinh dịch." Lâm Hô thực tự nhiên nói.
Má nó! Mông Hiểu Dương mãnh liệt nhảy dựng lên bổ nhào vào trên người Lâm Hô, "Anh dám đem thứ đó đưa cho mỗ mụ, Lâm Hô anh là đồ con mèo thối tha, ông đây liều mạng với anh." Mông Hiểu Dương thực tức giận, dùng cả tay chân đánh Lâm Hô.
Lâm Hô bắt lấy tay Mông Hiểu Dương, một tay kia ôm thắt lưng y, "Không sao đâu, chỉ có mỗ mụ biết." Nhìn chằm chằm ánh mắt Mông Hiểu Dương, "Anh rất hối hận." vì đã đem tinh dịch của em cho người khác nhìn, cho dù là mỗ mụ cũng không được, sớm biết vậy nên lấy tóc.
Đi chết đê! Hiện tại hối hận có ích giề, mặt của ông đây, mất hết rầu, sau này làm sao đối mặt mỗ mụ đây, a~ a~ a~! ( Shoorin Yumi: nhìu chỗ hem phải sai chính tả đâu nhe, ta để thế cho nó zui nhộn để hợp tính cách em Dương thâu ^_^)
Mông Hiểu Dương thực xấu hổ và giận dữ, Lâm Hô nhìn thấy khuôn mặt y hồng hồng như vậy thực đáng yêu, hơn nữa y vừa rồi tại trên người mình cọ lung tung, Lâm Hô sớm đã có chút khắc chế không được, dù sao bị hai tiểu thú nhân làm cho nghẹn vài ngày.
Ngày hôm sau, Mông Hiểu Dương nằm úp sấp ở trên giường nghiến răng nghiến lợi, Lâm Hô chết tiệt, đều nói không muốn không muốn, cư nhiên đè nặng y sống chết làm, làm làm làm, muốn chết đúng không.
"Áo~!" Thắt lưng già cỗi của tui!
Nguyên lai Trứng Trứng tỉnh lại nhảy đến trên lưng Mông Hiểu Dương, muốn chơi với y, nhưng thắt lưng trải qua một đêm tàn phá, làm sao chịu được thân hình bảy tám kilograms của Trứng Trứng.
"Má ơi~..." Cho dù Trứng Trứng có thông minh, nhưng dù sao nó cũng còn nhỏ, Mông Hiểu Dương kêu một tiếng, nó còn tưởng rằng đang chơi đùa với nó, nên càng hưng phấn chạy qua chạy lại hai vòng trên lưng y.
"Ặc ặc..." Thằng nhóc nghịch ngợm này, thắt lưng già cỗi của y sắp gãy rầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!