Chương 41: Tranh giành Vỏ Trứng

Cắn chặt răng, Lâm Cẩn gọi đến số quang não của Đông Phương Thanh, yên lặng chờ hắn bắt máy.

"Tiểu Cẩn?" Đông Phương Thanh thực kinh ngạc kêu một tiếng, lập tức chuyển thành bộ dáng xấu xa, dáng vẻ lưu manh nói: "Sao vậy, tìm anh Đông Phương của em có việc gì sao?"

Nhắm mắt lại rồi lại mở ra, "Anh Đông Phương, anh có thích em không?"

"Thích, anh thích Tiểu Cẩn nhất." Con ngươi ám trầm, Tiểu Cẩn sao vậy?

"Vậy anh cưới em đi! Hiện tại liền đi nói với Đông Phương bá mẫu." Lâm Cẩn gắt gao nhìn chằm chằm mặt Đông Phương Thanh, nhìn hắn từ cười xấu xa biến thành nghiêm túc rồi lại biến thành bối rối, cười mỉa một chút, "Không được phải không?"

Lâm Cẩn có chút không cam lòng hỏi, cậu biết Đông Phương Thanh sợ Đông Phương bá mẫu nhất, cho nên hai người vẫn luôn ái muội nhưng không có nói rõ, cũng bởi vì sợ Đông Phương Thanh khó xử.

Hôm nay cậu không tính toán ủy khuất chính mình nữa, Lâm Cẩn cậu, là con trai vợ cả dòng chính Lâm gia, không cần phải khổ sở vì một thú nhân không dám bảo hộ, che chở cho mình.

"Tôi hiểu rồi, anh Đông Phương, số quang não chị dâu tôi là anh nói cho Mộ Vân Nhi đúng không? Uổng cho anh thân là con cháu thế gia, bị người dùng một chút mỹ nhân kế liền bán ra vợ bạn, không nói mặt khác, chỉ bằng điểm ấy cũng đủ để tôi khinh thường anh." Lâm Cẩn thu hồi hoạt bát thường ngày, thanh âm trầm ổn nói.

"Được rồi, kỳ thật chuyện này cũng không liên quan đến tôi, anh nên ngẫm lại làm sao giải thích với anh hai của tôi đi. Tôi còn có việc, cúp trước, tạm biệt." Hy vọng không bao giờ gặp lại.

Đông Phương Thanh dại ra nhìn chằm chằm quang não đã tối đen, nhất thời phục hồi lại tinh thần, dường như điên rồi gọi lại quang não, nhưng đều bị chặt đứt, lần thứ ba gọi lại, quang não dần hiện ra hắn đã bị kéo vào danh sách người lạ.

Hắn không nghĩ tới chính là nhất thời do dự, Lâm Cẩn liền thật sự cùng hắn đoạn tuyệt tất cả tình cảm, trước kia Lâm Cẩn cũng sẽ trêu đùa một chút, bảo hắn đi nói rõ ràng với mỗ mụ đại loại thế, nhưng lần này, cư nhiên là thật.

Ngồi xổm xuống ôm đầu gối, "Tại sao có thể như vậy?" Đúng rồi, Tiểu Cẩn mới vừa nói hắn đem số quang não của Mông Hiểu Dương cho Mộ Vân Nhi? 

Nhưng thật sự hắn không có đưa cho gã, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Chính viện của Đông Phương gia, Đông Phương phu nhân cười khanh khách uống trà, "Mộ Vân Nhi vẫn chưa nói từ đâu có được số quang não đi?"

"Không có, thưa phu nhân." Một á thú già nua cung kính khom người đáp.

Khóe miệng câu ra một nụ cười "Rất tốt." Sau đó phất tay bảo á thú nhân lui ra ngoài, Đông Phương phu nhân tiếp tục hưởng thụ buổi trà chiều tốt đẹp của mình.

Mấy ngày nay tâm tình Lâm Cẩn không tốt, tất cả mọi người trong Lâm gia đều cảm nhận được, cậu chính là bảo bối hoạt náo của Lâm gia, bất ngờ trở nên yếu ớt buồn bã như thế, đương nhiên trưởng bối trong nhà sẽ hoài nghi. Nhưng có tìm hiểu thế nào đi nữa cũng không biết được nguyên nhân gì khiến cậu trở nên như thế. Bọn người Mông Hiểu Dương biết nguyên nhân nhưng cũng sẽ không nói lung tung, nhưng trong lòng lại rất ghét tên Đông Phương Thanh kia, bao gồm cả Lâm Hô – người luôn xem Đông Phương Thanh như anh em thân thiết.

Đối với Lâm Hô, một thú nhân nếu ngay cả giống cái hoặc á thú của mình đều không bảo hộ được thì không thể gọi là một thú nhân.

Cũng may là qua mấy ngày sau, Lâm Cẩn lại tươi cười vui vẻ như lúc trước. Chỉ có Mông Hiểu Dương thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy một tia khổ sở trong mắt Lâm Cẩn.

Mông Hiểu Dương: Ai nha! Thật đúng là hồng nhan bạc phận mà! ( sao mình lại dùng câu nữ tính quá vậy, hình như có chỗ nào không đúng ha~!)

"Mỗ mụ, Tiểu Cẩn, hai người xem Trứng Sống và Trứng Trứng nè, có phải lớn hơn hôm trước một chút không? Có cảm giác Vỏ Trứng lại không lớn được chút nào, có phải là không đủ dinh dưỡng không?" Lời này là có ý dời đi lực chú ý của Lâm Cẩn, đương nhiên y cũng thực lo lắng cho bọn nhỏ.

Lâm phu nhân đến gần nhìn vào, cười nói: " Không có việc gì, vóc người của tiểu á thú đương nhiên không thể to như tiểu thú nhân được, theo tình cảnh trước mắt, khoảng sáu tháng nữa là bọn nhỏ có thể phá xác rồi." Ôm Vỏ Trứng nhẹ nhàng sờ sờ, " Nói không chừng sau này tiểu á thú có thể di truyền giá trị dựng dục của con, nói vậy sau này các con sẽ rất vất vả rồi."

Mông Hiểu Dương: Đậu xanh rau má! Con thứ ba sẽ di truyền giá trị của người dựng dục? Giá trị dựng dục của anh đây là hệ thống đưa ( hố) cho, con trai sẽ di truyền giá trị của người trước kia đi? Đúng không, đúng không, má nó thật là lo quá đê!

Nhìn thấy trên mặt Mông Hiểu Dương lộ vẻ lo lắng, Lâm phu nhân trong lòng thở dài. Tiểu á thú không thể so sánh với thú nhân và giống cái, nhất là á thú thế gia, cường thú nhân gia thế tốt nhân phẩm tốt từ nhỏ liền cùng giống cái đính ước, gia thế nhân phẩm đều thông thường thì cảm thấy ủy khuất á thú nhà mình, thế cho nên hình thành một loại hiện tượng cao không được mà thấp cũng không phải, cũng giống như Lâm Cẩn.

Đương nhiên, nếu thả ra tin tức giá trị dựng dục của Lâm Cẩn là bốn điểm, người cầu hôn lập tức liền có rất nhiều, nhưng hiển nhiên Lâm phu nhân không muốn như vậy, luôn cảm thấy Lâm Cẩn còn nhỏ, nói không chừng sẽ gặp được một người không quan tâm giá trị dựng dục chỉ thích chính bản thân nó, người như vậy nhất định sẽ thật lòng yêu thương nó cả đời, về phần giá trị dựng dục, sau này nếu thật sự không có biện pháp nào khác mới có thể dùng đến.

Đáng tiếc Vỏ Trứng có mẫu phụ một lần sinh ba thai, tưởng giấu đều giấu không được, sau này nhất định trở thành tiêu điểm bị thế nhân chú ý. Vừa rồi những lời nói với Mông Hiểu Dương cũng là điều mà bản thân ông lo lắng.

Nhìn Vỏ Trứng trên tay Lâm phu nhân, còn có Trứng Sống cùng Trứng Trứng trong tay mình, "Không sao, cứ để cho bọn Trứng Sống bảo vệ Vỏ Trứng đi, ai dám tiếp cận Vỏ Trứng liền đập nó."

Lời nói khí thế của đứa nhỏ này khiến Lâm phu nhân nghe xong rất vui vẻ, mặc cho ai biết nhiều người nhớ thương á thú của mình như vậy đều sẽ không vui, giống như lúc ông mới vừa sinh Tiểu Cẩn cũng vậy, cũng là mỗi ngày lo lắng."Phu nhân, Long gia còn có Phượng gia phái người đến." Lão quản gia đi vào phòng, để sát vào Lâm phu nhân nhỏ giọng nói. Trong giọng nói rõ ràng lộ ra không vui, muốn đến đoạt tiểu tiểu thiếu gia nhà bọn họ hả, đều không phải người tốt, hừ!

Quản gia đại nhân, ngài ngạo kiều nha!

Hai nhà Long – Phượng lúc này đột nhiên bái phỏng, không cần nghĩ cũng biết vì cái gì. Lâm phu nhân vỗ vỗ tay Mông Hiểu Dương, đem Vỏ Trứng trả cho y, sau đó đứng dậy, "Mỗ mụ ra ngoài một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!