Khi tỉnh lại lần nữa đã là sáng ngày hôm sau. Thoải mái duỗi người một cái, sau đó lại rúc trở vào trong chăn mềm mại ấm áp.
"Em tỉnh rồi, có đói bụng không?" Lâm Hô đã rèn luyện trở về hiện đang ngồi ở bên giường nhìn quang não.
"Không sao, đúng rồi, không phải anh có nhiệm vụ sao? Anh đi làm việc của anh đi, em ở nhà nên không cần lo lắng." Tuy nói như vậy, nhưng tròng mắt Mông Hiểu Dương lại chuyển động không ngừng.
Lắc đầu, "Nguyên bản chỉ là một nhiệm vụ nhỏ thôi, có làm hay không đều không quan trọng." Nếu không phải nghĩ có thể mang Hiểu Dương đi ra ngoài chơi một chút, giải sầu một chút, làm sao hắn lại nhận nhiệm vụ đơn giản như vậy chứ.
Xoay lưng về phía Lâm Hô, "Này, em đói bụng rồi." Đôi mắt đào hoa xinh đẹp đã cong thành hình trăng khuyết.
Cong lên khóe miệng, ngũ giác của thú nhân đều rất nhạy bén, sao Lâm Hô lại bỏ lỡ biểu tình vui vẻ của Mông Hiểu Dương được, bất quá lời y nói cũng nhắc nhở hắn, ngày hôm qua quá mức hưng phấn nên đã quên nói cho mấy người Đông Phương Thanh là bọn họ không thể đi được.
"Cái gì?" Đông Phương Thanh đã ở rừng rậm Vân An hướng về phía quang não kêu một tiếng không thể tin, "Thật sao? Được, tôi biết rồi, không sao, không có việc gì, hiện tại đương nhiên phải lấy chị dâu làm đầu, ừ, tôi sẽ nói với bọn họ. Được rồi, tôi cúp đây, quên nữa, còn chưa chúc mừng cậu!" Chỉ nói được một câu chúc mừng, bên kia đã cúp quang não.
"Sao vậy?" Phượng Trạch Ngọc lại gần, hỏi.
"Chính quân của Lâm Hô mang thai, là một tiểu thú nhân, cậu ấy phải ở nhà chiếu cố chị dâu cho nên không đi được, bảo tôi nói với các cậu một tiếng." Đông Phương Thanh không khỏi hâm mộ nói xong, quả nhiên thấy mọi người ở đây đều sửng sốt.
"Quả nhiên!" Hoa Nhiên nói thầm một tiếng, xoay người tiếp tục làm việc.
"Sao lại như vậy?" Phượng Trạch Khiêm đầy mặt hối hận, Mông Hiểu Dương chỉ là một á thú nhân, làm sao có thể mới đính hôn liền mang thai tiểu thú nhân?
Đột nhiên nghĩ đến lần trước phụ thân nói, Lâm gia gấp gáp cưới Mông Hiểu Dương là một á thú bị vứt bỏ như vậy làm thiếu chủ phu nhân, nhất định là có ẩn tình, mà giá trị dựng dục chính là một trong những nguyên nhân có khả năng nhất. Bây giờ suy nghĩ lại có lẽ chính là nguyên nhân này. Có thể nhanh như vậy mang thai, kia giá trị dựng dục cao đến mức nào?
Phượng Trạch Khiêm nghĩ tới đây, trong lòng không khỏi vô cùng hối hận, ban đầu tại Mông gia, Mông Hiểu Dương ái mộ hắn là người có mắt đều biết, khi đó hắn chỉ cần đề xuất nạp y làm thị quân, Mông Hiểu Dương nhất định sẽ mừng như điên mà đáp ứng, như vậy hiện tại có tiểu thú nhân chính là Phượng Trạch Khiêm hắn mà không phải Lâm Hô.
"Làm sao có thể?" Phượng Trạch Ngọc cuối cùng lấy lại tinh thần, kêu to một tiếng, quay đầu liền hỏi Mông Yên, "Giá trị dựng dục của anh ta là bao nhiêu? Mới có thể tại mới vừa đính hôn liền mang thai?"
Những người khác cũng đều đưa ánh mắt về phía Mông Yên, đây là vấn đề tất cả mọi người đều muốn biết, ngay cả Hoa Nhiên cũng ngừng việc trong tay, chờ đáp án của Mông Yên.
"Tôi cũng không biết." Thấy tất cả mọi người đều không tin, Mông Yên vội vàng giải thích, "Tôi không biết thật mà, năm anh hai mười ba tuổi, nhà của chúng tôi xảy ra chút chuyện, liền trở ngại anh hai trắc nghiệm, cho nên tôi cũng không biết giá trị dựng dục của anh hai."
Hoa Nhiên nghe được Mông Yên nói, cười nhạt một tiếng, cái gì gọi là có chuyện, chính là trong nhà không coi trọng đứa con riêng Mông Hiểu Dương này mà thôi, cho nên ngay cả chuyện lớn như trắc thí đều có thể bỏ qua, hiện tại biết đứa con riêng trước đây lại có giá trị dựng dục cực kỳ cao, chắc chắn Mông gia đã hối hận muốn chết đi?
Không riêng gì Hoa Nhiên, ở đây người có chút đầu óc đều nghĩ như vậy. Bất quá đây là chuyện của Mông gia, không liên quan gì tới bọn họ, có một số chuyện, trong lòng hiểu là được rồi.
Mông gia chủ hiện tại quả thật hối hận muốn đâm đầu vào tường, ông thật sự không ngờ, lúc còn trẻ sau khi phong lưu có được một con trai á thú sẽ có giá trị dựng dục cao như vậy. Càng quan trọng hơn là, bởi vì bọn họ vứt bỏ y mà khiến cho Lâm gia miễn phí nhặt được thứ tốt.
Sáng sớm hôm nay Lâm gia truyền ra tin tức thiếu chủ phu nhân mang thai, chẳng biết đã rớt bể kính mắt của bao nhiêu người, sau khi lấy lại tinh thần tất cả mọi người đều nhìn xem trò cười của Mông gia.
Đại trưởng lão Mông gia, cũng chính là ông của Mông Hiểu Dương
- Mông lão gia chủ hiện đang tức giận trừng mắt ngồi đối diện Mông gia chủ.
"Trước đây không phải tôi đã nói với anh sao, một á thú nhân mà thôi, nhà chúng ta cũng không phải thiếu thốn gì mà không nuôi nổi nó, không cần trừng phạt nặng như vậy mà trục xuất khỏi gia môn, anh lại không nghe, nhìn đi, bây giờ lại biến thành cái dạng gì?"
"Ngài nói như vậy lúc nào chứ?" Mông gia chủ oán trách nói thầm một tiếng.
"Anh muốn nói gì, lớn tiếng một chút." Nhìn ông ta một cái, Mông lão gia chủ nói tiếp, "Hiện tại mặc kệ anh dùng phương pháp gì, nhất định phải đem đứa bé kia nhận tổ quy tông, nếu nó đề xuất điều kiện gì, có thể đáp ứng đều đáp ứng."
"Phụ thân, bây giờ nó đã gả đến Lâm gia rồi, nhận tổ quy tông cũng không có tác dụng gì lớn." Một người làm cha như ông lại phải cúi đầu xin lỗi con trai, thể diện để đâu chứ.
"Anh bị ngu sao!" Quải trượng trong tay hung hăng gõ xuống đất vài cái, "Giá trị dựng dục của nó cao như vậy, đương nhiên còn có thể sinh đứa thứ hai thậm chí đứa thứ ba, chắc chắn sẽ có một á thú nhân di truyền giá trị dựng dục của nó, đến lúc đó con của Mông Đằng có lẽ cũng đã ra đời, có thể định ra hôn ước trước."
Thế giới tương lai chú trọng huyết mạch, nhất là thế gia, giống cái hoặc là á thú giá trị dựng dục cao là phải gả ra ngoài. Sở dĩ liền có một quy định bất thành văn, nhà mẹ đẻ có thể ưu tiên chọn giống cái hoặc á thú nhân mà giống cái hoặc á thú nhân đã gả ra ngoài sinh ra, nếu chọn được, sẽ để tiểu thú nhân và tiểu giống cái lớn lên bên nhau, bồi dưỡng tình cảm thanh mai trúc mã của bọn họ.
Thử nghĩ một chút, giá trị dựng dục của Mông Hiểu Dương cao như vậy, con của nó nhất định sẽ không thấp được, cho nên Mông lão gia chủ mới nóng lòng muốn y nhận tổ quy tông như vậy.
Mông gia chủ do dự một chút, "Nhưng, nếu như nó đề xuất thăng mẫu phụ nó làm chính quân thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!