Chương 28: Rối rắm

Không nói đến việc gặp gia trưởng, máu nhất định là không thể cho Lâm Hô.

Giỡn hoài, nếu như bị Lâm Hô biết giá trị dựng dục của mình, vậy còn có cơ hội phản công sao? Có sao? Chắc chắn y sẽ bị đè tới sống dở chết dở để tạo hài tử! Không cho, kiên quyết không cho.

"Không được, tôi tuyệt đối không thử máu." Trực tiếp đi lên lầu, còn vừa đi vừa nói, "Ai trong hai người nếu dám lén lấy máu của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ các người, tuyệt đối!"

"Anh hai?" Lâm Cẩn lo lắng kêu một tiếng.

Lâm Hô nhìn thấy Mông Hiểu Dương vội vã rời đi, nhíu mày, "Không có việc gì, không thử máu sẽ không thử máu, mỗ mụ sẽ không để ý."

Có lẽ Lâm mỗ mụ sẽ không để ý, thế nhưng tộc lão Lâm gia lại để ý, nếu không Lâm mỗ mụ cũng sẽ không đề xuất muốn mẫu máu. Việc này không chỉ Lâm Hô biết, mà Lâm Cẩn cũng hiểu. Nhưng Mông Hiểu Dương phản ứng lớn như vậy, khiến bọn họ không làm gì được.

Nhất định là Hiểu Dương (chị dâu) lúc trước ở Mông gia trắc thí ra kết quả không tốt, sau đó bị rất nhiều ủy khuất. Hai huynh đệ liếc nhau, cư nhiên nghĩ giống nhau.

Bọn người Lâm Hô nghĩ như thế nào Mông Hiểu Dương không biết, y chỉ biết là tuyệt đối không thể để cho người khác biết giá trị dựng lực của mình, một khi cho hấp thụ ánh sáng, cảnh tượng đó, Mông Hiểu Dương tỏ vẻ không muốn tưởng tượng nữa.

Nằm ở trên thảm cỏ trong quang não, Mông Hiểu Dương quấn quýt không thôi, máu thì chắc chắn là không thể cho rồi, nhưng có nên đi gặp người nhà của Lâm Hô không? Tiến triển có nhanh quá hay không?

Buông tiếng thở dài, Mông Hiểu Dương quyết định trước tiên không nghĩ việc này nữa. Tiểu thuyết võ hiệp của y sắp kết thúc rồi, phải bắt đầu nghĩ hố mới thôi!

Chỉ một mình cậu, liền cống hiến... ít nhất... gần một trăm triệu điểm tín dụng, sau khi Mông Hiểu Dương mở ra nhìn, thấy thu nhập hơn một ngàn triệu (một tỷ), đã không có kích động cùng hưng phấn như trước đây.

Nói thật là ca khúc thành công, làm cho Mông Hiểu Dương cũng muốn đạo tiểu thuyết kinh điển của địa cầu. Chỉ là tiểu thuyết không giống như ca khúc, ca khúc nhiều nhất cũng chỉ một ngàn chữ, lại còn lặp đi lặp lại, bình thường hát hoặc là nghe thường xuyên đều có thể nhớ, nhưng tiểu thuyết thì dao động từ mười đến hơn một trăm vạn chữ, thậm chí rất nhiều tiểu thuyết mạng hơn một nghìn vạn đều có. Y tự thấy mình không có trí nhớ tốt như vậy, có thể nhớ tất cả nội dung bên trong.

Ngay cả tiểu thuyết võ hiệp kinh điển mà đại gia như Kim Dung – Cổ Long viết, y cũng chỉ nhớ rõ đại khái, muốn sao chép giống như đúc, tuyệt đối là không có khả năng.

Chỉ có thể nói, các bạn sống lại hoặc là xuyên qua dị giới viết văn thành thần, ký ức đều rất khủng bố, có thể nhớ mỗi một chữ thậm chí dấu phẩy trong tiểu thuyết.

Không thể làm tiểu ong mật cần cù viết văn, y có thể mượn dùng tình tiết thậm chí đại cương trong tiểu thuyết, cộng thêm linh cảm dào dạt của y, tuyệt đối có thể tung hoành tinh tế, ha ha ha...

Mông Hiểu Dương, ngoài việc cậu thay đổi tên nhân vật chính và hành văn kém ra, đâu là linh cảm của cậu hả? Cậu đang đùa tôi sao...

Một phút đồng hồ đặt tựa, hai phút nghĩ văn án, mười phút một đại cương liền xuất hiện, hài lòng duỗi người một cái, đây tuyệt đối là Tru tiên đệ nhị, không giải thích.

Chỉ post văn án chưa đến năm phút đồng hồ, liền có một một nghìn vạn (mười triệu) khen thưởng, mở ra nhìn, quả nhiên là Lưu Ly.

Mông Hiểu Dương: Tiểu Cẩn thật đúng là thổ hào, Lâm Hô nhất định còn thổ hào hơn cả Tiểu Cẩn. ˉ﹃ˉ

Nghĩ đến bọn người Lâm Hô, nhịn không được lại nghĩ tới lời Lâm Hô nói. Má nó, kỳ thực căn bản chưa từng quên việc này được không.

Có một giống cái như Phượng Trạch Ngọc theo đuổi, Lâm Hô thoạt nhìn có vẻ rất đắt giá nha? Không bằng đến Lâm gia đi, y trực tiếp tìm Lâm thú phụ cầu hôn. Ừ! Cái chủ ý này không sai.

"Đinh! Đến Lâm gia, đạt được Lâm gia chủ cùng gia chủ chính quân tán thành. Nhiệm vụ hoàn thành: Thưởng cho một phiếu đổi hồng sắc, một quyển sách dạy nấu ăn cao cấp, hai con '?'; nhiệm vụ thất bại: Thể chất, trí lực, sức quyến rũ đều trừ ba điểm, thần xui xẻo quấn thân ba ngày. Có tiếp nhận nhiệm vụ hay không, 'đồng ý, cự tuyệt' "

Có hay không em gái cậu chứ có hay không! Mấy lần chọn từ chối, có lần nào được đâu, Mông Hiểu Dương buồn bực đập một cái, kết quả trực tiếp thành tiếp thu nhiệm vụ.

Y cũng chỉ suy nghĩ một chút mà thôi, cũng không phải thật sự muốn đi Lâm gia. Dù sao bây giờ cũng chỉ mới quen biết Lâm Hô thôi, cảm tình cơ sở cũng không có, gặp gia trưởng cái gì chứ, quan trọng nhất là, y còn chưa thành công áp đảo Lâm Hô đâu.

Còn nữa, "9717, cái '?' kia là gì? Sẽ không lại là giá trị dựng lực đi?" Trừng mắt.

9717 đã có thể tùy ý hiện thân, lập tức xuất hiện trước mặt Mông Hiểu Dương, "Dĩ nhiên không phải, không thấy đơn vị là 'con' sao? Tôi thật nghi ngờ môn ngữ văn của anh là giáo viên toán học dạy."

Tiếp tục trừng mắt, "Không được nói sang chuyện khác, cậu chỉ cần nói cho tôi biết '?' rốt cuộc là cái gì."

"Đều nói khi yêu sẽ biến ngốc, lời này quả nhiên không sai, nếu tôi biết hoặc là tôi có thể nói cho anh biết, hệ thống sẽ biểu hiện dấu chấm hỏi sao? Sao không trực tiếp biểu hiện cho anh xem luôn cho rồi." Bộ dáng 9717 đã bảy tám tuổi hai tay ôm ngực, vẻ mặt bất đắc dĩ lắc đầu. Mông Hiểu Dương từ tranh cãi đến phẫn nộ rồi đến nhụt chí, 9717 nói không sai, "con", vậy thì đại biểu cho động vật, lẽ nào hệ thống muốn khai thông giao diện sủng vật, thưởng cho hai con sủng vật, nghĩ như vậy, thưởng cho cái này ngược lại cũng tạm được. So với lúc trước đã cao cấp hơn rất nhiều.

Nhưng khi nhìn đến trừng phạt, cũng hung tàn hơn trước rất nhiều. Trước kia trừng phạt tuy đều rất ném tiết tháo, nhưng cũng không có thoáng cái giảm nhiều tích phân như vậy, thậm chí còn có thần xui xẻo quấn thân ba ngày, lấy trình độ gạt người của hệ thống, ba ngày này tuyệt đối sẽ rất đặc sắc, nói không chừng liền đem trừng phạt lúc trước nói đều tới một lần.

Hệ thống: Đúng nha, đúng nha! Làm sao anh biết!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!