Chương 27: Phiền não

Nụ hôn buổi sáng, làm cho Mông Hiểu Dương đi học đều có chút không chuyên tâm. Thỉnh thoảng nhớ lại dư vị của nụ hôn, cứ như người đang trầm luân trong tình yêu cuồng nhiệt.

Mông Hiểu Dương: Tại sao lại có cảm giác hơi ngượng ngùng vầy nè...

Bởi vì kịch bản ngắn lần trước nổi tiếng, lại thêm ca khúc lúc thi đấu, hiện tại Mông Hiểu Dương coi như là một người có chút danh tiếng. Trong đó ngoại trừ 'tài hoa' của bản thân được mọi người công nhận, tuyên ngôn của Lâm Hô cũng chiếm đại bộ phận nguyên nhân.

Đều nói người sợ nổi danh heo sợ béo, lời này quả nhiên không sai. Nguyên lai đồng học cùng Mông Hiểu Dương quan hệ khá tốt, hiện tại lúc gặp nhau lại nói chuyện không còn tự nhiên như trước đây nữa.

Đồng học trong ban có hâm mộ, có ghen tỵ, cũng có tiếp cận để lấy lòng vuốt mông ngựa, làm cho Mông Hiểu Dương phiền táo không thôi.

Buổi trưa, sau khi mỗi người ăn xong dinh dưỡng tề đều tự tiến quang não chơi trò chơi hoặc làm gì đó. Mông Hiểu Dương cũng như thường ngày, dự định tiến quang não gõ chữ.

Đúng lúc này, ngoài cửa phòng học truyền tới một loạt tiếng bước chân, nghe âm thanh là hướng về chỗ của y.

"Xin chào, tôi là Phượng Trạch Ngọc, là học sinh mới của năm nay, ngành âm nhạc. Cậu chính là Mông Hiểu Dương đúng không? Hôm nay là tôi cố ý tới tìm cậu." Phượng Trạch Ngọc nghiêng đầu có vẻ rất đáng yêu, hai gò má bởi vì xấu hổ mà đỏ bừng.

"Xin chào, tìm tôi có việc gì?" Con mẹ nó! Nếu không biết trước nội tình, thật đúng là y sẽ bị nụ cười thiên chân này lừa gạt rồi.

Mông Hiểu Dương: Đờ mờ, anh đây chưa đi tìm chú em tính sổ, chú đã dám tự mình đưa tới cửa. Vậy hãy để cho anh nhìn thử coi rốt cuộc chú em mày có ý đồ gì, ông đây cũng không tin không thể thu thập được thằng ranh xấu xa như chú.

"Là như vầy, tôi đã nghe ca khúc của cậu, thật sự rất hay, nên tôi nghĩ... Cậu có thể sáng tác cho tôi một ca khúc được không?" Cắn cắn môi dưới, thật khó khăn hỏi.

Mông Hiểu Dương: Mẹ nó, không ngờ là chiêu này. Gã gióng trống khua chiêng tới tìm mình như vậy, khẳng định toàn trường đều biết. Gã là giống cái, vẫn là giống cái bộ dạng khả ái đơn thuần, nếu như trực tiếp cự tuyệt nhất định sẽ bị toàn trường phun nước miếng chết chìm.

"Sao vậy? Không thể sao? Xin lỗi, tôi biết tự nhiên tôi đưa ra yêu cầu như vậy có chút miễn cưỡng. Làm phiền cậu rồi, xin lỗi." Cúi người chào 90 độ, xoay người chạy vội ra ngoài.

Động tác liên tiếp làm cho Mông Hiểu Dương phục hồi tinh thần lại, thấy ánh mắt không tốt xung quanh đặc biệt là ngoài cửa, Mông Hiểu Dương cười khổ một cái.

"Tôi chỉ đang nghĩ, ca khúc như thế nào thích hợp với một giống cái nhu nhược Bạch liên hoa như cậu thôi." Đâu chỉ Bạch liên hoa, tuyệt đối phải thêm bitch (Tiểu Nhiên: dùng tiếng Anh cho nó nhẹ bớt).

Mông Hiểu Dương hơi mím môi, hiện tại tuyệt đối không thể để cho gã đi như vậy.

Phượng Trạch Ngọc cúi thấp đầu, khóe miệng cong lên nở nụ cười, "Thật sao? Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không đồng ý! Nếu như vậy, tôi đi về trước, đợi Mông đồng học viết xong ca khúc rồi báo cho tôi biết nha." Á thú nhân ti tiện, biết ngay là mày không dám cự tuyệt mà.

"Không cần, trên tay tôi vừa lúc có một ca khúc thích hợp cậu, hiện tại liền viết cho cậu." Đùa gì thế, lần sau tôi đưa cậu, cậu cố ý không hài lòng rồi làm khó dễ tôi tiếp thì sao.

Mông Hiểu Dương thật đúng là không có đoán sai, chỉ là đoán rất chính xác tâm tư Phượng Trạch Ngọc rồi. Phượng Trạch Ngọc làm sao chỉ giả vờ bất mãn làm khó dễ y liền xong, mà dự định trực tiếp hát hỏng ca khúc y viết, lại để cho giảng viên chuyên môn soạn nhạc giỏi nhất viết một bài, gã lại hát tốt.

Sau đó gã không cần làm gì cả, fan sẽ tự so sánh, tiếng nói của dư luận tác động, đến lúc đó Mông Hiểu Dương cũng đừng nghĩ bước vào giới giải trí.

Đáng tiếc Phượng Trạch Ngọc không biết, thứ khác thì Mông Hiểu Dương không có, trong đầu ca khúc lại nhiều vô cùng.

Bên ngoài tụ tập người càng ngày càng nhiều, Mông Hiểu Dương không để ý tới bọn họ đang xì xào bàn tán, dựa vào bàn học suy tính chọn ca khúc nào cho đoá Bạch liên hoa này.

Ca khúc kinh điển nhất định là không được, nhưng mà quá kém lại hạ giá? Do dự một chút, y lập tức nghĩ tới một ca khúc rất thích hợp gã, đó chính là ca khúc rất nổi tiếng một thời, (xin đừng hoài nghi, tương lai con chuột cũng yêu gạo.)

Chống cằm, bài hát này mặc dù đơn giản thế nhưng rất dễ thuộc, tuyệt đối sẽ nổi, hơn nữa còn sẽ không để cho đóa Bạch liên hoa này tìm phiền toái.

Mông Hiểu Dương: Liền ca khúc này, nếu như thấy quá bình thường, anh đây liền cho chú em mày hát (. Tiểu Nhiên: khuyên mọi người đừng nghe =^=), cho trí thông minh của mình ba mươi hai lời khen đê.

Soạt soạt vài nét, chưa đến một phút đồng hồ liền viết xong ca từ "Chuột yêu gạo", sau đó mở quang não, nhắm mắt ngâm nga theo giai điệu trong đầu, chưa đến một phút đồng hồ đã hợp thành ca khúc.

Nhấn nút play, một thần khúc vô cùng quen thuộc được phát ra.

Ban đầu người vây xem đều nghĩ bài hát này quá mức đơn giản, tới tới lui lui chỉ hát có vài câu như vậy, vậy mà nghe một hồi, liền phát hiện mình không tự chủ nhỏ giọng ngâm nga hát theo, hơn nữa điệp khúc tuyệt đối làm cho người ta không thể quên được.

Ngay cả ánh mắt Phượng Trạch Ngọc nhìn Mông Hiểu Dương cũng không giống ban đầu, không cần suy nghĩ nhiều, bài hát này tuyệt đối sẽ nổi, hơn nữa có thể bảo đảm danh tiếng của mình hai năm, điều này hiện nay ở giới ca hát tuyệt đối là hiếm thấy.

"Ngại quá, dù sao cũng không phải học hát, hát không hay xin các vị thứ lỗi." Nhìn qua Phượng Trạch Ngọc, "Nhưng giọng của Phượng đồng học hay như vậy, hát ra khẳng định sẽ không giống. Thế nào? Còn có chỗ nào cần sửa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!