Chương 24: Phương thức nổi tiếng

Vốn tổng download chỉ là con số hàng đơn vị, đến buổi trưa hôm nay đã lên tới hàng ngàn, hơn nữa đã sắp tiếp cận đến hàng vạn.

Mông Hiểu Dương cuống quýt mở khu vực bình luận, ở đó nhất định có thể tìm ra nguyên nhân.

Bình luận 1: Ca từ quả nhiên như thầy giáo Bạch nói, từng chữ như thấm sâu vào lòng người, nghe ba lần, khóc đủ ba lần.

Mông Hiểu Dương: Đờ mờ! Mình hát có sức cuốn hút như thế? (⊙o⊙)

Bình luận 2: Cá nhân tôi cho rằng ca khúc hay hơn ca từ, giúp khích lệ người khác, làm cho tôi thấy được tương lai, thấy được hi vọng... (Tiểu Nhiên: ca khúc chỗ này chắc là giai điệu, nhưng chả hiểu sao giai điệu lại cho người ta cảm giác thấy được tương lai, thấy được hi vọng, nên thôi để ca khúc luôn, ai muốn nghĩ gì nghĩ QAQ)

Mông Hiểu Dương: Thật sao? O__O

Bình luận 3: Ca từ và ca khúc không thể nghi ngờ là rất hay, thế nhưng người biểu diễn bài hát này là Phiếu Miểu càng lợi hại hơn nữa, tiếng hát của anh ấy làm cho tôi cảm thấy dĩ vãng gặp phải ủy khuất đều không là gì cả, tôi muốn giống như Phiếu Miểu kiên cường mà sống.

Mông Hiểu Dương: Cuối cùng cũng có người biết hàng, anh xem trọng cậu, (^o^)/~. Nhưng mà, câu cuối cùng kia sao có cảm giác sai sai vậy ta?

Bình luận 4: Nghe bài hát này, thật giống như thấy được chính mình, tôi

đã sống hết mình từng phút từng giây, tôi nghĩ tương lai của tôi cũng không phải mộng, nắm tay, cố lên nào!

Mông Hiểu Dương: Ừm, rốt cuộc có một người bình thường.

Bình luận 5: Nhờ có thầy giáo Bạch, nếu không sẽ thật sự bỏ qua tác phẩm kinh điển thế này.

Mông Hiểu Dương: Không cần sùng bái anh, anh chỉ là truyền thuyết, ╭(╯^╰)╮

Mỗi lần đọc một bình luận, Mông Hiểu Dương lại ở trong lòng hồi phục một câu, sau khi thích ý đủ rồi, mới bắt đầu phát hiện trong rất nhiều bình luận đều xuất hiện một cái xưng hô, đó chính là thầy giáo Bạch.

Là một trạch nam, y chỉ biết cô giáo Sora, thật đúng là chưa từng nghe nói thầy giáo Bạch. Mông Hiểu Dương sờ cằm, trên mặt lộ ra nụ cười thô bỉ, sau đó ha ha đi tìm thầy giáo Bạch. (chắc là Sora Aoi, mình tưởng Maria Ozawa nổi tiếng hơn chứ =))))

"Má nó, ở thế giới tương lai mà cũng có người làm nghề này mà nổi tiếng nữa sao?" Nhìn hình ảnh được tìm ra, Mông Hiểu Dương kinh ngạc nửa ngày.

Không sai, thầy giáo Bạch này làm cùng nghề với cô giáo Sora, đương nhiên, thầy giáo Bạch hàm súc hơn nhiều, chỉ lộ nửa người trên, nửa người dưới đều bị che khuất.

Nhưng chỉ cần như vậy, ở thế giới tương lai danh tiếng của anh ta cũng vang vọng toàn bộ tinh tế, bởi vì thầy giáo Bạch, là giống cái duy nhất đóng phim loại này, nên toàn bộ tinh tế thú nhân có lẽ cả á thú nhân đều đã coi phim anh ta đóng. (người tương lai thật thoáng OTL)

Thế nhưng, tại sao thầy giáo Bạch lại nghe ca khúc của y, còn làm cho ca khúc gây tiếng vang lớn như vậy?

Mang theo nghi hoặc, tiến vào thế giới nhỏ của thầy giáo Bạch, Mông Hiểu Dương liền thấy thầy giáo Bạch mặc bộ đồ mỏng tang màu đỏ, nửa kín nửa hở, đầy mặt thẹn thùng nằm trên ghế quý phi, bộ dáng mặc người chà đạp, làm cho người nhìn ngứa ngáy khó nhịn.

Đi vào, mới phát hiện đó chỉ là hình ảnh giả thuyết, không phải người thật. 

Nhưng chỉ với một hình người ảo như vậy, cũng làm cho Mông Hiểu Dương tự nhận là nam nhân đều suýt chút nữa bị mê hoặc. Bên cạnh ghế quý phi là một gốc cây liễu thật to, cành liễu rũ với lá liễu đủ mọi màu sắc, lớn hơn lá liễu bình thường vài lần, hơn nữa số lá cũng không nhiều lắm.

Lá màu đỏ là đại biểu status mới post, Mông Hiểu Dương giơ tay lên mơn trớn một mảnh lá đỏ rực, trước mặt liền hiện ra một màn hình video.

Trong video thầy giáo Bạch cũng mặc quần áo đỏ, mái tóc dài đen mượt dùng một sợi dây đỏ buộc lỏng, biếng nhác tựa vào gốc liễu nghe nhạc, bên trong truyền ra tiếng ca, chính là ca khúc của Mông Hiểu Dương 《 Tương lai của tôi không phải là mộng 》, sau đó anh ta nhẹ nhàng ngâm nga theo giai điệu, sau khi bài hát kết thúc, khóe mắt còn rơi xuống một giọt nước mắt, làm cho người ta không nhịn được nghĩ muốn ôm anh cẩn thận tỉ mỉ che chở.

Toàn bộ video cứ như vậy kết thúc, thầy giáo Bạch không có viết nhận xét về đoạn video này, càng không có giới thiệu ca khúc của Mông Hiểu Dương, thế nhưng, ca khúc có thể làm cho thầy giáo Bạch rơi lệ, cũng nháy mắt hấp dẫn vô số người đi tìm và nghe thử.

Có rất nhiều người viết lời và nhạc sĩ nổi tiếng chạy đến góp vui, trở về đều ở thế giới nhỏ phát biểu cảm nghĩ, nói bài hát này hay đến mức nào, nghe xong cũng không nhịn được rơi lệ và vân vân.

Giỡn hoài, người hiền lành như thầy giáo Bạch đều nghe đến khóc, phàm nhân vô tri như chúng ta lẽ nào đều là tảng đá sao?

Mông Hiểu Dương: Con mẹ nó, hoá ra còn có thể nổi tiếng bằng cách này? -_-|||

9717: "Kí chủ lần này thật là gặp vận may!"

"Vận cái đầu cậu chứ vận, phải có thực lực mới được, nếu không có giọng hát khuynh tình của tôi, thầy giáo Bạch có thể khóc sao? Có thể khóc sao?" Lấy lại tinh thần Mông Hiểu Dương vô cùng vênh váo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!