Chương 21: Post ca khúc

Mông Hiểu Dương đã ngồi trước quang não quấn quýt rất lâu rồi, cuối cùng vẫn quyết định trước tiên vào phòng âm nhạc nghe người tương lai hát mấy bài, sau đó mới quyết định.

Luật bản quyền ở thế giới tương lai vô cùng nghiêm khắc, bất luận là tiểu thuyết hay là âm nhạc, chỉ cần có người đạo bản gốc, ngay lập tức cảnh sát mạng sẽ kết tội trộm cướp và tiến hành xử phạt.

Sau khi Mông Hiểu Dương tìm kiếm mấy bài hát nghe nói là kinh điển, liền trả tiền download. Mỗi bài hát chỉ cần năm tín dụng tệ, dựa theo chi phí ở đế quốc, thật sự rất rẻ.

Giai điệu nghe không sai, ừm, giọng hát của ca sĩ cũng rất tốt. Nghe xong bài hát, Mông Hiểu Dương rút ra được nhận xét như thế.

Nói tóm lại, chỉnh thể bài hát này cảm giác cũng không tệ lắm. Nhưng theo y thấy, còn chưa đủ đẳng cấp để gọi là kinh điển.

Sau khi nghe xong toàn bộ bài hát, sự tự tin của Mông Hiểu Dương tăng thêm không ít. Dĩ nhiên không phải tự tin đối với bản thân mình, mà là tự tin đối với ca khúc kinh điển.

Mông Hiểu Dương rất rõ ràng, lấy âm thanh cùng với kỹ xảo biểu diễn của mình mà nói, vốn không phải là đối thủ của Hạng Minh. Muốn đạt được thắng lợi, chỉ có sáng tác. Mà năng lực của y, căn bản cũng không viết ra được một ca khúc. Cho nên, Mông Hiểu Dương dự định vô sỉ mà đạo tác phẩm của đại thần Trái Đất.

Đầu tiên đương nhiên là xin một phòng âm nhạc cho mình, phòng âm nhạc là một phiên bản khác phát sinh từ web tinh tế văn học. Ban đầu bởi vì có tiểu thuyết muốn chuyển thể thành phim truyền hình hoặc là điện ảnh mà cần ca khúc chủ đề, phòng nhạc phim ra đời, sau lại có không ít tác giả ở đây viết lời, cho nên hấp dẫn không ít nhạc sĩ, sau đó tự nhiên hấp dẫn ca sĩ tới, từ từ, liền tạo thành phòng âm nhạc lớn nhất thế giới quang não hôm nay.

Bởi vì y đã đăng ký làm tác giả ở web văn học, nên y chỉ có thể sử dụng ID Mao Trạch Tây này, hoàn hảo ở đây qua chuyên mục khác có thể sửa tên, tiến nhập phòng âm nhạc cho mình, sửa Mao Trạch Tây thành Phiếu Miểu.

Tên này cũng là có dụng ý, ý tứ là y phát tất cả ca khúc đều là hư vô mờ ảo, đều là dành cho người nghe. Nói chung, nói y già mồm cãi láo cũng tốt, nói y dối trá cũng tốt, y luôn phải lấy tên này nhắc nhở mình.

Xác định tên, phòng âm nhạc mới chính thức sử dụng được. Cảnh tượng xung quanh nháy mắt chuyển hoán thành một phòng hoà nhạc loại nhỏ.

Dạo vài vòng trong phòng âm nhạc, nhắm mắt tưởng tượng tất cả nhạc khí thường dùng, mở mắt ra liền thấy rất nhiều nhạc khí quen thuộc lơ lửng. Đàn dương cầm, đàn violon, đàn guitar, đàn cổ thậm chí giá trống đều có, duy chỉ có nhạc khí cổ Trung Quốc thiếu rất nhiều.

Mông Hiểu Dương nhíu mày, "Không phải nói Trung Quốc tìm được hành tinh ở được trước nhất sao, di dân cũng là ưu tiên, thế nào trái lại truyền thừa lại ít hơn so với các quốc gia khác?"

Tra cứu trên quang não một hồi, mới biết được, từ trước khi di chuyển đến Hoa Hạ tinh, các quốc gia ở Trái Đất đã vì sinh tồn bất chấp những thứ này. Sau khi di dân còn chưa ổn định, chuyện phụ nữ đột nhiên chết hàng loạt lại phủ xuống, cộng thêm về sau Hoa Hạ tinh bị đánh cho tan hoang không chịu nổi, rất nhiều văn hiến đều bị vùi lấp hoặc là hóa thành hư không.

Nói tóm lại, so sánh với mạng sống, mấy thứ này tất nhiên không quan trọng bằng, chí ít đối với phần lớn người mà nói là như vậy. Bất luận là tiểu thuyết hay là âm nhạc, đều là lúc thịnh thế mới có thời gian và tâm tình để thưởng thức, để yêu thích, để giải trí.

Lại trở về phòng âm nhạc, Mông Hiểu Dương ngồi ở bàn làm việc suy tư rốt cuộc muốn hát ca khúc nào?

Đầu tiên, bản thân của y không phải thực thích ca khúc internet, nghe được cũng không nhiều, dĩ nhiên là không nhớ kỹ, cái này có thể loại ngay từ đầu.

Trong những ca khúc kinh điển có thể nhớ, không thích hợp cho nam hát cũng loại, âm rất cao y hát lên không nổi loại luôn, có bối cảnh thời đại loại, tuổi của y không lớn, những ca khúc có dấu vết năm tháng cũng loại, cứ như vậy, còn lại đủ tiêu chuẩn cho y chọn cũng không nhiều.

Đúng rồi, ca khúc tiếng Quảng cũng không được, thế giới tương lai căn bản không người có thể nghe hiểu. Vốn định chọn ca khúc《 Ta 》 Mông Hiểu Dương đột nhiên ý thức được điểm này, chỉ có thể buông tha cho ca khúc y rất yêu thích này.

Cho rằng chuyện rất dễ dàng, đột nhiên thoáng cái trở nên rất khó, điều này làm cho Mông Hiểu Dương rất là phiền muộn. Cuối cùng, y lấy ra mấy ca khúc mình thích mà cũng có thể hát, 《 Thật sự yêu em 》, 《 Tồn tại 》, 《 Em nguyện ý 》, 《 》, 《 Chạy trốn 》 vân vân.

Ở trong đầu đấu tranh hồi lâu, Mông Hiểu Dương lựa chọn 《 Tương lai của tôi không phải là mộng 》, thứ nhất ca khúc này thể hiện tình huống chân thật hiện tại của y, thứ hai ca khúc này cũng thể hiện những điều trong lòng y muốn nói.

Nhắm mắt hồi tưởng giai điệu bài hát này, lại một lần nữa Mông Hiểu Dương gặp phải nan đề. Nếu dùng bản phối của Trương đại thần, rõ ràng y hát không được âm cao như vậy, nếu dùng của Hồ đại thần, lại cảm thấy âm sắc trong đó quá mức hoa lệ.

Do dự hồi lâu, Mông Hiểu Dương cuối cùng lựa chọn phiên bản của Trương đại thần, nhưng sẽ hạ xuống một thang âm. Bởi vì không hiểu nhạc khí, y chỉ phải hát mộc (hát chay) trước một lần, sau đó nhấn nút tự động hợp thành.

Tỉ mỉ nghe xong một lần, Mông Hiểu Dương có chút bất mãn hát lại một lần nữa, sau đó đem tất cả nhạc khí quang não cần để hợp thành ca khúc đều bày ra, sau đó bắt đầu nghe âm thanh của từng nhạc khí diễn tấu.

Cắt giảm một chút, Mông Hiểu Dương bỏ mấy loại nhạc khí, sau đó ghép giọng hát thu âm lúc nãy của mình vào nhạc nền, quả nhiên nghe hay hơn nhiều.

Sau khi tải về và mở ra tiếng suối chảy trong rừng sâu tĩnh mịch như tiếng nhạc, Mông Hiểu Dương ngồi dựa trên xích đu được bện bằng nhánh cây nhắm mắt yên lặng nghe, từ đó gột rửa thể xác và tinh thần. Một ca khúc tự nhiên dài đến mười phút qua đi, y mới từ từ mở ca khúc lúc nãy đã thu âm, nghe lại.

Quả nhiên phát hiện trong đó còn có thật nhiều vết sạn, như vậy lặp lại nhiều lần, cuối cùng cũng hoàn thành bài hát này. Thở phào một hơi, y không giỏi âm nhạc, lại càng không hiểu âm nhạc, nên chỉ có thể dùng loại phương pháp ngu ngốc này. May là thế giới tương lai có quang não hợp thành, mới để cho y lăn qua lăn lại như vậy.

Post ca khúc lên, hài lòng thấy trên màn hình hiện lên 《 Tương lai của tôi không phải là mộng 》, bây giờ y mới hoàn toàn thả lỏng thần kinh buộc chặt nãy giờ. Mới vừa thả lỏng, đột nhiên cảm thấy cả người đau nhức, nhất là đầu, thật hỗn loạn.

Nhìn thời gian, mới biết mình cố gắng cả một đêm, không mệt mới lạ. Rời khỏi quang não vội vã tắm rửa một cái, liền nhảy vào ổ chăn đi tìm Chu công uống trà.

"Anh hai, sao chị dâu vẫn chưa dậy?" Cậu sắp chết đói rồi! Tối hôm qua bọn họ đã ăn hết tất cả đồ ăn Mông Hiểu Dương để trong tủ lạnh, ngay cả một miếng canh cũng không còn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!