Chương 13: Phiếu đổi

Ngày thứ chín của nhiệm vụ, ngoài hai lời khen mỗi ngày của Lâm Cẩn, không còn thu hoạch gì khác. Tính cả hôm nay và ngày mai, cũng chỉ có 24 lời khen. Nếu như còn không có biện pháp thu thập thêm 8 lời khen nữa, y thật sự sẽ tiêu đời, QWQ

Không yên lòng cùng Lâm Cẩn vào nhà, phát hiện Đông Phương Thanh bọn họ đã mấy ngày không xuất hiện nay lại đang ngồi trên sô pha, nhất thời mắt sáng lên.

"Anh Đông Phương, anh đã đến rồi." Lâm Cẩn nhảy nhót chạy qua, vốn là muốn ngồi cạnh Đông Phương Thanh, thế nhưng sắc mặt của Lâm Hô thực sự không tốt, cậu chỉ phải lên tiếng chào hỏi sau đó đến ngồi bên cạnh Lâm Hô.

Đông Phương Thanh ưu nhã cười cười, lập tức móc ra một con thú bông nhỏ đưa cho Lâm Cẩn, "Tiểu Cẩn Nhi không tới chỗ anh Đông Phương chơi, anh Đông Phương nhớ Tiểu Cẩn Nhi quá nên mới đến đây. Con thú bông nhỏ này anh tình cờ trông thấy, nghĩ Tiểu Cẩn Nhi ôm nhất định rất đáng yêu, liền mua tặng cho em, thế nào, thích không?"

"Dạ thích." Lâm Cẩn tay cầm con thú bông nhỏ cố sức gật đầu, cười toe toét. Mông Hiểu Dương cảm thấy, cho dù Đông Phương Thanh tặng cho chiếc đũa, Lâm Cẩn đều cảm thấy đó là bảo bối đi.

Nhưng y nghĩ Đông Phương Thanh cũng không thích hợp Lâm Cẩn, một người nói năng ngọt xớt như vậy, căn bản cũng không biết gã nói câu nào là thật, câu nào là giả, đơn thuần như Lâm Cẩn căn bản không bắt được gã. Bất quá đây là chuyện của người ta, một người ngoài như y không cần quan tâm.

Hiện tại quan trọng nhất là, giữ bọn họ lại ăn cơm, sau đó thu thập bốn lời khen. Tốt nhất ngày mai bọn họ cũng trở lại, như vậy có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi, Mông Hiểu Dương hai mắt phát sáng nghĩ.

Chỉ là ánh mắt của y khiến cho ngoại trừ Lâm Cẩn ai cũng hiểu lầm.

Đông Phương Thanh: Quả nhiên là thích Phượng Trạch Khiêm, Lâm Hô làm sao bây giờ?

Phượng Trạch Khiêm: Rốt cuộc hiện tại có nên nạp y làm thị quân luôn không? Nhưng Tiểu Yên chắc chắn sẽ không đồng ý, haiz! Thật là khổ não.

Lâm Hô: Một người coi trọng ẻo lả, một người coi trọng ngụy quân tử, ánh mắt đều có vấn đề hết rồi sao?

Đương nhiên, Mông Hiểu Dương cũng không biết bọn họ nghĩ gì, nên y rất hưng phấn giữ bọn họ lại ăn cơm chiều, chờ hai người gật đầu liền kích động vào phòng bếp nấu cơm.

Hành động này càng khẳng định ý nghĩ của mọi người. Lâm Hô nghe tiếng hát khẽ truyền ra từ phòng bếp, nhìn Lâm Cẩn thỉnh thoảng ngượng ngùng lén nhìn Đông Phương Thanh, rốt cuộc nhịn không được nữa liền trực tiếp đuổi hai người kia ra khỏi ký túc xá.

"Rầm!" một tiếng, đóng cửa lại, lúc này mới trở về sô pha ngồi xuống. Quả nhiên, không có hai người kia, không khí trong phòng trong lành hẳn ra.

Mông Hiểu Dương trong phòng bếp nghe được tiếng đóng cửa ló đầu ra nhìn, thấy trên sô pha không còn bóng dáng của bọn người Đông Phương Thanh, cuống quít chạy đến, hỏi: "Người đâu rồi?"

"Bị anh hai đuổi đi rồi." Đây là giọng nói ủy khuất của Lâm Cẩn,

"Có việc nên rời đi trước." Đây là giọng nói nghiêm nghị của Lâm Hô.

Hai người đồng thời trả lời, thế nhưng Mông Hiểu Dương tuyển chọn tin tưởng Lâm Cẩn. Mới đồng ý muốn ở lại ăn cơm, làm sao có thể không nói một tiếng đã đi? Mông Hiểu Dương tuyệt đối tin tưởng bọn họ không phải là người như thế.

Hai mắt bốc hoả trừng Lâm Hô, "Vì sao đuổi bọn họ đi, bọn họ không phải nói ở lại ăn cơm sao?" Mông Hiểu Dương trong lòng cắn khăn tay, đi rồi sao? Nghe như sét đánh ngang tai! Hai người đừng đi mà (tay Nhĩ Khang)

"Đã nói bọn hắn có việc bận." Nghiêng mặt không cùng Mông Hiểu Dương đối diện, bình tĩnh trở lại.

Cắn cắn môi, "Hừ" một tiếng quay đầu lên lầu trở về phòng, 'Có việc cái đầu anh á chứ có việc, không muốn Tiểu Cẩn gặp Đông Phương Thanh thì có! Anh cái đồ đệ khống. Ăn cơm tôi nấu nhiều như vậy không khen được một tiếng cũng đành, lại còn phá hư nhiệm vụ của tôi, lần sau làm cơm trực tiếp hạ độc độc chết anh cho rồi.'

Ngã mình xuống giường lớn mềm mại, Mông Hiểu Dương không muốn nghĩ đến cảnh tượng khi nhiệm vụ thất bại. "A!!! Tên Lâm Hô chết tiệt!"

Dưới lầu, Lâm Cẩn vội vã chạy vào phòng bếp lại vội vã chạy ra, bĩu môi, "Anh hai, Hiểu Dương chỉ mới chuẩn bị đồ ăn, vẫn chưa nấu."

Nhíu nhíu mày, Lâm Hô chậm rãi vào phòng bếp, nhìn chằm chằm mớ đồ ăn đã chuẩn bị xong lại chưa được nấu chín, "Vậy thì ăn dinh dưỡng tề."

"Buổi trưa dinh dưỡng tề, buổi tối lại ăn dinh dưỡng tề! Đáng ghét, đều tại anh, nếu không sao Hiểu Dương bãi công không làm cơm." Quay đầu lại nhìn sang thức ăn trên bàn, tưởng tượng hình ảnh khi chúng nó được nấu chín, nuốt một ngụm nước bọt, "Em đi gọi Hiểu Dương xuống." Nói xong, chạy thình thịch lên lầu gõ cửa phòng Mông Hiểu Dương.

"Cốc cốc cốc!"

Lâm Cẩn: "Hiểu Dương, tớ đói bụng quá hà."

Mông Hiểu Dương: Cậu đói bụng liên quan gì đến tôi! Không hoàn thành nhiệm vụ, sau này các người đừng nghĩ ăn cơm tôi nấu nữa, hừ hừ...

Lâm Cẩn: "Hiểu Dương, anh hai cũng đói bụng."

Mông Hiểu Dương: Anh ta đói mới tốt! Tốt nhất chết đói luôn đi. (kéo chăn che đầu lại)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!