Chương 4: Trùng sinh 2

Thẩm Xu nhìn bản thân trong gương, Thải Anh cũng nhìn chủ nhân.

Trong lòng nàng hiểu rõ, ở Tạ phủ có rất nhiều người không thích Thẩm Xu như nàng, nhưng ai cũng phải thừa nhận, biểu cô nương quả thật rất xinh đẹp, dù chỉ mặc y phục đơn giản, cũng không che giấu được vẻ đẹp tuyệt trần, hoàn toàn xứng đáng với chữ "Xu" trong tên nàng – điều này khiến sắc mặt Thải Anh càng đen hơn một chút.

Bên kia, Chiết Liễu cầm lược, nhẹ nhàng chải tóc cho Thẩm Xu, khóe miệng không kìm được mỉm cười.

Thẩm cô nương là một mỹ nhân, tóc nàng như dải lụa cực phẩm, cầm trong tay mềm mại đến mức gần như nâng niu đôi bàn tay.

Thẩm Xu nhìn Chiết Liễu qua gương.

Đây là một cô gái tốt bụng, cũng là người đối xử tốt nhất với nàng trong cả Tạ phủ.

Mắt Thẩm Xu cong lại, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi chỉ là gặp một cơn ác mộng thôi, ngươi không cần bận tâm.

" Nhận ra Thẩm Xu đang giải thích sự bất thường vừa rồi, lại còn an ủi mình, Chiết Liễu thở phào nhẹ nhõm, lại càng cảm thấy yêu mến Thẩm Xu hơn: "Nương ta nói, mộng đều là ngược với thực tế, cô nương sắp gặp may mắn rồi.

" Thẩm Xu cũng cảm thấy, trùng sinh một lần, con đường phía trước nhất định sẽ bằng phẳng rộng mở.

Nàng mỉm cười: "Cảm ơn lời may mắn của ngươi.

" Trong lúc nói cười, Chiết Liễu đang định búi tóc đơn giản cho Thẩm Xu như thường lệ, nhưng lại nghe Thẩm Xu nói: "Hôm nay búi tóc kiểu Đọa Mã Kế.

" "Vâng.

" Hiếm khi cô nương muốn đổi kiểu tóc, Chiết Liễu tự nhiên đồng ý.

Kiểu Đọa Mã Kế rất đẹp, trông kiều mị yếu ớt, càng tôn lên vẻ đẹp của Thẩm cô nương.

Sau khi búi tóc xong, Thẩm Xu mở hộp trang sức, tầng trên cùng là những món đồ cài tóc của nàng.

Đồ cài tóc của Thẩm Xu không nhiều, trong đó quý giá nhất là một cây trâm vàng do di phụ (dượng) ban tặng vào dịp Tết năm ngoái, và một cây trâm cài tóc khảm ngọc do biểu ca Tạ Thiệu Ninh tặng.

Chiết Liễu nghĩ Thẩm Xu sẽ chọn cây trâm cài tóc đó, dù sao đó là của thiếu gia bọn họ tặng, cô nương thực sự rất thích.

Không ngờ Thẩm Xu lại cầm cây trâm vàng đưa tới.

Chiết Liễu vừa cài trâm vàng lên, vừa nghi ngờ hỏi: "Cô nương có phải đi đâu quan trọng không?

" Thẩm Xu khẽ mỉm cười trước gương đồng: "Đi gặp một vị quý nhân.

" "Quý nhân nào?

" Chiết Liễu càng thêm hoang mang.

Biểu cô nương của nàng ôn nhu, khiêm tốn, dường như không quen biết vị quý nhân nào.

Chẳng lẽ là người quen cũ trước khi đến kinh thành?

Thẩm Xu chỉ cười không đáp, đợi Chiết Liễu chỉnh trang xong, liền quay đầu nhìn Thải Anh đã đứng một bên từ lâu, dịu dàng như trước: "Lấy ngân châm của ta ra đây.

" Cha của Thẩm Xu từng là Thái y, nàng cũng theo học y từ nhỏ, có một bộ kim châm để châm cứu.

Thải Anh nhìn dáng vẻ hiền lành của Thẩm Xu, trong lòng càng thêm khinh thường: Nhìn xem, vừa rồi nghe một trận mắng như vậy, không phải vẫn không dám lên tiếng sao?

Quả nhiên là lớn lên ở vùng quê nghèo, chỉ biết kẹp đuôi làm người.

Thải Anh quay người lấy ngân châm của Thẩm Xu từ trong tủ quần áo ra, nhẹ nhàng đặt trước mặt Thẩm Xu, sau đó đứng sang một bên.

Thẩm Xu mở tấm vải bọc kim châm ra, rút một cây ra, tỉ mỉ nhìn ngắm, rồi quay đầu nhìn Thải Anh phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!