Con dâu xấu cũng phải ra mắt mẹ chồng. Dù cho Lâm Tô Tô khá e ngại chuyện mẹ của An Kính nhưng một khi xác định cùng anh sống cả đời thì chuyện này cũng không thể nào tránh khỏi.
"Khụ… khụ…."
Lâm Tô Tô ho vài cái húng hắng giọng. Bàn tay của cậu đan chặt trong tay An Kính , hấp thụ hơi ấm từ bàn tay của người yêu. Cậu khẽ nhìn anh vài cái lấy động lực.
Chiếc nhẫn đính hôn của cậu cạ nhẹ vào trong lòng bàn tay anh.
"Em lo lắng lắm sao? Không sao, mẹ anh sau mọi chuyện đã sáng mắt ra rồi."
"Anh nói xem. Em là con trai, lại cướp lấy trái tim của con trai cả nhà mình, họ có ghét em không?"
"Không phải cướp. Là anh tự nguyện trao trái tim cho em."
An Kính nắm chặt ngón tay đeo nhẫn của Lâm Tô Tô, hôn nhẹ lên đó.
"Anh này, anh làm cái gì vậy hả?"
"Anh hôn vợ mình thì có sao đâu? Nào anh không chỉ muốn hôn tay đâu. Đưa môi cho anh hôn nhẹ lên nào."
An Kính bụm mặt Lâm Tô Tô, chu môi hôn cậu.
Cạch….
Hạ Giai thấy lâu quá con trai mình chưa đến nên vội vàng mở cửa ra hóng.
Không khí trở nên xịt keo cứng ngắt.
Không phải Hạ Giai chưa từng thấy con trai mình tình tứ với người yêu, nhưng đây là lần đầu tiên bà thấy con trai mình hạnh phúc đến vậy.
Nét mặt An Kính tràn ngập cưng chiều, ôm lấy đầu người nhỏ hơn mình mà làm nũng.
"Ưm…."
Lâm Tô Tô mặt mày ửng đỏ, đầu muốn bốc khói nghi ngút. Tình tứ với người yêu ngay trước cửa nhà lại còn bị mẹ anh ấy bắt quả tang thì là cảm giác gì cơ chứ?
"À… hai đứa đến rồi sao? Mau vào đi. Mẹ pha trà cho uống. Tô Tô thích trà hoa quả lắm đúng không?"
Hạ Giai kéo tay Lâm Tô Tô đi vào, vội lên tiếng xoá tan ngượng ngùng.
Lâm Tô Tô được sủng mà sinh hoảng sợ, nháy mắt với An Kính cầu cứu. Anh đặt tay lên vai cậu cho một lời động viên.
Gia đình của anh rồi cũng sẽ thành gia đình của em, cho em niềm hạnh phúc mà em nên có.
Nhưng trước khi có được niềm hạnh phúc đó, Lâm Tô Tô còn đang ngồi trên ghế sô pha, tay cậu bấu chặt đùi mình.
Ừm có hơi hồi hộp.
Gia đình An Kính cũng không quá đông đúc. Lúc này đây, đối diện cậu chỉ có hai người đàn ông và một người phụ nữ.
Ba của An Kính, em trai của anh và Hạ Giai – mẹ anh.
"Con có chút quà gửi hai bác và em ạ."
Lâm Tô Tô có hơi rụt rè, lấy mấy món quà mình đã chuẩn bị ra. Cậu đã tham khảo ý kiến của An Kính rất nhiều lần, đi dạo mòn mấy trung tâm thương mại mới tìm được món quà ưng ý.
An Khanh nhìn món quà mà chàng dâu tương lai mình chuẩn bị. Ông để chén trà xuống, cũng không quá quan tâm giá trị đắt rẻ món quà. Thật ra, thứ mà ông để ý chính là đôi mắt sạch sẽ của chàng trai kia.
Khi biết con trai mình qua lại với một chàng trai, thật tâm, ông cũng tưởng chỉ là con trai muốn nếm thử tư vị mới lạ. Nhưng không ngờ lần này là động tâm thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!