Chương 20: (Vô Đề)

Dỗ thế nào cũng không được.

Chu Tri Mông tức giận đẩy Lục Khởi Phồn ra: "Sao... sao em lại trở thành như thế này rồi?"

Lục Khởi Phồn vẫn không thấy mình sai, càng không hối hận, cứ một mực kéo Chu Tri Mông vào lòng. Chu Tri Mông phải dồn hết sức mới vùng ra được, lật người suýt lăn xuống giường, Lục Khởi Phồn không kịp giữ lại.

Chu Tri Mông gần như bỏ chạy khỏi phòng của Lục Khởi Phồn.

Anh vốn định đi tìm chú Lục và chú Chung để tố cáo hành vi xấu xa của Tiểu Khởi, nhưng bây giờ đã là rạng sáng, anh không muốn làm phiền họ ngủ. Đứng chần chừ ngoài cửa vài phút, cuối cùng anh vẫn bỏ cuộc.

Tên gây chuyện Lục Khởi Phồn thì lại tựa vào tường, nhàn nhã nhìn anh.

Chu Tri Mông cảm thấy vô cùng xấu hổ vì bản thân bị hôn đến mức bật khóc. Anh không dám quay đầu lại, sợ phải đối diện với ánh mắt của Lục Khởi Phồn.

Lục Khởi Phồn quay vào phòng, lấy một chiếc áo ngủ ra: "Đừng để bị lạnh."

"Anh muốn về nhà." Chu Tri Mông đẩy cậu ra.

Hai người đứng trong hành lang yên tĩnh lúc rạng sáng. Đèn hành lang chớp tắt theo đúng thời điểm, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt long lanh ngấn nước của Chu Tri Mông rồi nhanh chóng vụt tắt, để lại những giọt lệ càng thêm đáng thương.

Một lúc lâu sau, Lục Khởi Phồn nói: "Ừm, em đưa anh về."

Cậu cất chiếc áo ngủ đi, lấy lại chiếc áo khoác mà Chu Tri Mông đã mặc khi đến, mặc vào cho Chu Tri Mông đã mềm nhũn không còn sức lực. Chu Tri Mông không phản kháng, ngoan ngoãn đưa tay vào tay áo. Lục Khởi Phồn tỉ mỉ kéo khóa lên, chỉnh lại mũ áo cho anh, rồi nắm lấy tay anh dắt ra cửa. Đầu ngón tay của Chu Tri Mông lạnh buốt, lúc này Lục Khởi Phồn mới nhận ra anh vừa thực sự bị dọa sợ.

Cơn gió lạnh cuốn đi những cảm xúc mơ hồ còn sót lại.

Lục Khởi Phồn lên tiếng xin lỗi trước: "Là em sai."

Hai người bước xuống bậc thềm, ra khỏi sân.

Chu Tri Mông vốn đã đi chậm, cộng thêm đôi chân vẫn còn mềm nhũn, nên họ đi rất lâu mới đến ngã rẽ nhỏ cách nhà Chu Tri Mông còn vài trăm mét.

Chu Tri Mông nhẹ giọng hỏi: "Em sai, nhưng em sẽ không thay đổi, đúng không?"

"Thay đổi gì?"

Chu Tri Mông đầy ấm ức: "Mới có hai năm thôi, sao em lại trở thành một người mà anh không còn nhận ra nữa?"

Hồi trước, Tiểu Khởi cũng ôm anh, nhưng đó chỉ là những trò đùa nghịch của trẻ con.

"Anh cũng hiểu là đã hai năm rồi," Lục Khởi Phồn quay đầu nhìn anh, "Hai năm là rất dài."

Chu Tri Mông nghe ra một chút oán khí từ lời nói của Lục Khởi Phồn, anh không hiểu: "Nhưng mà mỗi kỳ nghỉ anh đều về bên em rồi, em còn muốn thế nào nữa? Em đâu phải là đứa trẻ ba tuổi nữa đâu, còn cần anh phải giải thích với em cái chuyện đơn giản như việc anh phải rời nhà đến thủ đô học đại học sao?"

Thấy Lục Khởi Phồn im lặng, Chu Tri Mông trút hết lòng mình ra: "Em đột nhiên trở nên xa lạ như vậy, đối xử với anh như thế này, Tiểu Khởi, anh không thích em như vậy."

"Nhưng mà Quyển Quyển, hai năm anh không ở đây, em không thể không có chút thay đổi nào được."

Chu Tri Mông khựng lại.

"Quyển Quyển, anh đang sợ cái gì?" Lục Khởi Phồn cũng dừng bước, cậu ôm Chu Tri Mông vào lòng, chạm nhẹ vào trán anh, hỏi: "Lẽ nào anh không thể ở bên em sao?"

"Cái gì?" Chu Tri Mông kinh hãi nhìn cậu.

Lục Khởi Phồn dùng đầu ngón tay vuốt những lọn tóc xoăn của Chu Tri Mông, chậm rãi nói: "Đây chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Đợi đến khi em trưởng thành, chúng ta sẽ ở bên nhau, lẽ nào anh còn muốn ai khác?"

"Em đang nói cái gì vậy?" Chu Tri Mông lần nữa cảm thấy sợ hãi, giống như bị nhốt trong một cái chụp thủy tinh đầy khói mù, thỉnh thoảng có thể nhìn rõ, nhưng rất nhanh lại rơi vào mê mang.

Từ khi nào mà mọi chuyện lại thành ra thế này?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!