Buổi tối ngày 27 tháng 11, tại một khách sạn ở Lâm Nghi.
Schram nằm trên giường, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, hắn đã nằm như vậy nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn không buồn ngủ chút nào.
Rất nhiều đầu mối liên quan đến vụ án loạn như tơ vò trong đầu hắn. Vừa khó sắp xếp, lại vừa khó lòng xem nhẹ bất kỳ đầu mối nào.
Mặc dù nhiệm vụ chủ yếu của hắn lần này không phải là điều tra vụ án, mà là "Điều tra thân phận của người siêu năng lực có thể có liên quan đến sự kiện này, và cố gắng tra rõ ràng năng lực đó". Nhưng đến bây giờ, bất kể là nhiệm vụ của hắn, hay là chân tướng của vụ án cũng đều lâm vào bế tắc.
- Haiz...
Thở dài ra một hơi, cuối cùng hắn cũng phải ngồi dậy.
Hắn rửa mặt, thay một bộ đồ thể thao rồi rời khỏi khách sạn.
Lúc thi hành nhiệm vụ ở nơi công cộng vào ban ngày, hắn phải mặc âu phục, đây là quy định của tổ chức. Nhưng bây giờ, hắn có thể mặc trang phục sao cho bản thân cảm thấy thoải mái.
Thực ra, Schram không thích âu phục, rất không thích.
Hắn đã từng là quân nhân, cũng có thể nói là, bây giờ vẫn vậy. Cấp bậc "Trung úy" của hắn không phải do EAS cấp cho, mà là mang đến từ chiến trường trước khi gia nhập EAS.
Đáng tiếc cho dù ở tuyến đầu nhiều năm, những chiến công hắn lập được đủ để hắn trèo lên được vị trí cao hơn. Nhưng xuất thân của hắn, hay đúng hơn là cấp bậc của gia đình, đã trở thành một cái hố sâu trên con đường thăng tiến của hắn.
Đối với chuyện này, dĩ nhiên hắn cũng sẽ cảm thấy không cam lòng...
Những vị thiếu gia ngay cả khói súng cũng chưa từng ngửi qua kia thì dựa vào cái gì mà có thể đỗ vào trường sĩ quan? Dựa vào thứ gì để vừa tốt nghiệp đã trở thành chỉ huy? Đám công tử bột lúc nào cũng ba hoa khoác lác này dùng máu tươi của chiến sĩ để tưới lên lý lịch của mình, lấy tương lai của cấp dưới để trả giá cho sai lầm của bản thân mình, không đổ lấy một giọt máu cũng có thể làm sĩ quan cao cấp; còn loại chiến sĩ xuất thân từ tầng lớp đáy xã hội như hắn, dù là lập được công lao to lớn như thế nào đi nữa, cũng không có ngày được ngẩng cao đầu.
Điều này công bằng sao?
Hắn đã tự hỏi vấn đề này rất nhiều lần, có điều... hắn chưa bao giờ muốn đưa ra câu trả lời.
Bởi vì hắn cảm thấy vấn đề này thực ngu ngốc. Kẻ nghiêm túc suy ngẫm về vấn đề như thế thì lại càng ngu xuẩn.
Tóm lại, hiện tại, chí ít nhìn từ chức vụ, Shram đã không còn chịu sự quản lí của quân đội liên bang nữa; Ở một phương diện nào đó, hắn còn phải cảm ơn mấy vị thiếu gia ngồi trong bộ chỉ huy chỉ toàn lý luận suông đó một câu...
Nếu không có cấp trên "Chỉ huy bậy bạ" kia, Schram cũng sẽ không bị bắt trong một lần hành động. Nếu hắn không bị bắt, sẽ không bị thẩm vấn. Nếu trong quá trình thẩm vấn không phải chịu đựng những lại cực hình vượt khỏi giới hạn chịu đựng của nhân loại, dị năng của hắn cũng sẽ không thức tỉnh... Nếu dị năng không thức tỉnh, hắn cũng sẽ không được EAS trọng dụng.
Nói là trong họa có phúc cũng đúng, đại nạn không chết cũng được, đời người đôi khi vẫn thần kỳ như vậy: Bạn mãi mãi không biết được chương tiếp theo của đời mình sẽ sáng sủa hay là người vẫn dính đầy phân, việc bạn có thể làm chỉ là tiếp tục vùng lên, đừng bỏ cuộc, kiên trì đến khi mặt trời mọc lên, hoặc là cứ thế bị nhấn chìm trong hố phân.....
Buổi tối, 23 giờ 3 phút, Trung tâm cải tạo hành vi thanh thiếu niên Dương Quang.
Schram chạy bộ tới đây, mặc dù khách sạn hắn ở không hề gần. Nhưng đối với người như hắn mà nói, trên con đường thành phố bằng phẳng, đi giày thể thao chạy bộ mà không đeo thêm vật nặng; cơ bản không khác đang tản bộ là mấy, Suốt năm cây số này hắn còn chưa thở gấp lấy một cái.
- Ai đó?
Khi Schram đến gần cổng tòa nhà, người cảnh sát đang đứng gác nhanh chóng chú ý đến hắn, đồng thời bước lên phía trước hỏi.
- Suỵt... Là tôi.
- Schram bỏ chiếc mũ liền áo xuống, để lộ gương mặt mình dưới ánh đèn đường
- Nhỏ tiếng một chút, lỡ như còn có phóng viên quanh đây, cậu như thế sẽ khiến bọn họ kéo tới đó.
- Sếp.
Sau khi người cảnh sát nhìn rõ mặt của hắn lập tức nghiêm chỉnh chào một tiếng.
- Được rồi, không cần chào, trở về vị trí đi.
- Tuy nói như thế, nhưng Schram vẫn dùng một tư thế cực chuẩn theo quy định trong quân đội liên bang để chào cậu cảnh sát
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!