Chương 8: Thỏa hiệp

Ngày 24 tháng 11, một giờ chiều.

Đây là ngày thứ tư Tử Lâm bước vào trung tâm cải tạo. Hai ngày trước đó cậu cũng không làm chuyện gì đặc biệt, chỉ là quan sát và chờ đợi.

Chờ đợi một chuyện được xác nhận...

Chuyện này là do đồng bọn của cậu xử lý. Mà đồng bọn của cậu tên là Trương Tam, Trương của Trương Tam, Tam cũng là của Trương Tam.

Đây là một cái tên thật, chỉ là người sử dụng cái tên này không có bất cứ thông tin cá nhân nào được đăng kí trong kho dữ liệu công dân của liên bang.

Hơn hai tháng trước, quý ngài Trương Tam này dùng một thân phận giả làm quen với giáo sư Thang; Chú Thang cũng coi như có một nửa là nhân vật công chúng rồi, hơn nữa lại là đầu sỏ ở Lâm Nghi, bị người ta "nhận ra" cũng không phải chuyện lạ. Cho nên lần "làm quen" này không hề có gì đáng ngờ cả.

Sau đó không được mấy ngày, Trương Tam lại tìm một cơ hội đưa cho chú Thành một chiếc phong bì, nhân thể nắm thầu nhà ăn của trung tâm cải tạo hành vi thanh thiếu niên Dương Quang.

Chuyện này cũng không có gì to tát.

Trung tâm cải tạo vốn là nơi chú Thang chuyên quyền, ông ta muốn điều chỉnh gì, nói một câu là được. Mười mấy năm qua, gần như cứ cách một khoảng thời gian, ông ta sẽ thay đổi nguồn cung ứng dụng cụ, trang phục cùng với các vật dụng linh tinh khác. Nói trắng ra là thì... ai cho tiền hoa hồng nhiều sẽ dùng của người đó. Về phần chất lượng của đồ đạc được cung cấp thì thế nào mà chẳng được, dù sao cũng không phải ông ta dùng.

Nói tóm lại, Trương Tam cứ dễ dàng như vậy mà khống chế thành công chuyện cơm nước của trung tâm này, hơn nữa còn không khiến bất cứ ai nghi ngờ.

Từ đó trở đi, Trương Tam bắt đầu triển khai công tác chuẩn bị dài ngày của một kế hoạch... Mà những việc này, vào sáng sớm hôm nay, cuối cùng cũng đã hoàn thành.....

- Cô đến thật đúng lúc.

Khi "chị gái ngọt ngào" kia đột ngột xuất hiện trong phòng, Tử Lâm đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nhưng không cần mở mắt ra cậu cũng biết có người đến, hơn nữa còn biết đó là ai.

- Tao đã cảnh cáo mày, bảo mày cút đi.

- Đối phương không có ý hàn huyên với cậu, vừa mở miệng đã dùng giọng điệu lạnh lùng.

- Tao chờ mày hai ngày rồi. Hôm nay là ngày thứ ba, nhưng xem ra mày không định đi thì phải.

Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, Vương Dũng ngủ trong phòng sinh hoạt chung, cho nên trong phòng ngủ chỉ có một mình Tử Lâm; mà "cô ta" cũng biết như vậy nên mới chọn lúc này để đến đây.

- Yên tâm, ngày mai tôi sẽ đi.

- Tử Lâm đáp,

- nhưng còn cô, tốt nhất là nên đi ngay hôm nay.

- Cái gì?

- Cô ta cười lạnh

- Mày còn muốn tao đi à?

- Đúng vậy, không chỉ có cô, Tiền Tiểu Tiểu cũng phải đi.

- Tử Lâm nói tiếp.

Lời này của cậu làm cho đối phương biến sắc.

- Hừ.. quả nhiên, mày cũng là đến vì nó nhỉ?

- Sát ý từ cô ta ập tới như một khối vật chất thực.

- Không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!