Chương 7: Phản biện

Nhóm: Thương Hải Nguyệt Minh

Dịch: Khanh Lam Vũ

Biên: Lăng Tuyết Cầm

9 giờ 10 phút sáng, ngày 27 tháng 11, tại nơi ở của Xa Mậu Thần.

Là người bản xứ đất Lâm Nghi, tất nhiên Xa Mậu Thần có nhà ở đây. Hay đúng hơn... đã từng có một ngôi nhà.

"Nhà" được coi là "nhà", bởi vì có sự tồn tại của người nhà. Nhưng trên cõi đời này, Xa Mậu Thần đã không còn người nhà nữa rồi. Cho nên, nơi này hiện chỉ là một "chỗ ở" mà thôi.

Reng... reeng...

Tiếng chuông cửa vang lên, đúng lúc Xa Mậu Thần đang tập tạ tay ở phòng khách.

Anh buông dụng cụ xuống, sải bước về phía cửa, vừa nhìn qua mắt mèo, anh lập tức mở cửa ra.

- Lại gặp nhau rồi, thanh tra Xa.

Ngoài cửa là Schram với gương mặt mỉm cười, giày da tây trang chỉnh tề.

- Buổi sáng tốt lành, trung úy.

-Thái độ của Xa Mậu Thần vẫn vô thưởng vô phạt như thế, bình tĩnh tới mức khiến người ta không nhìn ra được chút cảm xúc nào.

Vì hôm qua Xa Mậu Thần đã nhận lời sẽ hỗ trợ Schram điều tra bất cứ lúc nào, cho nên hai người gần như chẳng có lời nào thừa thãi; sau khi chào hỏi xong, bọn họ vào thẳng vấn đề, cùng nhau xuất phát.

Hai mươi phút sau, chiếc xe chở hai người đã đến trung tâm cải tạo hành vi thanh thiếu niên Dương Quang vùng ngoại ô kia.

Lúc này, ngoài cổng tòa nhà đã căng dây bảo vệ hiện trường, xung quanh tường rào cũng có cảnh sát cánh gác. Bên kia đường đối diện cổng vào, có một đám xe săn tin bị dán giấy phạt. Hơn mười phóng viên và nhiếp ảnh gia đến từ các đơn vị truyền thông khác nhau thì ngồi xổm ven đường như một đám người lao động bất hợp pháp, yên lặng chờ đợi trong gió lạnh, chẳng biết lúc nào mới có việc làm.

Schram và Xa Mậu Thần đến đây, quả nhiên đã khiến cho những phóng viên này vô cùng kích động. Nhưng bọn họ vừa ùa lên thì đã bị các nhân viên cảnh sát dàn hàng cản lại.

- Xin hãy dừng bước. Xin hỏi các vị có phải là nhân viên liên quan đến vụ án này không?

- Xin hỏi các vị là ai? Là điều tra viên đến từ bộ ngành nào?

- Các anh có thể phát biểu quan điểm về vụ án này chứ?

Mặc dù bị ngăn cản nhưng đám phóng viên vẫn nhón chân lên, vươn micro, hò hét phỏng vấn; đám quay phim chụp hình cũng vác đủ loại máy ống dài ống ngắn, chào hỏi bằng một loạt đèn flash nháy không ngừng.

Có điều, Schram và Xa Mậu Thần đều là người đã quen với hoàn cảnh và biến động lớn, đối diện khung cảnh này sẽ chẳng có phản ứng gì. Hai người chỉ coi những ký giả kia là không khí, bình thản đi vào trong hiện trường vụ án.

- Về mặt nào đó, lần này anh bất ngờ xen vào ít nhất đã cứu được một người.

- Trên đoạn đường ngắn ngủi tới cửa tầng một tòa nhà, Schram bỗng nhiên bắt chuyện với Xa Mậu Thần.

- Anh nói ai?

- Xa Mậu Thần hỏi, đồng thời cũng đang suy nghĩ đáp án.

- Ha ha...

- Schram cười.

- Đương nhiên là cảnh sát Trương rồi.

Xa Mậu Thần vừa nghe đã hiểu ngay câu này của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!