Nhóm: Thương Hải Nguyệt Minh
Dịch: Khanh Lam Vũ
Biên: Lăng Tuyết Cầm
Ngày 22 tháng 11, sáng sớm.
Cuộc sống ở trung tâm cai nghiện internet của Tử Lâm xem như là đã chính thức bắt đầu.
Sáu giờ sáng, bạn cùng phòng của cậu tỉnh dậy đúng giờ theo đồng hồ sinh học, hoàn toàn không có ý nằm ườn nữa, tỉnh dậy là lập tức đi đến giường đối diện, "đánh thức" cậu.
Tuy rằng Tử Lâm vốn đã tỉnh, nhưng cậu vẫn giả vờ thành bộ dạng như thiếu ngủ, lười biếng ngáp rồi đứng dậy.
Sau đó, trong quá trình thay quần áo, rửa mặt, hai người nói chuyện với nhau.
Bạn cùng phòng này của Tử Lâm tên là Vương Dũng. Đúng vậy, cái tên này giống như John Smith vậy, đến thế kỉ XXIII mà vẫn có người dùng, hơn nữa còn là một trong những cái tên có xác suất trùng nhau cao nhất.
Vương Dũng năm nay mười bảy tuổi, lớp mười một, dáng vóc ốm yếu. Vì cậu ta thích chơi game, thành tích không tốt nên cha mẹ cậu ta chọn một ngày lành tháng tốt, "lừa gạt" cậu ta vào trung tâm này, tiến hành "cải tạo"; việc đến trường học tất nhiên là tạm thời ngừng lại, chờ cậu ta "cải tạo xong" mới có thể trở về học tiếp.
Ngoài những thông tin cơ bản này, trong lúc trò chuyện Vương Dũng cũng không nói nhiều lắm. Nhưng mà không sao cả, vì Tử Lâm đã xem qua tư liệu của cậu ta. Cho dù cậu ta có không nói một lời nào, Tử Lâm cũng đã biết rõ ràng rành mạch cả rồi.
Thay vì nói về mình, Vương Dũng giải thích nhiều về những chuyện cần phải chú ý trong trung tâm này hơn. Ví dụ như, đừng chống lại giám sát, tranh cãi cũng không được, giám sát kêu làm cái gì thì làm cái đó; đừng làm bất cứ chuyện gây chú ý gì, đừng làm điều gì trái quy định, đừng biểu hiện ra cảm xúc quá mạnh, v.v...
Đương nhiên, một điều quan trọng nhất chính là: tuyệt đối không được có bất kỳ sự nghi vấn, ngỗ ngược hay là không tôn kính nào với "giáo sư Thang".
Đến đây, chúng ta phải trọng điểm nói về vị giáo sư Thang này một chút.
Người này tên là Thang Cửu Thành, người bản xứ thành phố Lâm Nghi, sinh vào tháng 6 năm 2162.
Trước bốn mươi tuổi, lý lịch của ông ta không có chỗ nào xuất sắc: tốt nghiệp từ trường công, bước vào bệnh viện chuyên khoa địa phương làm bác sĩ nội trú, sau đó lăn lộn hai mươi năm trời làm đến cấp bậc chủ nhiệm khoa... Theo cách nói của Tử Lâm, ông ta chính là một người bình thường điển hình.
Đáng lẽ, với trình độ học thuật và địa vị xã hội của ông ta, tiếp tục kiên trì thêm hai mươi năm nữa thì cũng có thể phấn đấu lên đến phó viện trưởng, thậm chí viện trưởng rồi về hưu.
Nhưng mà, hiển nhiên là ông ta không an phận như vậy.
Đầu năm 2206, giáo sư Thang bỗng nhiên từ chức ở bệnh viện, cũng không biết từ đâu ông ta có được một khoản tiền, thành lập ra Trung tâm cải tạo hành vi thanh thiếu niên Dương Quang này.
Sau hai ba năm, ông ta vụt trở thành nhân vật nổi như cồn của Lâm Nghi. Chẳng những là có nhiều bài phát biểu được các tổ chức có uy tín công nhận, luận văn học thuật liên quan đến "nghiện internet" còn được phương tiện truyền thông phía chính phủ liên bang đưa tin và tuyên truyền rộng rãi. Điều này làm cho trung tâm của ông ta nhanh chóng trở thành một tổ chức nổi tiếng ở quận Dragon, phụ huynh các nơi đều là nghe danh mà đến.
Mà trung tâm này của giáo sư Thang cũng không phụ sự mong đợi của mọi người. Tính đến ngày hôm nay, ông ta đã cải tạo một số lượng lớn "thiếu niên nghiện internet" thành "sản phẩm đạt tiêu chuẩn".
Nói một cách công bằng, cái gọi là "quan điểm học thuật" kia của ông ta nói trắng ra cũng chẳng cao minh gì, thậm chí là rất ngu xuẩn. Nhưng làm sản phẩm phục vụ cho những kẻ ngu dốt với chỉ số thông minh tầng dưới chót kia, như vậy thì thứ này cũng đủ rồi.
"Trị liệu cải tạo" của Thang Cửu Thành đại khái chính là: tẩy não kiểu tôn giáo kết hợp với huấn luyện kiểu thuần hóa thú.
Đầu tiên, ông ta nhận định "nghiện internet", một danh từ định nghĩa không có bất kỳ sự công nhận nào về mặt y học, thành một loại bệnh tật. Sau đó ông ta dùng phương thức tra tấn bằng điện ép tất cả thanh thiếu niên được đưa vào trung tâm thừa nhận mình mắc bệnh nghiện internet. Tiếp nữa, ông ta còn dùng tra tấn điện uy hiếp, ép buộc "bệnh nhân" tuân thủ quy định ông ta đặt ra, công nhận quan điểm của ông ta...
Phương thức trị liệu này cũng tương tự như kiểu của quân Thập tự chinh* năm ấy, chính là loại hình thức "ta đã nhận định ta đây là thánh thần duy nhất, bọn bay tin thần khác là đáng chết, cho nên ta sẽ vì chính nghĩa quét sạch bọn bay".
(*) Thập tự chinh là một loạt các cuộc chiến tranh tôn giáo, được kêu gọi bởi Giáo hoàng và tiến hành bởi các vị vua và quý tộc là những người tình nguyện cầm lấy cây thập giá với mục tiêu chính là phục hồi sự kiểm soát của Kitô giáo với vùng Đất Thánh.
Thứ này bản thân ông ta cũng không tin đâu, nhưng bạn nhất định phải công nhận, vì không công nhận ấy hả, ông ta sẽ không có cách nào khác mà bắt đầu làm việc.
Vậy thì làm việc là thế nào? Chính là giật điện.
Giật điện chính là một phương pháp điển hình của "củng cố tiêu cực".
Nói đó là "thuần hóa thú"cũng không hoàn toàn đúng, bởi vì huấn luyện động vật phần nhiều là dùng đến "củng cố tích cực" hoặc "kết hợp tích cực tiêu cực"; dùng một ví dụ đơn giản để giải thích chính là làm đúng cho ăn, làm sai rút roi, từ đó tạo thành một phản xạ có điều kiện.*
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!