Chương 11: Còn nhớ tôi chứ?

Ngày 28 tháng 11, hừng đông.

Sau khi tạm biệt Schram, Xa Mậu Thần quay trở về nơi ở của mình.

Vừa mới mở cửa ra, anh lập tức phát hiện trên sàn nhà phía sau cánh cửa có thêm một phong thư.

Phong thư này rất mỏng, vừa nhìn là biết bị người ta nhét vào từ dưới khe cửa. Nhưng xuất phát từ cẩn thận, Xa Mậu Thần vẫn lục soát nơi ở của mình một lần trước. Sau khi xác định không có mai phục, anh mới đóng cửa lại, nhặt "lá thư" không rõ lai lịch kia lên.

Hai mặt của phong thư đều không có chữ, sau khi mở ra, bên trong có hai thứ: một cái thẻ và một màng dữ liệu.

Tấm thẻ có màu đen, kích cỡ xấp xỉ danh thiếp, nhưng chất liệu lại không phải giấy, mà là một vật liệu nào đó gần giống với sợi các

-bon; mặt trước của tấm thẻ in ký hiệu chữ thập màu trắng với đường nét thiết kế cầu kì, còn mặt sau thì chỉ in một con số "5".

Về phần "màng dữ liệu", đó là một loại sản phẩm khoa học kỹ thuật dân dụng phổ biến ở thế kỉ XXIII.

Nhìn từ bề ngoài, nó chỉ là một tấm màng trong suốt, dày hơn trang giấy một chút, căn cứ vào việc được ứng dụng cho các thiết bị khác nhau, kích thước của nó sau khi trải ra cũng không đồng nhất; lớn nhất thường là không quá 24 inch, nhỏ nhất thì tầm bằng màn hình smartphone.

Chức năng chính của màng dữ liệu là lưu trữ và phát tập tin dạng video. Cách dùng thông thường là: khi đang xem một video nào đó, dán màng dữ liệu trên màn ảnh thiết bị của bạn, sau đó chọn "lưu trữ", như vậy màng dữ liệu có thể trực tiếp lưu lại video đang đang được phát. Sau đó, bạn dán tấm màng này lên một thiết bị khác là có thể phát lại video đã được ghi bên trong.

Thứ đồ chơi này... cơ bản chính là "Polaroid"* của giới tài liệu video. Trông thì không phải thứ công nghệ khoa học cao siêu gì, nhưng lại là một sản phẩm có thể thay đổi thế giới.

(*) Polaroid: ảnh chụp lấy liền.

Bởi vì giá thành rẻ, về mặt phần mềm thì không dò xét ra được, cùng với tính chất không thể chống lại của cái "công nghệ ghi hình vật lý" kia, nó đã làm cho độ khó của việc sản xuất "phim ảnh lậu" ở thời đại này giảm xuống đến mức học sinh tiểu học cũng có thể dễ dàng làm được.

Bất cứ ai, ở bất cứ chỗ nào, tùy tiện dùng một thiết bị truyền phát, phối hợp với một tấm màng dữ liệu mười tệ một tấm là có thể lấy được một video gần như không khác gì video gốc. Sau đó lại đưa video này vào trong thiết bị của mình, sao chép, sao chép rồi lại sao chép...

Có thể tưởng tượng được, ngành sản xuất điện ảnh và truyền hình, nhất là những công ty lấy "bán đĩa" làm kinh doanh chính đã bị thứ kỹ thuật mới này giẫm đạp xuống vũng lầy như thế nào...

Dĩ nhiên, những việc đó không liên quan đến câu chuyện này, chúng ta vẫn nên quay lại nói về Xa Mậu Thần thôi.

Hiện tại, màng dữ liệu mà Xa Mậu Thần nhận được này là loại dùng cho điện thoại di động.

Anh không do dự chút nào. Sau khi kiểm tra thấy mặt trong phong thư cũng không còn chữ viết hay kí hiệu gì nữa, anh liền đặt tấm thể màu đen kia lên bàn trà, rồi lấy điện thoại di động của mình ra, dán màng dữ liệu lên.

Không ngoài dự đoán, bên trong tấm màng này đã lưu sẵn video, Xa Mậu Thần click chọn mục phát lại.

Một giây sau, một đoạn hình ảnh quen thuộc xuất hiện trên màn hình điện thoại di động của anh.

Khung cảnh đó, là một căn phòng nhỏ hẹp, trong phòng có một chiếc giường bệnh, trên giường có một người đàn ông bị cột chặt.......

19: 02, ngày 25 tháng 11, trong mật thất của Thang Cửu Thành.

Lúc Xa Mậu Thần đi vào căn phòng này thì giáo sư Thang cũng vừa tỉnh dậy từ cơn hôn mê.

Hiển nhiên, đi từ tầng một đến tầng năm cũng không làm cho Xa Mậu Thần tốn đến 49 phút. Trên thực tế, hiệu suất lục soát của anh cao hơn bản thân anh tự thuật lại rất nhiều, hơn cả thử nghiệm mà Schram tiến hành dựa theo mô tả của anh.

Xa Mậu Thần dùng 25 phút đồng hồ để đi đến phòng làm việc của viện trưởng. Nhìn thấy cánh cửa mật thất đã mở rộng, anh hơi do dự nhưng rồi cũng tiến vào.

- Cậu... cậu là ai?

Trông thấy thấy một người đàn ông mặc thường phục, trên tay còn cầm súng, giáo sư Thang cất giọng khàn khàn hỏi.

- Đừng sợ, tôi là cảnh sát.

Xa Mậu Thần cũng không đưa ra bất cứ giấy tờ nào để chứng nhận. Nhưng ngữ điệu bình tĩnh, và thần thái kiên định của anh đều làm người khác có cảm giác vô cùng đáng tin cậy.

Đối với chú Thang vốn đã suy sụp, ông ta hoàn toàn không có lý gì nghi ngờ đối phương:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!