Ngày 25 tháng 11, 6giờ 30 phút sáng.
Lúc xếp hàng điểm danh, các giám sát tất nhiên cũng phát hiện Tiền Tiểu Tiểu và bạn cùng phòng của cô ta mất tích.
Bọn họ lập tức thông báo cho giáo sư Thang, đồng thời cũng đi kiểm tra hệ thống giám sát. Nhưng dựa theo băng ghi hình, sau khi tắt đèn thì không còn ai đi ra từ phòng ngủ đó nữa.
Sự việc rất kỳ quặc, nhưng các giám sát không phải là thám tử, bọn họ không nghĩ nhiều như vậy. Dù sao bây giờ cũng không thấy người rồi... vậy thì tìm thôi.
Để tìm kiếm hai người chạy trốn này, người của cả trung tâm, bao gồm các giám sát đều không ăn sáng.
Bắt đầu từ bảy giờ sáng, các bệnh nhân đã bị lệnh cưỡng chế ở trong phòng không được ra ngoài. Cửa phòng ngủ của bọn họ cũng bị khóa lại. Mà các giám sát thì bắt đầu lục soát từng nơi. Từng gầm giường trong mỗi phòng ngủ, dưới bàn của mỗi phòng làm việc, từng góc từng ngách của phòng học... tất cả đều bị tìm qua một lượt.
Nhưng kết quả... hiển nhiên là vẫn không thấy.
Với Ảnh Chức mà nói, lợi dụng bóng đêm mang một người rời đi thật sự quá đơn giản. Cho dù kiểm tra hết camera giám sát đường phố trong vòng mười dặm xung quanh cũng đừng mong thấy tung tích của bọn họ.
Vụ trốn thoát thành công lần này, làm cho chú Thang vô cùng khó chịu.
Sau khi hoàn toàn chắc chắn hai người đã không còn ở trung tâm, ông ta không thông báo cho cha mẹ người chạy trốn trước mà triệu tập toàn bộ bệnh nhân ở đây vào giảng đường lớn dùng cho giờ đánh giá, chuẩn bị cho bọn họ "thêm một tiết học" lâm thời.
Ông ta muốn nói với những bệnh nhân còn lại rằng: đừng tưởng có người trốn thoát thì tụi bay cũng có thể nghĩ tới chuyện đó.
Ông ta định tóm vài đứa có quan hệ gần gũi với Tiền Tiểu Tiểu ra, dùng lý do "không kịp thời phát hiện ý đồ bỏ trốn của đồng đội" để kéo chúng đi "trị liệu" một hồi.
Hoặc là, ông ta tìm ngẫu nhiên vài đứa... Tìm vài đứa mà bình thường ông ta nhìn không ưa mắt, cũng có thể là ai đó mà ông ta nhất thời muốn giật để chỉnh đốn một phen cũng được.
Tóm lại, ông ta muốn trút giận, bởi vì sự kiện này làm cho ông ta cảm thấy sự uy nghiêm của mình bị thách thức.
Nhưng mà, 10giờ sáng, khi tất cả bệnh nhân đã tập trung lại, chú Thang đứng trên bục chuẩn bị giảng bài thì... biến cố, xảy ra.
Những bệnh nhân ở đây... Đám nhóc con, lại bỗng nhiên bắt đầu bạo động có tổ chức.
Vài năm đầu khi trung tâm vừa mở cửa cũng từng có chuyện vài ba đứa kéo bè kéo cánh muốn phản kháng bằng bạo lực hoặc chạy trốn, nhưng dăm ba thiếu niên cộng lại, thế nào cũng không thể là đối thủ của mười mấy người giám sát trung niên cao to lực lưỡng.... Cho nên, cuối cùng những đứa nhóc kia cũng không thành công nổi.
Mà sau vài lần xảy ra chuyện tương tự, chú Thang đã có đối sách. Ông ta tăng cường quản lí và khống chế, đồng thời tăng thêm điều khoản cần đưa đi "trị liệu". Dùng cách này để bóp chết những sự kiện như thế từ trong trứng nước.
Trải qua vài năm điều chỉnh, trường hợp bốn người trở lên hợp mưu phản kháng trong trung tâm đã lâu rồi không xảy ra.
Không ngờ... ngày hôm nay, lại có cả một cuộc "tạo phản tập thể", toàn bộ hơn một trăm "bệnh nhân" này đều tham dự hành động. Hơn nữa biểu hiện của bọn họ đều giống như ma nhập, ai ai cũng vô cùng dũng mãnh, không biết sợ hãi. Cho dù là bị quyền cước hay là dùi cui điện của các giám sát đánh ngã, bọn họ cũng sẽ lập tức đứng dậy tiếp tục xông lên.
Nếu như nhất định phải mô tả, nói đây là trận bạo động của con người, chẳng bằng nói giống với cuộc tấn công của zombie hoặc là người máy.
Không cần phải nghi ngờ, đây chính là hiệu quả của virus nano cơ học...
Các giám sát lại không bị khống chế, vì thường thì bọn họ có nghỉ ngơi và chia ca, hơn nữa cho dù đi làm cũng không hẳn bữa cơm nào cũng ăn trong nhà ăn chung.
Nhưng trong tình cảnh thế này, dù các giám sát không bị khống chế thì cũng không chống đỡ được bao lâu. Khi bọn họ ý thức được cục diện đã không thể khống chế được nữa, phản ứng đầu tiên hiển nhiên là bỏ chạy. Vốn dĩ đối với bọn họ, giám sát cũng chỉ là một công việc, chẳng phải là sự nghiệp trọn đời gì. Lòng trung thành thì càng không cần phải nói... Bọn họ cũng không muốn vì giáo sư Thang hoặc là vì trung tâm này mà khiến bản thân mình gặp bất trắc.
Đáng tiếc... Mọi chuyện quả thực xảy ra quá nhanh. Nếu như ai đó bỏ chạy ngay khi cuộc bạo động mới bắt đầu, thì có lẽ vẫn có cơ hội trốn được ra ngoài. Nhưng các giám sát không thể phản ứng như thế được... Bốn người chạy trốn nhanh nhất trong bọn họ, ba người bị chặn trên hành lang thông ra cửa chính ở lầu một, còn một người thì bị tóm khi đang định trốn vào nhà vệ sinh nữ.
Không đến năm phút đồng hồ, từ tầng một đến tầng bốn, toàn bộ số giám sát đều bị các bệnh nhân đè chặt xuống sàn; mặt mũi của bọn họ vì sợ hãi mà trở nên vặn vẹo... Bọn họ gào thét, kêu lên thảm thiết, dùng tất cả sức lực mà vùng vẫy, nhưng cũng chỉ là phí công. Người bị virus cơ học khống chế sẽ không bao giờ lơ là trong những tình huống chiến đấu như vậy, lại càng không bị bọn họ dọa sợ.
- Sao mấy người lại sợ đến mức như vậy nhỉ?
Sau một lúc lâu, bỗng tất cả các bệnh nhân, bất kể đang ở nơi nào cũng đồng loạt mở miệng, hơn nữa trăm miệng một lời.
Tình huống rợn người này như thể một trăm cái cổ họng đồng thời bị một ý chí không chế... Thật khó tin nhưng lại sờ sờ ngay trước mắt.
- Có phải một loại bản năng nào đó đang nói với các người, tiếp theo đây sẽ có vài chuyện còn kinh khủng hơn cái chết xảy đến với các người không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!