Nhóm dịch: Thương Hải Nguyệt Minh
Dịch: Khanh Lam Vũ
Biên: Lăng Tuyết Cầm
Phần mở đầu
Hắn quệt đi vết máu nơi khóe miệng, kéo chốt, đẩy cửa ra.
Bên trong cánh cửa là một căn phòng trống trải hình chữ nhật.
Ánh đèn lành lạnh chiếu xuống từ trên cao, tập trung lại tại một chiếc bàn dài giữa căn phòng.
Chiếc bàn này làm bằng gỗ, thớ gỗ rất dày, đường nét tinh xảo; xung quanh bàn còn đặt mười ba chiếc ghế dựa lớn có tay vịn.
Lúc này, từ ghế đánh số 2 đến 13 đều đã có người. Cho nên, hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bước về phía vị trí đặt chiếc ghế in số 1.
- Phù...
- Hắn điều chỉnh hơi thở, thong thả đi tới chỗ chiếc bàn dài.
Trong quá trình này, hắn nhanh chóng quan sát mười hai người đã ngồi xuống kia. Trong số họ, có nam có nữ, ăn mặc khác nhau, tuổi tác lớn nhất trông
khoảng chừng bốn mươi, mà trẻ tuổi nhất có vẻ như chỉ mới mười sáu mười bảy.
Khi hắn đến gần, mười hai người kia vẫn khá bình tĩnh, có người dùng ánh mắt lạnh lẽo đánh giá hắn, có người nở nụ cười dí dỏm với hắn, còn có người thì
mí mắt cũng không thèm chớp lấy một cái.
Mãi đến khi hắn ngồi xuống, vẫn không ai mở miệng nói chuyện; Trong căn phòng đồng thời có mặt mười ba người này, không khí cứ thế yên lặng tới lạ
thường, ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên có phần chói tai.
Hắn có thể cảm nhận được... một bầu không khí kì dị đang tràn ngập nơi này, hoặc nên nói là, đã sớm tràn ngập lâu rồi.
Không bao lâu sau, tầm mắt của hắn vô thức chuyển về trên mặt bàn ngay trước mặt mình. Vì trên cả chiếc bàn dài, chỉ có chỗ đó, tức là trước "chỗ ngồi số
1" được đặt một món đồ.
Reng... reng... reng... reng... reenggg...
Vật đó kêu lên, thật là đúng lúc.
Hắn do dự vài giây, đợi đến khi quá nửa số người ở đây liếc nhìn mình, hắn mới đưa tay nhấc chiếc ống nghe điện thoại kiểu cũ kia lên.
- Alo?
- Hắn đặt ống nghe lên tai, cất tiếng.
Mười giây tiếng theo, người bên đầu điện thoại kia nói với hắn mấy câu; những lời này, chỉ có hắn nghe rõ, cho dù là "số 2" và "13" ngồi ngay hai bên
hắn cũng chỉ loáng thoáng bắt được vài âm tiết mơ hồ, không nghe ra nổi nội dung gì cụ thể.
Sau mười giây, trong ống nghe lại truyền ra tiếng cuộc gọi chấm dứt và chuông máy bận.
Thế là, hắn cũng thở dài gác điện thoại, sau đó lấy ra từ trong túi áo một cái I
-PEN.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!