Chương 68: Thật giả

Lúc Dung An đưa Kỳ Lân quả cho mấy vị đường ca, Mặc Sĩ Phong và Dung lão gia tử cũng đã nói chuyện xong. Vừa ra ngoài, đã thấy bọn Dung Khải cầm Kỳ Lân quả trong tay, đại đế liếc mắt một cái đã nhìn ra Kỳ Lân quả trong tay bọn họ là Dung An đưa.

"Vẫn còn?" Mặc Sĩ Phong tuy không thường xuyên vào không gian của Dung An, nhưng cũng có thấy đám linh thực đó. Chỉ chưa đếm trên cây có bao nhiêu Kỳ Lân quả mà thôi, cây ăn quả Kỳ Lân thường không kết ra nhiều trái cao cấp cùng một lúc, may mắn thay, trong không gian của Dung An chỉ có một ít cây ăn quả Kỳ Lân, nếu không cũng không thể lấy ra nhiều Kỳ Lân quả cấp 7 như vậy.

Mặc Sĩ Phong có chút chua xót, lúc đính hôn, tiểu vương hậu cũng cho mình Kỳ Lân quả cấp 7. Nhưng đó là 5 năm trước, bản thân hắn cũng hiểu, khi đó tiểu vương hậu có thể lấy ra Kỳ Lân quả cấp 7 đã không tệ rồi.

"Chỉ mấy quả này," Dung An nhìn Mặc Sĩ Phong, còn tưởng đối phương vẫn đang trò chuyện với tổ phụ, "Anh muốn sao?"

"Muốn!" Thứ đường ca tiểu vương hậu có, hắn sao có thể không có, Mặc Sĩ Phong quyết đoán đẩy mấy người bên cạnh Dung An ra, ngồi xuống cạnh tiểu vương hậu, "Nhưng đợi trở về mới lấy."

Hai người lấy riêng, đại đế tỏ vẻ hắn còn có thể đi vào không gian của tiểu vương hậu một chuyến. Giúp tiểu vương hậu hái linh quả trong không gian, đây cũng là một loại tình thú.

"Trở về lấy cấp cao hơn?" Dung Duệ nói giỡn, "Tiểu An, em sẽ không làm tổn thương trái tim chúng ta ha?"

"Cũng không có cấp cao gì, lớn lắm chỉ là cấp 7," Dung An thành thật trả lời, "Còn là sơ giai."

Không gian tuy rằng mở rộng hơn một chút, nhưng cấp bậc linh quả vẫn chưa tăng trên diện rộng, nhưng vào lúc này, có thể vượt qua cấp 6 và cấp 7, đã không tệ rồi.

Thấy Dung An có vẻ không vui lắm, Dung Uyên yên lặng nhìn Dung An, sau đó tiếp tục nhìn Kỳ Lân quả trong tay, quyết định nên ăn thế nào, khi nào thì ăn. Dung Uyên cũng không phải chưa ăn Kỳ Lân quả, chỉ là ăn do nhân công nuôi trồng, không phải từ thiên nhiên.

"Còn có một ít cấp thấp, chỉ có thể xem như hoa quả bình thường để ăn," Dung An thấy Dung Uyên nhìn chằm chằm Kỳ Lân quả, hắc tuyến, "Có thể cho các anh một ít."

"Quá lãng phí!" Dung Duệ mãnh liệt chỉ trích hành vi này, "Có thể mang ra ngoài bán, không ít kẻ có tiền thích ăn loại linh quả này, tiền không là vấn đề." Bản thân Kỳ Lân quả vốn đã đắt hơn linh quả thông thường, Dung Duệ cho rằng đây là một cơ hội kinh doanh rất tốt, "Nếu em sợ phiền toái, anh có thể giúp em, tiền bán được, em giữ làm tiền riêng."

Mặc Sĩ Phong tự hỏi tiểu vương hậu có phải rất thiếu tiền hay không, Dung Duệ sao lại xúi giục tiểu vương hậu như thế, huống chi hắn đã mở cho tiểu vương hậu một shop online, cũng có nhân viên chuyên môn trợ giúp tiểu vương hậu, cơ bản không cần dựa vào Dung Duệ.

"Một chuyện nhỏ mà thôi," Mặc Sĩ Phong vội nói, "Đã xử lý."

Dung Duệ trừng lớn mắt liếc đại đế, nhưng lại thua dưới ánh mắt lạnh nhạt của đối phương, "Tiểu An à, nếu đại đế đã giúp em xử lý tốt."

"Duệ ca……" Thay đổi thiệt nhanh, Dung An không thể không cảm thán đại đế cường đại, một ánh mắt là có thể làm người khác khuất phục, chỉ là Duệ ca có phải quá không được việc hay không.

Người một nhà ngồi trò chuyện với nhau một lúc, Mặc Sĩ Phong chuẩn bị đưa Dung An về hoàng cung, còn tiếp tục nói nữa, những người này chắc chắn sẽ bảo tiểu vương hậu ở lại, bản thân hắn có lẽ sẽ phòng không gối chiếc. Đại đế tỏ vẻ đây là chuyện lớn có hại cho tinh hệ, vì tương lai tinh hệ, bọn họ vẫn nên sớm về hoàng cung.

Đối với việc đại đế sốt ruột về hoàng cung, Dung An không nói thẳng để đại đế ở lại, Dung gia cùng hoàng cung khá gần, có thể thường xuyên trở về. Trở lại hoàng cung, biểu tình Mặc Sĩ Phong trở nên nghiêm túc, làm Dung An tưởng xảy ra chuyện lớn gì.

"Chúng ta có thể sẽ không có con quá nhanh." Mặc Sĩ Phong thở dài, hôm nay sau khi nghe Dung lão gia tử nói xong, hắn nghĩ vẫn nên đem chuyện này nói cho Dung An.

"Cái gì?" Dung An khó hiểu.

"Năm đó ta với đường ca Dung Khải của em lên chiến trường, bị thương." Mặc Sĩ Phong ho nhẹ.

"Kỳ thật anh thích là Khải ca?" Dung An não động mở rộng, "Anh vì cứu anh ấy nên bị thương?"

Mặc Sĩ Phong thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của mình, tiểu vương hậu nghĩ cái gì vậy, "Không phải, chỉ là chấn thương bình thường, với đường ca của em cũng chỉ là bằng hữu!"

"Ồ." Dung An gật đầu, còn tưởng đối phương muốn nói với mình chuyện lớn gì.

Xem ra tiểu vương hậu còn chưa hiểu ý mình muốn nói, Mặc Sĩ Phong lại giải thích, "Chỉ là chịu chút chấn thương, có ảnh hưởng đến xác suất sinh dục, nên trong thời gian ngắn có thể sẽ không có con."

"Ừm," Dung An lại lần nữa gật đầu, "Nếu em có bé con, đó nhất định là của người khác."

Mặc Sĩ Phong bị lời của Dung An chọc cười, việc này làm hắn nghĩ đến lời Dung Khải và Dung lão gia tử từng nói, bọn họ hình như đặc biệt chấp nhất với loại phương thức nói chuyện này, "Dù em có bé con, đó cũng là của ta, chỉ là xác suất thấp, cũng không phải sẽ không có con."

"Cái này cũng tốt." Dung An tuy rằng chấn động với lời Mặc Sĩ Phong nói, nhưng sau đó lại bình tĩnh, cậu vốn dĩ cũng không muốn nhanh như vậy đã có con. Nếu không thể sớm có con, vậy thì chờ. Sớm hay muộn cũng phải sinh, không phải nói tương lai Già Mã Tinh hệ gắn liền với Phệ Thiên Mãng sao.

"Không để ý?" Mặc Sĩ Phong lo lắng.

"Anh không phải không lo lắng sao." Dung An xem thường, đại đế cũng không lo lắng, vậy mình sốt ruột làm gì. Đại đế nhất định có biện pháp giải quyết, huống chi việc này cũng không phải một mình cậu sốt ruột là được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!