Edit: Dĩm Dĩm
>❤<
Bên trong tàu chiến, Bạch Lão Đầu cứ nhìn chằm chằm Dung An, ông đã nói thiên phú của tiểu vương hậu ở phương diện linh thực cực tốt, Kỳ Lân sao, dùng tâm một chút là được rồi. Trực tiếp xem nhẹ trước đó mình đã ghét bỏ Mặt Hệ Thống cỡ nào, sau đó khi nhìn thấy Mặt Hệ Thống nỗ lực hết mình, lúc này mới có chút vừa lòng với đối phương. Trải qua thi đấu mấy ngày hôm trước, Bạch Lão Đầu càng cho rằng Mặt Hệ Thống có thiên phú rất cao, chỉ là thời gian tiếp xúc linh thực quá ngắn.
Dung An bị Bạch Lão Đầu nhìn chằm chằm đến da đầu tê dại, bọn họ hiện tại cũng chỉ là ngồi nghỉ ngơi. Thấy đối phương chậm chạp chưa mở miệng, Dung An định mở miệng trước.
Liền lúc Dung An hết sức lực chuẩn bị mở miệng, Mặc Sĩ Phong không kiên nhẫn lên tiếng, "Lão nhân, còn nhìn chằm chằm, liền ném ngươi ra ngoài."
Bạch Lão Đầu ho nhẹ, đại đế vẫn là không tôn trọng người lớn tuổi như vậy, không phải chỉ nhìn tiểu vương hậu thêm vài lần sao, tiểu vương hậu cũng sẽ không thiếu một miếng thịt.
"Tiểu vương hậu thiên phú rất tốt, về sau để ta từ từ giảng giải tri thức về linh thực cho ngài đi." Bạch Lão Đầu lập tức cho thấy lập trường của mình, chỉ đơn thuần là muốn dạy Dung An tri thức tương quan thôi, tuyệt không có ý khác.
"Để xem thời gian." Mặc Sĩ Phong gật đầu.
Dung An không mở miệng, dù sao hai người kia đã nói xong rồi.
Tàu chiến đi khá thuận lợi, hai ngày sau, bọn họ đã đến được mục tiêu, đây là một cái tinh cầu có đánh số, nhưng mọi người thường thích gọi tinh cầu này là Tinh cầu Kỳ Lân. Kỳ Lân ở Già Mã Tinh hệ cơ bản đều sẽ đến nơi này nghỉ phép, tĩnh dưỡng, sau khi đến nơi này, xác suất nhìn thấy Kỳ Lân gia tăng cực cao.
Dung An đã nghe qua Tinh cầu Kỳ Lân, mỗi năm đều có rất nhiều người muốn tới du lịch, nhưng tinh cầu này quản chế tương đối nghiêm khắc, còn thường xuyên tuyên bố lệnh hạn chế du lịch, nhưng mỗi năm người xin lại đây du lịch chỉ tăng không giảm, còn Kỳ Lân tùy thời đều có thể lại đây.
Xuống tàu chiến, Dung An đi hai bước liền biến thành hình thái Kỳ Lân. Di, cậu lúc này đây vẫn chưa muốn biến thành Kỳ Lân nha, chỉ kích động một chút đã biến thành Kỳ Lân, sau đó lại biến về hình người. Không khí chung quanh mười phần tươi mát, bên trong không khí tựa hồ còn có năng lượng lưu động, làm thể xác và tinh thần Dung An đều thoải mái. Một phần thả lỏng này, nhịn không được lại muốn biến thành Kỳ Lân, thật muốn thoải mái dễ chịu mà ngủ một giấc.
"Không tệ đi?" Mặc Sĩ Phong ngồi xổm xuống, nhìn về phía Dung An lại biến thành Kỳ Lân, "Nơi trụ lại ở phía trước, chúng ta trở về thôi."
Nhanh nhẹn bế Kỳ Lân đang ngồi xổm dưới mặt đất lên, Mặc Sĩ Phong đi về phía trước, bên người đi theo vài tên thị vệ.
Hoàng thất ở Tinh cầu Kỳ Lân có một lâm viên lớn, đây cũng là nơi bọn họ thường trụ khi ở Tinh cầu Kỳ Lân. Ngày thường có chuyên gia trông coi, vệ sinh do người máy phụ trách.
Khi nhìn thấy quản gia nơi này, Dung An còn tưởng rằng đây là Mặc Sĩ Phong điều từ Đế Tinh tới, đối phương thật sự rất giống quản gia hoàng cung.
"Lịch đại gia tộc bọn họ đều là quản gia hoàng thất." Mặc Sĩ Phong cúi đầu liền thấy Dung An nhìn chằm chằm mặt quản gia, lúc đầu vốn không rõ biểu tình Dung An ở hình thái Kỳ Lân, nhưng hiện giờ, Mặc Sĩ Phong đã dần dần hiểu được biểu tình được che giấu dưới lớp lông dài của Kỳ Lân.
Dung An không thể không cảm thán thú nhân trung thành, bọn họ không phức tạp như nhân loại, nhiều thế hệ như vậy, cũng không có tư tưởng muốn phản lại chủ. Lịch sử thú nhân còn lâu hơn rất nhiều so với nhân loại, dựa vào những kiến thức lịch sử mà cậu biết, thú nhân cơ bản không có cuộc chiến lớn nào, tương đối vững vàng, có lẽ đây cũng là nguyên nhân tộc thú nhân cường đại như thế.
Sinh hoạt ở Tinh cầu Kỳ Lân làm Dung An phi thường vừa lòng, thoải mái đến mức cậu không muốn động, chỉ muốn ngốc trong ổ chăn, ngủ đến thiên hoang địa lão. Sinh hoạt mỗi ngày, chính là ở bên ngoài mặt cỏ nhảy nhót vài cái, đi theo Bạch Lão Đầu học tập một hai giờ, cùng đại đế chơi đùa, nếu không nữa thì lên mạng. Còn chương trình học của hệ cơ giáp, một học kỳ đều sắp kết thúc, hiện tại là tháng thi cuối kỳ, căn bản liền không có chương trình học mới.
(*) Thiên hoang địa lão = trời đất hoang tàn, già đi ý chỉ về thời gian lâu dài, mãi mãi
Vươn móng vuốt chạm vào cuộn len phía trước một cái, lại đụng vào rồi lại chạm vào, Dung An quyết định vẫn nên vui sướng lăn qua một bên, cậu là Kỳ Lân, mới không phải meo meo đâu. Run run đám lông dài, tìm một mặt cỏ mềm mại nằm xuống.
Một con đại ưng từ nơi xa bay tới, rơi xuống cực nhanh, ngậm lấy Kỳ Lân. Thị vệ thú nhân ẩn thân ở chung quanh lấy tốc độ sét đánh thú hóa, mở cánh đuổi theo. Không đợi bọn họ đuổi theo đại ưng, một con rắn bự đã bay lên không trung, "bang" một tiếng đánh hạ đại ưng, nhanh chóng dùng cái đuôi quấn lấy Kỳ Lân.
Dung An từ khi phát hiện mình bị đại ưng bắt lấy đến khi được cứu vớt cũng chỉ là chuyện của năm phút đồng hồ, những người này tốc độ thật nhanh a. Vốn tưởng rằng đó là đại ưng bình thường, lại không nghĩ rằng đại ưng kia sau khi bị đánh rớt lại ở trên không trung xoay quanh vài cái liền rơi xuống mặt cỏ, biến thành một người.
Giờ phút này, Dung An cũng không có tâm tư nào chú ý đại ưng kia rốt cuộc có phải thú nhân hay không, cậu chỉ biết mình đang bị rắn bự cuốn lấy, thật đáng sợ a. Hai người này đều làm cậu sợ, Dung An khống chế không được thân thể, phát run.
Mặc Sĩ Phong cũng không ngốc ở không trung lâu lắm, ngay sau đó đã rơi xuống đất, biến thành hình người, một khắc hạ xuống lại đem tiểu Kỳ Lân ôm trong lòng ngực của mình. Còn tốt là tiểu vương hậu lúc này không có bị mình dọa xỉu, chỉ là thân thể này lại đang run rẩy, không ổn. Trừng người đang đứng một bên, "Là ngươi?"
"Biểu ca," Hoa Giác đã cảm nhận được lạnh lẽo phát ra trên người đại đế, sau đó nhìn về phía tiểu Kỳ Lân trong ngực Mặc Sĩ Phong, "Tẩu tử, đừng để ý a, em chỉ muốn tiếp đón anh, tiếp đón đặc biệt một chút, để anh về sau vừa thấy em liền biết em là ai."
Cái gì? Biểu ca? Dung An lúc này mới hiểu được người này là biểu đệ của Mặc Sĩ Phong, đối phương làm ra động tác kỳ ba như vậy cũng chỉ muốn cho mình nhớ kỹ đối phương, này cũng đủ rồi.
"Không được có lần sau!" Mặc Sĩ Phong cắn răng, tiểu vương hậu của mình là người mà những người khác có thể tùy tùy tiện tiện động vào sao?
Thân thể Hoa Giác run lên, hắn cũng đã thấy thân thể tiểu Kỳ Lân run rẩy, gật đầu, "Tuyệt đối không có lần sao."
Sờ sờ cái mũi, Hoa Giác cũng không dám nói, biểu ca, anh cũng biết là em, vì sao còn chụp em lại. Phỏng chừng lời này vừa hỏi ra, lại bị chụp bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!