Chương 48: Tranh cãi

Edit: Dĩm Dĩm

>❤<

Chung quanh sân thi đấu ngồi đầy người, giám khảo ở trên đài giám khảo cũng đã chuẩn bị ổn thoả.

Trận thi đấu đầu là thi viết, hai mươi phút, nội dung kiểm tra là tri thức hơi có chiều sâu về linh thực linh quả.

Cái này đối với Dung An mà nói, trên đó đều là cái quỷ gì nha, cậu còn chưa có học mấy thứ thâm ảo như vậy đâu, chỉ biết chút chút thôi à. Thời điểm công bố điểm số thi viết tất nhiên không nỡ nhìn, năm mươi điểm, người ta kiểm tra được bốn mươi, cậu kiểm tra được hai mươi, một giây liền lạc hậu hơn người khác rất nhiều.

Nhìn điểm trên màn ảnh, Dung An không muốn nghĩ nhiều nữa, hai ba tháng học tập tri thức, quả nhiên so ra vẫn kém nhân sĩ chuyên nghiệp người ta, từ nhỏ học đến lớn bọn họ có thể kém chỗ nào a.

Ngồi ở trên đài giám khảo Mặc Sĩ Phong nhìn điểm trên màn ảnh, lại nhìn mặt hệ thống kia một cái. Hắn tuyệt đối không phải vì nhìn đến điểm này mới cho rằng người này là tiểu vương hậu của mình, mà là chiều cao, thân hình cùng với thần sắc khi thi viết của đối phương đều tương tự với tiểu vương hậu.

"Chút điểm này." Dung An nỉ non, may mắn mang mặt hệ thống.

Thi viết vẫn chưa đào thải người dự thi, bằng không Dung An đã không vào được trận thi đấu sau. Nhưng số điểm này của cậu cũng đủ làm người khác kinh ngạc, trừ phi hai cuộc thi sau cậu đều biểu hiện cực kỳ tốt, nếu không cơ bản sẽ không có khả năng đạt được xếp hạng ở phía trước. Bởi vậy, mọi người cũng trực tiếp xem nhẹ Dung An, cái người mang mặt hệ thống này nhất định không uy hiếp đến bọn họ.

Mặc Sĩ Phong nhìn về phía Dung An, khẽ gật đầu, ít nhất tiểu vương hậu không có khảo ra trứng ngỗng, việc này đã không tệ. Bản thân Kỳ Lân không cần hiểu rõ nhiều đồ vật như vậy, không gian đều có linh thực linh quả, hà tất để ý loại danh khí vô dụng này.

Dung An ngẩng đầu liền đối diện với tầm mắt Mặc Sĩ Phong, có lẽ những người khác không có cảm thấy đại đế đang nhìn mình, ánh mắt đối phương cũng chit ngừng lại hai giây kia. Nhưng Dung An biết đối phương nhất định đã biết mình là ai, thật mất mặt, cứ dễ dàng như vậy mà để đối phương biết tri thức lý luận của mình có bao nhiêu kém cỏi, cậu tỏ vẻ mình cũng không phải một người thích hợp khảo thí, cũng không phải học bá.

Trận thi đấu thứ hai là vào sân thi đấu chọn lựa ra linh quả khác nhau về cấp bậc cùng giai thứ, tỷ như bậc 1 sơ giai, cấp 2 sơ giai, cấp 3 sơ giai…… Số lượng linh quả mỗi một cấp bậc mỗi một giai thứ đều có hạn, một người lấy sai, có khả năng sẽ làm những người khác cũng sai theo, hoặc là tìm không thấy linh quả tương ứng. Cái này không chỉ khảo nghiệm độ công nhận của người dự thi đối với linh quả, đồng thời còn khảo nghiệm tốc độ của bọn họ.

Trận thi đấu này có điểm tương tự với buổi Dung An cùng Kỳ Lan thi đấu, chỉ là không phải tìm mỗi trái cây cấp bậc 1, cũng không phải thi đấu ai tìm ra nhiều quả hơn. Tất cả mọi người đều tiến vào cùng một khu vực, linh quả trốn trong chỗ này, điều này cũng khảo nghiệm độ mẫn cảm, khứu giác của người dự thi. Nói là một mảnh khu vực, thật ra là rừng cây giả thuyết, linh quả có khả năng lớn lên ở trên cây, cũng có thể được đặt trong hộp giấu trong bụi cỏ.

Ta triệt thảo tập võng, Dung An tỏ vẻ chính mình thật là mở rộng tầm mắt, còn không phải là tỷ thí tìm kiếm linh quả sao, còn có nhiều chú ý như vậy. Cho bọn cậu thời gian một giờ, muốn cho bọn cậu tìm ra trái cây, may mắn chỉ là bậc 1 đến cấp 6, không có cấp bậc cao hơn, bằng không sẽ càng thêm gian nan.

Dung An ngây người một lát liền phát hiện mọi người cần tổ đội thì tổ đội, tiến cánh rừng đã tiến vào cánh rừng, tốc độ thật nhanh.

"Mặt Hệ Thống." Một người vỗ nhẹ bả vai Dung An.

Dung An quay đầu lại mới phát hiện người này còn không phải là Kỳ Lan trước đó cùng mình thi đấu sao, bởi vì mình mang mặt hệ thống nên mới không biết mình đi.

"Cùng nhau tổ đội đi." Kỳ Lan mở miệng.

Thời điểm thấy những người khác tổ đội, Kỳ Lan liền nghĩ cần tìm một đồng đội, hơn nữa tên đồng đội này còn không thể quá mạnh, sẽ không thể tranh đoạt tài nguyên với mình. Mặt Hệ Thống trước mắt không thể nghi ngờ là một lựa chọn rất tốt, thành tích thi viết của đối phương kém như vậy, cơ bản không có khả năng tranh đoạt bảo tọa quán quân với mình.

"Ân?" Dung An nghi hoặc, "Vì sao?"

"Bởi vì thành tích thi viết của cậu phi thường xuất sắc," Kỳ Lan hơi châm chọc nói, "Có thể khảo ra thành tích như vậy, cũng cần dũng khí."

Việc này cùng với dũng khí có sợi len quan hệ, Dung An câm nín, không phải mình không muốn khảo được điểm cao, mà là thật sự không có cách nào nha, "Cám ơn."

"Chúng ta tổ đội, cậu có thể phụ trách tìm kiếm linh quả, tôi có thể giúp cậu phân rõ cấp bậc giai thứ," Kỳ Lan ngạo khí, "Điều kiện chính là nếu cậu tìm được loại tôi cần, vậy giao cho tôi, tôi tìm được loại cậu cần cũng có thể giao cho cậu, rốt cuộc thì chúng ta tìm chính là giai thứ không giống, tôi là trung giai, mà cậu là sơ giai."

Đối phương nói rất đúng rất có đạo lý, nhưng mình cũng biết phân rõ giai thứ chứ bộ, Dung An vẫn gật đầu, "Có thể."

Tương đương với trao đổi công bằng, Dung An không ngại nhiều thêm một người đồng đội, Kỳ Lan trình độ xác thật không tồi, ít nhất thành tích thi viết của đối phương cao hơn so với mình hai mươi điểm.

Hai người cùng tiến vào rừng cây, xuống tay tìm kiếm linh quả. Khi Dung An nhìn thấy một quả linh quả, vừa duỗi tay, một người liền chạy tới đoạt đi. Dung An trầm mặc, những người này thật đúng là liều mạng, cướp linh quả từ người khác, sẽ không sợ nổi lên mâu thuẫn sao, một cái không tốt, một giây sẽ nhào tới đánh nhau a.

Đang lúc Dung An nghĩ có nên muốn một giây nhào lên đánh nhau hay không, liền nghe thấy tiếng mắng chửi, đến, đã có người tranh cãi kìa. Ngẩng đầu nhìn hướng không trung giả thuyết, những người này chẳng lẽ không biết có người nhìn sao, bất quá thi đấu cũng không quy định không thể đánh nhau, cũng không có người ra ngăn cản, thuyết minh hành động của bọn họ là hợp quy củ, không tính trái với quy tắc, thế giới thú nhân quả nhiên bất đồng.

"Cẩn thận một chút," Kỳ Lan quay đầu liền thấy Mặt Hệ Thống bị cướp linh quả, rất không vui, người này thành tích thi viết kém còn chưa tính, hiện giờ còn vô dụng như vậy, "Nếu có người đoạt cậu, cậu liền đi đoạt lấy của người khác."

Ha hả, cho dù là á thú nhân, giống cái, những người này vẫn rất bưu hãn. Dung An nghĩ mình không hạ thủ được, hơn nữa lúc này mới vừa mới bắt đầu, nếu hiện tại đã bắt đầu đoạt, đến phút cuối cùng còn có thể lấy được gì sao, không bằng trước tìm một ít linh quả, chờ đến cuối cùng thì phân biệt ra.

"Tiếp tục tìm," Dung An bình tĩnh, "Tốt nhất không nên tách ra, nếu không sẽ để bọn họ dễ dàng cướp đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!