Chương 47: Sau lưng

Edit: Dĩm Dĩm

◇❤◇

"Người nọ chính là……" Magar lại tạm dừng một chút, "Kỳ thật ta cũng không biết cậu ấy là ai."

Mặc Sĩ Phong với Dung An sau khi nghe được lời này của Magar, hai người cũng không biết nên nói cái gì, không biết là ai còn có thể nói hăng say như vậy.

"Tuy rằng ta không biết tên thật của cậu ấy là gì," Magar ho nhẹ, "Nhưng ta biết điếm trưởng gọi cậu ấy là Mặt Hệ Thống, đúng, cậu ấy chính là mang một cái mặt hệ thống, chắc là lớn lên không tệ, chỉ là không thích bị người nhìn chằm chằm."

Trong chốc lát này, Dung An xem như minh bạch người đối phương nói là ai, không chừng chính là mình đó. Chính là ai lại nói với đối phương như vậy, ha hả, còn muốn liên hôn, liên hôn cái P.

"Vì sao không biết tên? Là người kia không nói cho anh," Dung An nói thẳng, "Cái này thuyết minh đối phương căn bản không thích anh, cũng không có mấy cái thú nhân nguyện ý bị người đè."

Luôn không thích nói nhiều, tiểu vương hậu thế mà mở miệng, Mặc Sĩ Phong trong lòng nghi hoặc, phỏng chừng tiểu vương hậu biết cái Mặt Hệ Thống kia, không chừng người đó chính là tiểu Kỳ Lân.

"Xác thật," Mặc Sĩ Phong gật đầu, "Tinh hệ ta cũng không phải một cái tinh hệ không chú trọng ý nguyện cá nhân của dân chúng."

Cho nên vị vương tử ngoại tinh này không cần nghĩ mình sẽ mạnh mẽ để cho bọn họ kết hợp, Mặc Sĩ Phong tin tưởng Magar hiện tại rất thành khẩn, nhưng Magar nhất định không có khả năng cưới một vị thú nhân, ngoài miệng nói có thể ở bên ngoài cơ thể bồi dưỡng bé con thuộc về bọn họ, nhưng trên thực tế vương của Y Tháp tinh hệ không chỉ có một giống cái.

Đã sớm nghĩ đến Mặc Sĩ Phong sẽ nói như thế, Magar nhún vai, "Nghe nói trên mạng muốn cử hành một cuộc thi đấu về linh thực linh quả, bổn vương đối với việc này cực có hứng thú."

Magar tò mò những giống cái, á thú nhân đó làm thế nào bồi dưỡng linh thực, nhận thức linh quả. Việc này đối với người Y Tháp tinh hệ đều cực kỳ thần kỳ, muốn chính mắt xem một chút.

"Hoan nghênh." Mặc Sĩ Phong theo lời.

Cầm chiếc đũa nỗ lực ăn cơm, Dung An cân nhắc Magar đến lúc đó nếu là theo dõi mình, mình làm sao giải thích với đại đế, đại đế cũng muốn đi xem thi đấu.

Magar liếc nhìn Dung An, vị vương hậu này không giống trong suy nghĩ của hắn, có chút nhỏ, hơn nữa cũng không có cao nhã hào phóng, chỉ là lớn lên xinh đẹp một chút.

Không có để ý tới ánh mắt hơi khinh miệt của Magar, Dung An vùi đầu ăn cơm.

Chờ Magar đi rồi, biểu tình Dung An mới hơi hơi thả lỏng, vương tử ngoại tinh luôn thích chạy đến trước mặt bọn họ tìm kiếm cảm giác tồn tại.

Sau khi ăn xong, Mặc Sĩ Phong mang theo Dung An đi ra ngoài tản bộ, đi tới đi tới liền đến căn cứ đào tạo linh thực. Nơi này không chỉ có một cái Bạch Lão Đầu, còn có nhân viên đào tạo khác.

"Tùy tiện đi một chút." Mặc Sĩ Phong nhìn đến linh thực liền nhớ tới không gian của Dung An, dù cho bọn họ đã đính hôn, nhưng còn chưa có chính thức kết hợp ký kết khế ước, hắn cũng không có biện pháp tiến vào không gian của tiểu Kỳ Lân. Đại đế mỗi ngày đều thấy tiểu vương hậu trốn vào không gian, hắn lại vào không được không gian, làm thế nào đây a.

Linh thực bên đường lớn lên rất tốt, Dung An cảm thán, đồng thời cũng biết đại đế là muốn mình biết thêm về linh thực, thời điểm chính thức thi đấu cũng không cần lo lắng quá nhiều.

"Đám linh thực này đã sinh trưởng rất nhiều năm," Mặc Sĩ Phong ho nhẹ, "Hao phí không ít tâm thần của bọn họ. Thí luyện nuôi trồng trên mạng cũng chỉ là dưới tình huống lý tưởng hóa, thời điểm tiến hành đào tạo trong hiện thực vẫn phải phân biệt."

Đại đế đây là an ủi mình nếu trên mạng thi đấu thua cũng không cần khổ sở sao, Dung An phát hiện đại đế vẫn luôn cẩn thận, chỉ là có đôi khi không biết biểu đạt thế nào.

"Hiểu rõ," Dung An chạy chậm đến dưới tàng của một gốc linh thực, duỗi tay lấy xuống một mảnh lá cây, bình thường cây ăn quả còn có thể tùy tiện bẻ một nhánh cây, nhưng đối với linh thực, cậu không có tùy ý bẻ nhánh cây, quỷ mới biết cái nhánh cây đó có phải sẽ mọc ra linh quả hay không, "Linh thực trong không gian cũng cao như vậy."

Còn có linh thực không có ra trái nào luôn, Dung An không vui vẻ lắm, tinh thần lực không đủ, trách ai được.

"Xem ra lớn lên không tệ," Không có đi vào không gian tiểu Kỳ Lân, nhưng Mặc Sĩ Phong có thể cảm giác được không gian của đối phương nhất định không tồi, bằng không cũng sẽ không kết ra Kỳ Lân quả cấp 7, "Đến thi đấu, tận lực là được."

"Chỉ có thể như vậy." Dung An tỏ vẻ mình không có kỹ năng đặc thù.

Lúc này, Dung An cũng không biết video cậu thi đấu với Kỳ Lan ở trên mạng đã truyền đi khắp nơi, không ít người đều tò mò sao Dung An lại làm được, phải biết rằng người trải qua hệ thống học tập như bọn họ ngay từ đầu cũng không thể thôi phát linh thực phát triển ra nhiều phiến lá cây như vậy, nếu bọn họ ở cái tuổi này có thể thôi phát ra bốn phiến lá cây, như vậy bọn họ là có thể nổi danh toàn trường rồi.

Hơn nữa bọn họ cũng biết Kỳ Lan, tuy rằng Kỳ Lan không có trải qua hệ thống học tập, nhưng đối phương không kém hơn so với bọn họ đã được trải qua hệ thống học tập.

Lâm Hoa Nam xem lại Dung An thôi phát linh thực, tạm dừng, lại nhiều lần trì hoãn thời gian, thả chậm xem xét, nhưng y vẫn không phát hiện Dung An dùng vật phẩm khác. Xem ra đối phương chính là dựa vào thiên phú của bản thân Kỳ Lân, Lâm Hoa Nam nhíu mày, Dung An người này quá mức loá mắt.

Offline, quay đầu nhìn về phía thư tịch chất đống trên mặt đất, mỗi lần xong khóa cơ giáp, đều phải trở về học tập tri thức linh thực linh quả. Lâm Hoa Nam tự nhận học nhiều năm như vậy, so với bạn cùng lứa tuổi cũng là người xuất sắc, bằng không người nhà cũng không có khả năng cho phép mình đi học cơ giáp. Chỉ là khi nhìn đến Dung An thành công như thế, cũng sẽ nghĩ đến bản thân thế giới này không phải là một cái thế giới công bằng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!