Chương 46: Người nọ chính là

Edit: Dĩm Dĩm

◇❤◇

Tỷ thí rất đơn giản, từ bên trong đống linh quả chọn lựa ra linh quả yêu cầu, lại tỷ thí dùng tinh thần lực thúc đẩy linh thực nẩy mầm sinh trưởng.

Chung quanh sân thi đấu có không ít người, một đám đều nhìn chằm chằm Dung An cùng Kỳ Lan, không ít người hy vọng Kỳ Lan có thể thắng được Dung An, chứng minh tuy á thú nhân bọn họ không có trải qua hệ thống giáo dục nhưng so với giống cái kia vẫn mạnh hơn. Cũng có người hi vọng Dung An đánh bại Kỳ Lan, bọn họ đã sớm ngứa mắt bộ dáng cao ngạo của Kỳ Lan, tất cả mọi người đều là á thú nhân, Kỳ Lan dựa vào cái gì lại khinh thường bọn họ như vậy. 

Lòng bàn tay Kỳ Lan có chút ướt át, y không xác định mình có thể thắng thú nhân nhìn qua xinh đẹp trước mắt này hay không. Thú nhân cũng không am hiểu đào tạo linh thực, mà á thú nhân sau khi trải qua cải tạo, ở phương diện linh thực so với thú nhân mạnh hơn một chút. Nắm chặt tay, Kỳ Lan trấn định, "Chỉ có một phút đồng hồ."

Nhìn về phía trước mắt bày biện một đống linh quả, đầu Dung An có chút choáng váng, đây là một cái hố to lấp đầy linh quả đó.

Lúc trận đầu của thi đấu bắt đầu, Dung An còn sửng sốt trong chốc lát, quả nhiên trước kia đã nghĩ quá đơn giản, loại nghiệp dư thi đấu đã như vậy, rồi đến lúc thi đấu chính quy không phải càng thêm gian nan sao?

Dung An tự hỏi nếu không thì trực tiếp nhảy vào hố chọn lựa luôn, rốt cuộc thì cái đám này chỉ là một đống số liệu.

Nhưng thấy người bên cạnh cẩn thận đẩy ra linh quả không cần, Dung An cũng không dám nhảy vào, đây là thi đấu. Nếu đặt ở trong hiện thực, tất nhiên không thể nhảy vào hố to linh quả, việc này cực kỳ có khả năng hủy hoại linh quả. Suy nghĩ cẩn thận Dung An ngồi xổm xuống, duỗi tay tìm kiếm linh quả được yêu cầu.

Dung An tinh thần lực tương đối cao, hơn nữa Kỳ Lân được trời ưu ái cho thiên phú, chẳng bao lâu, liền tìm được không ít linh quả cần thiết.

Khi Kỳ Lan dụng tâm tìm kiếm linh quả, còn thỉnh thoảng liếc về hướng Dung An, sợ đối phương thắng mình. Nhưng thấy Dung An chỉ tùy tiện từ hố to lấy ra mấy cái linh quả, Kỳ Lan hừ nhẹ một tiếng, đây là một thú nhân cái gì cũng không biết, bằng không sao lại tùy tiện lấy ra linh quả như vậy, việc này luôn phải cẩn thận quan sát chọn lựa một phen.

Đếm ngược một giây cuối cùng, Dung An không hề động, ngẩng đầu thoáng nhìn ánh mắt miệt thị của Kỳ Lan.

Cuối cùng từ hệ thống làm thống kê số lượng đủ tư cách, hệ thống này có số liệu linh quả, Dung An lấy một cái linh quả hơi kém ra để thắng hiểm với Kỳ Lan. Dung An nguyên bản có thể chọn lựa càng lớn, nhưng cậu lựa chọn từ bỏ, không cần thiết làm quá cao điệu. Cậu không biết số lượng cậu lựa chọn đã đủ nhiều, tất cả mọi người đều không nhìn ra được cậu rốt cuộc làm thế nào chọn ra những cái linh quả được yêu cầu đó, chẳng lẽ chính là xem một cái là định được liền sao?

"Sao có thể?" Kỳ Lan không thể tin tưởng mà nhìn về phía Dung An, đối phương căn bản không có nghiêm túc chọn lựa linh quả.

"Dùng tâm cảm thụ." Dung An ho nhẹ.

Cách đó không xa, Lâm Hoa Nam nhìn thấy một màn này rất là khiếp sợ, Dung An này không phải đều dựa vào tự học sao, cũng không nghe đối phương nói học với vị lão sư nào. Đây là thiên phú của Kỳ Lân sao, Lâm Hoa Nam hơi hơi nắm chặt nắm tay.

"Trận tiếp theo!" Kỳ Lan cắn răng, đối phương nhất định đã được giáo dục linh quả rất tốt, bằng không không có khả năng nhanh như vậy.

Trận thi đấu thứ hai chính là dùng tinh thần lực thúc đẩy một cây linh thực vừa mới nẩy mầm sinh trưởng, nhìn xem ai thúc đẩy linh thực phát triển ra càng nhiều lá cây, đồng thời cũng xem độ cao linh thực, thêm điều kiện là các phương diện khác đều khỏe mạnh.

Đoạn thời gian trước Dung An chủ yếu nghiên cứu tri thức về linh quả, nhưng thật ra không có nghiên cứu việc thúc đẩy linh thực sinh trưởng. Làm một tộc có không gian, thứ đầu tiên Dung An muốn nghiên cứu cũng không phải linh thực. Đối với trận trận thi đấu thứ hai, Dung An đã làm tốt chuẩn bị phải thua.

Không có động thủ, Dung An chỉ xem kết quả Kỳ Lan vận dụng tinh thần lực, cây linh thực kia phát triển ra ba cái lá cây mới. Cúi đầu nhìn nhìn linh thực trước mắt, lại nhìn nhìn đối phương.

"Tôi bỏ quyền." Dung An còn chưa có động thủ cũng đã nhận thua.

Kỳ Lan nghe được Dung An bỏ quyền, ánh mắt lạnh lùng, "Cậu xem thường tôi?"

"Không phải, chỉ là tôi nghiên cứu không sâu," Cùng với không nghiên cứu không sai biệt lắm, bản thân Dung An đều ngượng ngùng nói ra, lúc này mới muốn dứt khoát bỏ quyền, đỡ phải còn chưa có thôi phát để linh thực phát triển ra một mảnh lá cây, lại không cẩn thận giết chết cây này, đây mới là thật sự mất mặt.

"Cậu cho rằng ở đây có bao nhiêu người nghiên cứu rất sâu?" Kỳ Lan mở to hai mắt nhìn Dung An, ánh mắt càng thêm lạnh, còn có chứa một tia tức giận, từng bước một hướng tới Dung An đi qua, "Một người thú nhân có cái tư cách gì xem thường á thú nhân."

Dung An trầm mặc, việc này cùng với á thú nhân lại có cái quan hệ gì? Gần hai mươi năm nay Dung An căn bản không biết chuyện giữa giống cái với á thú nhân, hai phương luôn có các loại mâu thuẫn.

"Đây là hiểu lầm," Dung An nhíu mày, đối diện với đôi mắt của đối phương, ánh mắt này quá lạnh quá cô đơn, làm cho cậu không giải thích không được, "Khoảng thời gian trước, tôi chủ yếu nghiên cứu linh quả, trước mắt còn chưa có học tập tri thức về linh thực."

"Lừa ai đó," Kỳ Lan cười lạnh, "Còn không bằng nói cậu nghiên cứu linh thực không có nghiên cứu linh quả."

Xem ra vẫn phải so, Dung An minh bạch Kỳ Lan không cho phép mình bỏ quyền, vì thế đành phải vận dụng tinh thần lực thôi phát linh thực, không nghĩ tới linh thực run một chút, sau đó không có động tĩnh. Người chung quanh đã không nhịn cười nổi.

"Một cái thú nhân chỉ biết là hưởng thụ linh quả, còn……"

Không đợi Kỳ Lan châm chọc xong, cây linh thực kia lại run lên một chút, ngay sau đó rút ra một mảnh lại một mảnh lá cây, thẳng đến khi phát triển đến phiến thứ sáu mới đình chỉ sinh trưởng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!