Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Sau khi hạ tuyến, Dung An đúng thật là bò lên giường ngủ, chỉ là không bao lâu lại mở to mắt. Hôm nay Lâm Hoa Nam rất kỳ quái, đang êm đẹp lại nói những lời này, là muốn nhắc nhở mình, hay đối phương đã biết mình cũng muốn tham gia thi đấu.
Cuộc thi đấu này quan trọng như vậy sao, quan trọng đến nỗi Lâm Hoa Nam tinh thần hoảng hốt. Dung An nhớ tới trước đó ở trên mạng nhìn thấy cái gọi là bảng xếp hạng, Lâm Hoa Nam hẳn là biết rất nhiều tri thức về phương diện này, bằng không sẽ không có nhiều người duy trì y như vậy.
Cuối cùng, Dung An vẫn không nghĩ nhiều nữa. Thi đấu còn chưa có bắt đầu, nghĩ nhiều như vậy tự làm mình khẩn trương.
Mặc Sĩ Phong cùng trưởng lão trò chuyện xong, lúc này mới tới tìm Dung An. Nhìn thấy Dung An biến thành Kỳ Lân đôi mắt trừng to cuốn tròn ở đằng kia, Mặc Sĩ Phong không khỏi cảm thấy buồn cười, nguyên bản muốn làm biểu tình lạnh nhạt giáo dục tiểu vương hậu, hiện tại cũng không có cái tâm tư này. Lại nói bản thân tiểu vương hậu cũng đã bị thương, uống xong dược tề lại ngủ rất trầm, làm sao biết chính mình bị người ôm đi đây.
Đi đến mép giường, Mặc Sĩ Phong mềm nhẹ đem Kỳ Lân ôm vào trong ngực mình, giúp Kỳ Lân thuận thuận mao, "Người ngoại tinh đẹp sao?"
Vươn chân trước, gãi gãi mu bàn tay Mặc Sĩ Phong, thế nhưng trảo không nát mu bàn tay đối phương, Dung An không khỏi vươn đầu lưỡi liếm liếm đệm thịt của mình. Trong đầu hiện lên hình ảnh đệm thịt giẫm trên mặt đất, Dung An lại dừng lại động tác, năm đó khi ở địa cầu còn chưa từng nghĩ tới muốn liếm tay, đến lúc đến thế giới thú nhân này lại luôn không thể khắc phục thiên thính động vật, quả nhiên cả đời này không giống với đời trước.
Nhẹ nhàng đẩy tay Mặc Sĩ Phong ra, Dung An nhảy sang một bên biến thành hình người, khi ở hình thái Kỳ Lân nói chuyện với đối phương, đối phương hoàn toàn nghe không hiểu được chứ, cũng giống như mình nghe không hiểu lời đối phương nói khi ở hình thú.
"Giống nhau đi." Chính là so với mình lớn lên dương cương hơn một chút, Dung An thật sự phun một ngụm nước bọt, một đám này lớn lên đều soái khí hơn mình, mà mặt mũi của mình dễ dàng làm người nghĩ đến nữ nhân, một chút đều không vui.
"Hắn là vương tử được vương thượng Y Tháp Tinh hệ coi trọng nhất," Mặc Sĩ Phong vỗ nhẹ tay Dung An, "Cũng là vương tử có khả năng bước lên vương vị nhất."
Muốn trở thành vương của một cái tinh hệ to như vậy, tất nhiên phải có chút thủ đoạn. Mặc Sĩ Phong không cho rằng Magar là một người sạch sẽ, một vương tử mà chỉ mang theo một ít người đến Già Mã Tinh hệ mua linh quả, này cũng coi như là năng lực, cũng không sợ thú nhân bọn họ một chút không cao hứng, liền diệt hắn. Rốt cuộc thì vương của Y Tháp tinh hệ cũng không chỉ có một cái vương tử này, lấy tình huống dịch bệnh hiện giờ của Y Tháp tinh hệ mà nói, vương của bọn họ cũng không dám đắc tội Già Mã Tinh hệ.
Magar nếu chết ở Già Mã Tinh hệ, mà có thật sự đã chết, phụ thân hắn cũng không có khả năng vì hắn báo thù. Bởi vậy, Mặc Sĩ Phong có thể cho Dung An thấy cái người ngoại tinh này, lại không có khả năng để hai người có nhiều tiếp xúc.
"Thì ra là thế." Làm một người địa cầu, Dung An tỏ vẻ cậu đối với chuyện tinh hệ loanh quanh lòng vòng thật sự không rõ, cái này so với xã hội phong kiến còn phức tạp hơn.
Rõ ràng đã đến thời đại tinh tế rồi, không phải càng nên chú ý dân chủ bình đẳng, không nên có giai cấp xã hội sao, chính là Già Mã Tinh hệ lại không phải như vậy, mấy cái tinh hệ chung quanh tựa hồ cũng không phải như vậy.
Dung An khó hiểu thì khó hiểu, cũng sẽ không đi nói chế độ người ta có bao nhiêu không tốt, rốt cuộc mấy thứ này đều là người có năng lực đặt ra.
"Ngày mai để cho hắn đem tiền bồi thường thiệt hại tinh thần, phí chữa bệnh đều gửi qua cho em." Mặc Sĩ Phong còn nhớ kỹ người Magar mang đến thương tổn đến tiểu vương hậu, đối phương còn ý đồ lợi dụng tiểu vương hậu, không cho đối phương ra chút máu, đối phương còn thật cho rằng Già Mã Tinh hệ dễ khi dễ.
Hiền lành, có đôi khi chính là biểu hiện sự yếu đuối. Mặc Sĩ Phong vẫn luôn cho là như vậy, có thể đối với người hữu hảo, nhưng nhất định phải có một mức độ, tuyệt đối không thể quá mức lương thiện. Ngẫu nhiên hủy diệt một cái tinh cầu dân bản xứ gì đó, đây cũng là thuận đường, cũng có thể để tinh hệ chung quanh hiểu rõ thú nhân bọn họ lợi hại.
Chưa nghĩ tới lời ngầm của Mặc Sĩ Phong, Dung An gật đầu, "Quá ít thì không cần gửi cho tôi."
Ngày hôm sau, Magar đúng thật là gửi cho Dung An không ít điểm thông dụng, gửi xong điểm thông dụng, Magar thở dài một hơi nhẹ nhõm. Chuyện này cuối cùng cũng kết thúc viên mãn, một chút thương trên mình này cũng không cần thiết so đo, lại còn so đo, linh quả kia thật sự không có cách nào mua được.
"Cái giá này……" Magar nhìn đến giá linh quả trên hiệp ước, khiếp sợ, loại linh quả bậc 1 này ở Già Mã Tinh hệ cũng không ai muốn được chứ, cơ bản chỉ coi như hoa quả bình thường mà bán.
"A." Mặc Sĩ Phong cười lạnh, "Nếu không đổ!"
Thú nhân bọn họ cũng không thiếu chút tiền này, Mặc Sĩ Phong không cho rằng bọn họ nhất định phải bán linh quả cho Magar, xuất khẩu cho tinh hệ khác làm hoa quả cũng được, thế giới này cũng không khuyết thiếu người ngoại tinh hợp tác với thú nhân.
Magar nghe được "đổ" thịt liền đau, cái này đối với bọn họ là thuốc hay, còn đối với người khác chính là rác rưởi. Ngại chọc thêm chuyện, hiện giờ đối phương chịu bán linh quả cho bọn hắn đã rất không tồi, bởi vậy Magar cũng không so đo gì nữa, còn không phải là dùng nhiều điểm thông dụng một chút thôi sao, Y Tháp Tinh hệ của bọn họ không có nghèo đến chút tiền ấy đều ra không nổi.
Nói xong giá, Magar đưa ra đề nghị đi xem tiểu vương hậu, Mặc Sĩ Phong không có đáp ứng. Magar bất quá chỉ là một cái vương tử ngoại tinh chướng mắt, trước đó còn ôm tiểu vương hậu của mình đi, hiện tại còn nhìn cái gì.
Magar xấu hổ cười một cái, vị đại đế này lòng dạ đúng là hẹp hòi, còn so đo với bọn họ như thế.
Hết thảy đều đã nói thỏa đáng, Magar vẫn không gấp gáp mang theo người rời khỏi Đế Tinh, ngược lại chuẩn bị ngốc lại một đoạn thời gian. Muốn hiểu biết thêm tri thức liên quan đến linh thực linh quả, đương nhiên hắn cũng biết Y Tháp Tinh hệ rất khó nuôi trồng thành công loại linh thực này.
Lúc Magar cùng Mặc Sĩ Phong trao đổi chuyện linh quả, Dung An lại chạy lên mạng.
Võng hữu lại tiếp tục thảo luận người có khả năng thắng lợi trong thi đấu linh quả, thậm chí còn bỏ tiền đặt cược. Dung An cạn lời, mình có nên đi đặt cược hay không đây, chỉ là quỷ mới biết ai sẽ thắng. Ở trong mắt cậu, ai cũng đều có khả năng sẽ thắng, có lẽ sẽ có hắc mã xuất hiện.
Dung An tuy rằng phát hiện chính mình có thể vận dụng tinh thần lực phát hiện trạng huống bên trong linh quả, nhưng cái này rõ ràng còn chưa đủ, cậu còn chưa hiểu làm thế nào để nuôi trồng linh thực, trong không gian không tính, những linh thực đó đều là tự mình sinh trưởng, mà không phải nhân công đào tạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!