Chương 42: Suy nghĩ

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Yên lặng nhìn chằm chằm tiểu Kỳ Lân vẫn ngủ hết sức thơm ngọt, Magar không biết nên nói vương hậu người ta thật sự bị người của bọn họ đá bị thương, hay nên nói đối phương một chút cảm giác nguy cơ cũng không có, bị người mang đi lâu như vậy, còn không có một chút cảm giác nào.

Duỗi tay chọc chọc bạch mao của Kỳ Lân, rất mềm, lại xoã tung, Magar dứt khoát trực tiếp đè xuống một dúm bạch mao. Bạch mao bị đè Dung An rốt cuộc tỉnh lại, vừa mở to mắt liền nhìn thấy Magar, người này còn không phải là vương tử ngu xuẩn trên mạng sao.

Cái tên ngu xuẩn này thế nhưng đè bạch mao của mình, dùng ánh mắt tự cho là sắc bén liếc nhìn Magar, Dung An nhẹ nhàng xả trường mao của bản thân ra, duỗi duỗi chân trước, đá đá chân sau, nhảy xuống sàn nhà. Dung An lúc này mới phát hiện mình cũng không ở trong hoàng cung, đây là chỗ nào? Trước khi ngủ rõ ràng còn ở hoàng cung.

"Khụ," Magar ho nhẹ, ánh mắt đối phương nhìn qua thực đáng thương, vương hậu của đại đế Mặc Sĩ Phong lại nhỏ như vậy, "Biến thành hình người?"

Dung An bình tĩnh vươn móng vuốt để bên miệng, nhìn móng vuốt trong chốc lát, lại đem móng vuốt đặt xuống mặt đất.

"Làm chút thương lượng," Magar vốn định để người giả trang hải tặc tinh tế bắt cóc tiểu Kỳ Lân, chính mình lại đi giải cứu tiểu Kỳ Lân, nhưng hải tặc tinh tế rõ ràng không có lá gan lớn như vậy dám chạy đến hoàng cung mang vương hậu đi. Mặc Sĩ Phong sớm hay muộn cũng sẽ nghĩ đến là mình động tay chân, đến lúc đó không còn là vấn đề mình có thương tổn đến Kỳ Lân hay không, "Y Tháp Tinh hệ chúng ta muốn mua chút linh quả từ tinh hệ các cậu.

Nhưng trước đó có người không biết cậu là Kỳ Lân, đạp cậu, hiện tại đại đế tựa hồ không muốn phản ứng chúng ta nữa, thân là vương hậu, cậu hẳn là có biện pháp đi."

Vị này thật là vương tử sao, Dung An thập phần hoài nghi điểm này, bằng không đối phương sao lại mang mình qua bên này, thương lượng cũng không phải thương lượng như vậy. Đối phương vẫn ngu xuẩn giống như khi ở trên mạng.

Magar nhận thấy được mình vậy mà bị một con Kỳ Lân khinh bỉ, duỗi tay muốn xách Kỳ Lân lên. Nhưng ngay sau đó lại đình chỉ động tác, vị này cũng không phải là người da dày thịt béo mình mang đến, nghe nói Kỳ Lân ở Già Mã Tinh hệ đặc biệt yếu ớt. Phủi tay, Magar nhẹ giọng cười, dụ dỗ nói, "Có hứng thú đến Y Tháp Tinh hệ chơi một chút hay không? Bên kia có rất nhiều đồ vật mà tinh hệ các câu không có, nếu cậu thích, còn có thể mang về."

Không biến về hình người, Dung An yên lặng ngồi xổm ngồi ở một bên, thủ đoạn dụ dỗ cấp thấp như vậy mà muốn lừa mình? Nằm mơ đi thôi!

Magar thấy Kỳ Lân không dao động, lại nói, "Nghe nói không gian của Kỳ Lân các cậu có linh quả, có lẽ ta không cần mua linh quả, trực tiếp mang cậu về nghiên cứu cũng được."

Ngẩng đầu liếc mắt nhìn Magar một cái, Dung An đổi một phương hướng tiếp tục ngồi xổm. Nếu Magar có cái tâm tư này đã sớm mang mình bay về Y Tháp Tinh hệ, mà không phải còn ở trên đất bằng.

Kỳ Lân này thế nhưng một lời cũng không nói, Magar sầu lo, Kỳ Lân không phải luôn luôn rất thiện lương, trách trời thương dân sao, mà Kỳ Lân trước mắt nhìn qua có chút cao ngạo. Vì thế Magar lại nói, "Y Tháp Tinh hệ phát sinh dịch bệnh, cần một chút linh quả, cấp thấp là được."

Dung An vẫn không dao động như cũ, muốn linh quả thì đi tìm Mặc Sĩ Phong, đến trước mặt mình nói cũng không có tác dụng gì, cậu lại không hiểu giao tế giữa hai tinh tế, đại đế tự nhiên có suy tính của hắn.

Lén lút từ hoàng cung mang vương hậu người ta đi, nhận được lại là sự trầm mặc của tiểu Kỳ Lân, Magar ưu thương, sao lại thế này?

Lúc này, trong hoàng cung đại đế đã phát hiện không thấy tiểu Kỳ Lân đâu, vội vàng gọi điện thoại cho Dung An, lại phát hiện gọi không thông, chỉ phải lệnh người đi tìm. Magar mở che chắn tín hiệu, nên Mặc Sĩ Phong mới không gọi được quang não Dung An, việc này cực kỳ bình thường.

Magar tự hỏi làm thế nào để tiểu Kỳ Lân đứng bên bọn họ, vị vương hậu này giống như cái gì cũng không thiếu a. Thật nhức đầu, Magar cũng không nghĩ cứ vây tiểu Kỳ Lân mãi, chỉ là sau khi mở che chắn tín hiệu ra, trong lúc nhất thời lại quên đóng cửa.

Đợi khi Mặc Sĩ Phong trải qua việc phân tích đến cuối cùng ra được kết quả có khả năng là Magar mang tiểu Kỳ Lân của mình đi, thì lập tức gọi người nhìn chằm chằm đại sứ quán, rồi tức khắc nhích người đi đến đại sứ quán.

Bị đại đế cho sáng một hồi lâu Magar lại một lần nữa nhìn thấy đại đế, đồng thời cũng đem tiểu Kỳ Lân trả cho đối phương, không trả, chẳng lẽ chờ đối phương đánh bại bọn họ, khấu lưu bọn họ sao. 

Huống chi Đế Tinh thú nhân ở vị trí trung tâm của Già Mã Tinh, bọn họ muốn ngồi tàu bay chạy trốn, cũng chạy không đến đâu, rất nhanh sẽ bị bao vây.

"Y Tháp Tinh hệ chúng ta cần linh quả cấp thấp cũng không phải rất nhiều, chuyện này cũng không ảnh hưởng nhu cầu bình thường của các ngài, đồng thời còn có thể giải quyết linh quả bậc 1 thừa thải của các ngài," Magar ngăn Mặc Sĩ Phong muốn ôm Kỳ Lân đi, "Thỉnh ngài hảo hảo suy xét suy xét lại."

"Ngày mai buổi sáng 9 giờ." Mặc Sĩ Phong dừng bước, nói một câu, lúc này mới ôm Kỳ Lân rời đi.

Nếu dám lặng lẽ ôm tiểu vương hậu của mình đi, vậy phải làm tốt giác ngộ, giá cả đám linh quả kia tuyệt đối không thể hạ thấp. Mặc Sĩ Phong âm thầm cười lạnh, xúc phạm đến điểm mấu chốt của mình, chẳng cần biết đối phương có thương tổn Kỳ Lân không.

Sau khi đi tới cửa, Dung An lúc này mới biến thành hình người ngồi trên xe huyền phù, cậu vừa nãy chính là không muốn nói chuyện vô nghĩa với Magar, mới không biến về hình người.

Dung An không thể lý giải được Magar, mang mình đi, chỉ là làm điều thừa, đối phương nói những lời đó, cũng chưa chắc mình sẽ đáp ứng. Như vậy Magar mang mình lại đây làm cái gì, chẳng lẽ cũng chỉ vì gặp Mặc Sĩ Phong? Nhưng lấy thân phận Magar sớm hay muộn cũng có thể nhìn thấy Mặc Sĩ Phong.

"Vương tử, vì sao lại dễ dàng trả Kỳ Lân lại cho hắn vậy?" Y Liên đi đến đứng bên người Magar đang đứng trước cửa sổ.

Y Liên rõ ràng còn không có bị Magar dọa sợ, trong chốc lát này, còn dám xuất hiện trước mặt Magar.

"Ngươi cho rằng chúng ta thật sự có thể mang theo vương hậu của Già Mã Tinh hệ trở lại Y Tháp Tinh hệ?" Đừng ngây thơ, không chừng bọn họ đến Đế Tinh này còn ra không được. Magar sở dĩ lại đưa Kỳ Lân trả về, có một chút ý chính là muốn nói cho đối phương, bọn họ nếu muốn mang Kỳ Lân đi, như vậy bọn họ có thể thần không biết quỷ không hay đem Kỳ Lân ôm đi, "Người ngu xuẩn giống ngươi như vậy quả nhiên vẫn là tai họa không được tinh hệ khác xem trọng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!