Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Làm một thú nhân tuổi lớn nhất cũng mạnh nhất trong thế hệ này, Dung Khải vẫn luôn hết sức chiếu cố đám em trai. Nhưng lần này lại ôm một tia hoài nghi với lý do thoái thác của Dung An, Dung gia mỗi tháng đều phân phối linh quả cho bọn họ, tuy số lượng không nhiều lắm, nhưng cũng đủ để thú nhân vị thành niên như Dung An dùng. Hơn nữa bọn họ còn nhận thêm một ít nhiệm vụ đơn giản, bởi vậy, những người trẻ tuổi ở Dung gia tuyệt đối không tồn tại vấn đề thiếu tiền.
Có thể nói Dung An là đường đệ đầu tiên vay tiền Dung Khải, mà còn lấy cái cớ thiếu muối này.
"Tuổi tác của em không thích hợp ăn nhiều linh quả." Dung Khải mặt đứng đắn.
"Cũng tốt mà." Dung An gãi đầu, "Cũng không ăn nhiều như vậy, chính là……" Rối rắm ba giây đồng hồ, ánh mắt bỗng sáng lên, "Lên mạng chơi game mua trang bị."
"Hệ thống quang não của em là tên thật." Dung Khải nhắc nhở Dung An, "Vị thành niên chơi võng du không được dùng thứ có giá trị, gia trưởng sẽ thiết trí giá trị hạn mức cao nhất, hạn mức cao nhất mà Dung gia quy định còn chưa tới nông nỗi làm em phải tiêu hết tiền tiêu vặt của mình."
Đại ca a, sao anh lại nghiêm túc như thế? Quăng ngã! Dung An thật muốn biến thành hình thú ở trước mặt Dung Khải lăn lộn bán manh, cũng không biết đối phương có thích tiểu bạch cẩu hay không.
Chỉ là không đợi Dung An nghĩ ra cái cớ khác, cậu cay đắng phát hiện tay mình co lại, o(╯□╰)o, thật tốt là đối phương không phải địch nhân, nếu không đối phương chỉ cần dùng một bàn tay cũng có thể bóp chết mình.
Dung Khải phát hiện mình chỉ chớp mắt một cái mà tiểu đường đệ đã mất tích, vội đứng dậy, vòng qua cái bàn, chỉ thấy trên mặt đất nằm bò một con cẩu nhỏ màu trắng. Không, này không phải cẩu!
Thân thủ bế "cẩu" từ mặt đất lên, Dung Khải nhíu mày, "Dung An?"
Nâng móng, che mặt, nhanh như vậy đã để đại đường ca nhìn thấy một mặt xấu hổ của mình, không biết đại ca có kỳ thị mình hay không, Dung An ủy khuất, đây là di chứng của người địa cầu xuyên qua, không có cách nào trở thành một thú nhân hoàn chỉnh.
Nhìn thấy phản ứng của "cẩu" trong lòng ngực, Dung Khải đã có thể xác định đây là Dung An. Nhìn thấy ẩn ẩn dưới lớp lông trắng trên đỉnh đầu của Bạch Mao "cẩu" lộ ra hai cái sừng nhỏ, lại ước lượng trọng lượng của Dung An, thật nhẹ.
Dung Khải mở ra quang não, phát cho Đại phu nhân mỗ phụ của hắn một tin ngắn, gọi đối phương lập tức về nhà. Sau đó ôm Dung An xuống lầu, có lẽ nên đi tìm tổ phụ.
Chỉ là Dung Khải vừa mới đem "cẩu" ôm xuống lầu thì gặp Dung nhị thiếu đang hừ nhẹ một ca khúc nào đó vào cửa, nhìn thấy cẩu cẩu Dung Khải đang ôm trong lòng ngực, vội chạy tới, trực tiếp túm cẩu cẩu, quăng qua một bên, "Đừng quá sủng nó, thú nhân đã lớn rồi, còn muốn người ôm!"
Từ nhỏ đến lớn, Dung An bị Dung nhị thiếu quăng ngã quá vô số lần, thú nhân sao, phải quăng ngã quăng ngã thiệt nhiều, chỉ cần nắm giữ kỹ xảo thì chắc chắn không dễ dàng bị thương.
Dung Khải liếc mắt nhìn tiểu bạch "cẩu" thuần thục lăn một vòng trên mặt đất bình an rơi xuống, lại nhìn nhìn nhị thúc, "Thú nhân?"
"Nhưng có chút khuyết tật nhỏ." Dung nhị thiếu xấu hổ, ngay sau đó lại nói, "Đừng nhìn nó nhỏ, về sau nhất định có thể thành một cường nhân……"
Không muốn tiếp tục nghe Dung nhị thiếu nói chuyện, Dung Khải sắc mặt thong dong mà bế Dung An lên, từ lời nhị thúc không đáng tin cậy nói có thể nghe ra, nhị thúc với nhị thẩm nhất định xem tiểu đường đệ là thú nhân. Ha hả, thật sốt ruột, nguyên nhân là do mấy thế hệ liên tiếp của Dung gia cũng chưa sinh ra giống cái sao.
Trực tiếp ôm Dung An đi tìm Dung lão gia tử, Dung Khải nhìn bộ dáng này của Dung An chắc tạm thời sẽ không có vấn đề gì, vẫn nên chờ mỗ phụ về lại làm kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ mới tốt.
Dung An rất hưởng thụ Dung Khải ôm ấp, bởi vì đại đường ca sẽ không tùy tiện quăng ngã cậu. Nhưng mà khi cậu ý thức được đại đường ca muốn ôm cậu đi tìm Dung lão gia tử, cậu bắt đầu giãy giụa, đừng a, lão gia tử nghiêm túc như vậy, lúc này qua đó lại bị quăng ngã a. Dung An vẫn luôn cho rằng hành vi Dung nhị thiếu thích quăng ngã mình là do di truyền từ Dung lão gia tử, sau khi tới Đế Tinh, cậu cũng không dám lượn lờ trước mặt Dung lão gia tử.
"Ngoan." Dung Khải vẻ mặt nghiêm túc an ủi, "Không có việc gì."
Lời này một chút cũng không có tính an ủi, Dung An bị biểu tình nghiêm túc của Dung Khải dọa hú hồn, không phải đối phương cảm thấy mình quá yếu, tính tìm lão gia tử đề nghị huấn luyện cường hóa đi? Hoặc là cho gặm thịt dị thú cao cấp? Nghĩ đến lúc phụ thân với mỗ phụ kêu mình gặm những khối thịt dị thú đó, thân thể Dung An phát run, răng thật sự muốn nát rồi a.
Dung lão gia tử với Dung lão phu nhân đang ngồi ở sân uống trà, thình lình thấy Dung Khải ôm một con Kỳ Lân lại, Dung phu nhân kinh ngạc, "Tức phụ của con?"
Khóe miệng Dung Khải co rút, nhị thúc không đáng tin cậy là di truyền từ tổ mỗ sao, "Dung An."
Bị đặt lên bàn, Dung An ôm cái đuôi co người lại, lại mất mặt, đại đường ca thật keo kiệt, mình bất quá chỉ tìm đối phương mượn chút tiền, còn khi dễ mình biến thành hình thú không nói được, ôm mình đến chỗ tổ phụ.
Dung An hiện tại còn tưởng rằng mình biến thành hình thú không thể trò chuyện với thú nhân khác vì bản thân là người địa cầu, không phải thú nhân chân chính.
"Dung……" Dung lão gia tử cả kinh thiếu chút nữa sặc nước trà.
"Nhị thúc cho là khuyết tật." Dung Khải chỉ vào Dung An đang cuốn lại thân thể, sau đó lại chỉ chỉ sừng nhỏ giấu bên trong lớp lông trắng trên đỉnh đầu Dung An.
Dung lão phu nhân cũng bị dọa, con thứ hai từ trước tới nay chưa từng cho họ xem qua ảnh chụp hình thú của cháu trai nhỏ, luôn nói thân thể cháu trai nhỏ tồn tại khuyết tật, sợ cháu trai lớn lên tự ti. Ha hả, tự ti cái p, đem Kỳ Lân nuôi như thú nhân, không nuôi chết cũng không tồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!