Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Buổi tối hôm đó, Mặc Sĩ Phong cuối cùng vẫn bò được lên giường Dung An.
Lúc này, Dung An nửa đêm tỉnh lại, thấy Mặc Sĩ Phong gắt gao đem mình ôm vào trong ngực, khóe miệng hơi giật giật nhưng lại không làm ra hành động khác.
Ngày hôm sau nghi thức đính hôn diễn ra cũng đơn giản, chỉ là khi đến phân đoạn cuối cùng, Mặc Sĩ Phong yên lặng nhìn Dung An, mọi người cũng đều yên lặng nhìn Dung An.
Dung An nhìn ánh mắt nóng bỏng của mọi người, trong lúc nhất thời không biết làm thế nào cho phải, chẳng lẽ không phải đã tiến hành đến phân đoạn cuối cùng sao, đã xong rồi mà, vì cái gì còn nhìn mình chằm chằm? Tay run lên, Dung An quay đầu nhìn về phía Dung nhị phu nhân, lúc này, việc đầu tiên cậu nghĩ đến là mỗ phụ của mình nhìn qua không phải rất đáng tin cậy.
Bị Dung An nhìn như vậy, lại thấy ánh mắt đối phương mê mang, Dung nhị phu nhân ngay sau đó nghĩ đến mình ngày hôm qua tựa hồ quên nói cho Dung An, bất kể là giống cái, á thú nhân hay là Kỳ Lân, khi đính hôn đều sẽ đem một quả linh quả bản thân nuôi trồng được tốt nhất đưa cho vị hôn phu của mình. Thời gian gần đây, Dung An chỉ học tập phương diện tri thức liên quan đến linh quả, cũng chỉ cho rằng nơi này đính hôn chính là đính hôn, không có chú ý quá lớn.
Làm Dung gia chủ mẫu, Dung lão phu nhân cùng người bên cạnh nói thầm một câu, Dung đại phu nhân lập tức tiến lên nhỏ giọng nói cho Dung An. Rốt cuộc là bọn họ đã quên Dung An bị xem như thú nhân dưỡng gần hai mươi năm, không biết cái này cũng bình thường.
Biết được những người đó sở dĩ nhìn mình như vậy, hoàn toàn là muốn nhìn mình lấy ra cái dạng linh quả gì cho Mặc Sĩ Phong, linh quả tốt nhất cũng chính là quả mới hái ngày hôm qua. Dung An rất luyến tiếc, bởi vì trái cây như vậy khẩu vị rất tốt. Nhưng Dung An vẫn đem Kỳ Lân quả cấp 7 đưa cho Mặc Sĩ Phong, việc này là tôn trọng Mặc Sĩ Phong, cũng là tôn trọng chính mình.
Người mắt sắc nhận ra đó là một quả Kỳ Lân quả cấp 7, nhìn về phía Dung An ánh mắt lại có chút bất đồng. Vốn còn có người cho rằng Dung An bị xem như thú nhân dưỡng nhiều năm như vậy, chắc Kỳ Lân quả trong không gian nhất định chẳng ra gì, rốt cuộc cũng không có người dạy dô.̃ Thậm chí còn có người chờ xem Dung An để chê cười, luôn có giống cái, á thú nhân có ác ý đối với Kỳ Lân, ai bảo trời cao quá chiếu cố Kỳ Lân.
Kỳ Lân quả trong không gian của Kỳ Lân vị thành niên nhiều nhất là cấp 3, cấp 4, chờ sau khi thành niên, Kỳ Lân quả mới cao cấp hơn một chút. Dung An có được Kỳ Lân quả cấp 7, điều này hoàn toàn ngoài ý liệu của mọi người.
Mặc Sĩ Phong tiếp nhận Kỳ Lân quả trong tay Dung An, che phủ trong tay, tiểu vương hậu so với bên trong tưởng tượng của hắn còn mạnh hơn, mình phải càng thêm nỗ lực.
Sau khi trao đổi tín vật cho nhau, đính hôn mới chân chính hoàn thành. Dưới đài có vị á thú nhân đỏ con mắt nhìn Dung An, nước mắt đều sắp rơi xuống, nức nở, dù biết bạn lữ mệnh định của đại đế không có khả năng là á thú nhân, nhưng y vẫn làm giải phẫu, trở thành á thú nhân, hy vọng sẽ trở thành vạn nhất, nhưng hiện thực lại không có phát sinh cái vạn nhất kia.
Tiệc đính hôn của thú nhân so với tiệc đính hôn ở địa cầu khác nhau rất lớn, vị hôn phu ở thú nhân mới đính hôn không cần bồi khách nhân, bọn họ có thể lựa chọn ở đây tiếp thu mọi người chúc phúc, cũng có thể rời đi hưởng thụ thế giới hai người.
Đại đế rõ ràng đối với việc tiếp khách không có hứng thú, lôi kéo Dung An rời đi. Tuy rằng hai người đính hôn, nhưng hoàng thất vẫn chưa công khai ảnh chụp Dung An ở trên mạng, cũng không có cố tình giấu diếm.
Tùy tiện thu thập vài món đồ, Dung An đi theo đại đế đến hoàng cung, không nói việc hoàng cung không thiếu cho Dung An ăn mặc, chỉ bằng vật phẩm trong nút không gian của Dung An cũng đủ cho cậu sinh hoạt.
Đứng ở một góc sân, Dung Khải trùng hợp thấy Mặc Sĩ Phong mang Dung An đi, vẫn chưa nói ra lời gì, chỉ là không biết sao lại thương cảm, tuy hoàng cung với Dung gia cùng ở Đế Tinh, qua lại cũng không đến nửa giờ, nhưng trong nội tâm luôn có một cổ áp lực ưu thương khó có thể nói, đây là cảm giác Dung Khải chưa từng có. Không có tiến lên, chỉ là nhìn theo bọn họ rời đi.
"Đã đi rồi," Dung Duệ vỗ nhẹ bả vai Dung Khải, "Ca, anh không giống như một người đa sầu đa cảm, chỉ biết cả ngày ở trong bộ đội đối mặt những thú nhân kia, hiện tại lại luyến tiếc tiểu Kỳ Lân."
Dung Duệ trên miệng nói như thế, đáy lòng cũng luyến tiếc tiểu đường đệ, cải trắng này còn chưa có lớn lên, đã bị heo củng đi mất.
Không trả lời Dung Duệ, Dung Khải đứng tại chỗ trong chốc lát, rồi xoay người rời đi. Bên cạnh đại thụ rơi xuống một mảnh lá xanh, tựa hồ là bị gió thổi rơi, ở trên không trung xoay quanh hai vòng mới bằng lòng rơi xuống đất.
Đi theo đại đế, Dung An cũng không có ngây ngốc hỏi đại đế cái gì, Dung An biết tổ phụ bọn họ đã ngầm đồng ý để đại đế mang mình đến hoàng cung.
May mắn là đại đế không có an bài Dung An ở phòng ngủ của hắn, mà là ở phòng cách vách. Ngắn ngủi một hai ngày có thể cùng nhau ở một gian phòng, nhưng thời gian này rất dài, đại đế cũng không thể cam đoan chỉ là đơn thuần ngủ, cho nên người này liền an bài ở cách vách đi.
Trong phòng không có vật bài trí xa hoa, mà đơn giản, tươi mát, màu lam nhạt là chủ đạo, Dung An rất vừa lòng với gian phòng ngủ này, từ đây cũng nhìn ra đại đế dụng tâm cỡ nào.
"Đính hôn a." Đại đế gật gật đầu, mặt mang tươi cười.
Dung An khóe miệng hơi hơi cong lên một độ cung, "Gian phòng này không tồi, khá tốt."
Tuy không được Dung An tán dương quá nhiều, nhưng Mặc Sĩ Phong đã thỏa mãn. Ở chung mấy ngày nay, Mặc Sĩ Phong hiểu được Dung An không giống các giống cái với á thú nhân khác, không có khả năng làm nũng với mình, cũng không có khả năng ôn nhu nói lời bay bổng. Đưa tay xoa xoa tóc Dung An, hắn đi đến bên người tiểu vương hậu.
Lúc này, Dung An không có đẩy tay Mặc Sĩ Phong ra, "Cám ơn, hiện tại anh nên đi ra ngoài."
Trên thực tế, nguyên bản câu cuối cùng Dung An chỉ là nghĩ ở trong lòng, cũng không biết bất giác liền nói ra, trong đầu còn nghĩ đối phương sẽ biểu hiện như thế nào. Quả nhiên ở trước mặt đại đế lâu rồi, cũng không còn khẩn trương nữa, một khi thả lỏng, liền dễ dàng tạo bi kịch.
Mặc Sĩ Phong thân thủ kéo người vào trong ngực, đạm cười, "Cùng nhau ra ngoài, đi dạo? Nhà này về sau chính là thuộc về chúng ta."
"Ân." Dung An lên tiếng, cũng không nói nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!