Chương 35: Giảm xóc

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Đang lúc Mặc Sĩ Phong nắm tay Dung An đi xuống, tiếng đập cửa vang lên.

Dung An lập tức lấy lại tinh thần, hơi hơi cúi đầu, lại nhìn thấy đối phương còn nắm tay mình, cắn răng, "Còn không mau buông ra!"

Nếu không phải bị đè nặng, nếu không phải một bàn tay khác không động đậy được, Dung An đã sớm ném Mặc Sĩ Phong một cái tát.

"Thật đáng tiếc." Mặc Sĩ Phong nhỏ giọng nói thầm.

Nghe thấy tiếng đập cửa bên ngoài càng ngày càng gấp, Mặc Sĩ Phong đành phải buông Dung An ra, chỉ sợ người bên ngoài trực tiếp xông vào phòng. Giúp Dung An sửa sang lại quần áo, Mặc Sĩ Phong cuối cùng còn không quên kéo kéo cổ áo đối phương, sợ lộ một tấc da thịt ra ngoài.

Sau khi mở cửa, Mặc Sĩ Phong liền thấy Dung lão gia tử trưng một khuôn mặt lạnh đứng đó, "Tổ phụ."

Tổ phụ cái đầu ngài, Dung lão gia tử không có trả lời, chỉ nói, "Cho hai người thêm một cái chăn."

Dung lão gia tử đi vào phòng ngủ, Dung An đã trốn trong buồng vệ sinh rửa mặt. Dùng chút nước lạnh tẩy đi gương mặt khô nóng, Dung An là lần đầu tiên cùng một người nam nhân tiếp xúc gần gũi như vậy, còn thiếu chút nữa đã đụng chạm đến thứ đồ kia, giờ phút này, Dung An không có cảm thấy ghê tởm, thậm chí còn có chút tiếc nuối, thân thủ vỗ nhẹ gương mặt mình, trên người đối phương có, mình cũng có, nghĩ cái gì đâu, còn không phải là nhiều hơn một cái đinh đinh a.

Sau khi vào, Dung lão gia tử phát hiện trên sô pha đã có hai cái chăn, bình tĩnh mà từ nút không gian lấy ra thêm một cái chăn ném lên sô pha, "Một nệm, một cái giường, một cái giường trên mặt đất*, lăn xuống đất có thể giảm xóc."

*Giải thích tí chỗ này, ý của gia gia ở đây là" một cái chăn dùng làm nệm, một cái dùng làm giường, còn một cái lót dưới đất"

Mặc Sĩ Phong nhìn chăn trên sô pha, không thể không thừa nhận Dung lão gia tử cùng Dung An thật là có quan hệ huyết thống, không nhìn thấy hành vi của hai người đều nhất trí như vậy sao?

"Vừa mới nãy An cũng cho một cái chăn, nói một nệm, một cái giường," Mặc Sĩ Phong gật đầu, "Đỡ bị đông lạnh."

"Đến buổi tối, có "đông" một tiếng lăn xuống mặt đất, cũng không được dọa Tiểu An tỉnh," Vì vậy, đại đế, ngài cũng đừng tự kỷ, Dung lão gia tử cũng không phải là quan tâm đại đế, chỉ là không muốn để cháu trai bé bỏng của mình chịu ảnh hưởng, "Được, vẫn là tổ phụ suy xét chu đáo," Mặc Sĩ Phong gật đầu, "Không bằng ta trực tiếp nằm lên giường lớn, cũng thuận tiện chiếu cố An."

"Giường không chịu được trọng lượng của ngài!" Dung lão gia tử lạnh mặt, "Nếu ngài muốn, cũng có thể trực tiếp nằm lên giường." Biến thành rắn nhỏ rồi lăn lên giường đi.

Sau khi rửa sạch mặt, Dung An từ buồng vệ sinh đi ra thấy là Dung lão gia tử, vội đi lên trước, nhưng khi cách Dung lão gia tử không đến một thước, Dung An bị Mặc Sĩ Phong kéo ra phía sau.

Nhìn thấy động tác của Mặc Sĩ Phong, Dung lão gia tử không vui, kia chính là cháu trai của mình, "Đã là buổi tối, còn không đi nghỉ ngơi, lôi lôi kéo kéo làm cái gì?"

Dung An vội muốn rút tay đang bị đại đế nắm về, nề hà sức lực đại đế luôn rất lớn.

"Mặc Sĩ Phong!" Dung lão gia tử hô thẳng tên đại đế, "Không muốn nghỉ ngơi liền cút đi."

Vì không chọc bực Dung lão gia tử, để ngừa đối phương hối hận việc đáp ứng đính hôn, vì thế Mặc Sĩ Phong đành phải buông tay, mà ngay sau đó Dung An liền dời bước, cách Mặc Sĩ Phong hai bước xa.

"Tất nhiên liền nghỉ ngơi," Mặc Sĩ Phong cười làm lành, "Tin tưởng ta so với bất cứ ai trong các ông đều hy vọng được nghỉ ngơi thật tốt."

Sắc mặt Dung lão gia tử tốt hơn một chút, dặn dò Dung An sớm nghỉ ngơi, đừng để ý đại đế, xem đối phương là như a uông coi cửa là được.

Đợi Dung lão gia tử đi rồi, Dung An trừng mắt nhìn Mặc Sĩ Phong một cái, gia hỏa này sao lại không biết xem tình hình, đối phương hiện tại là đang ngốc trong phòng ngủ của mình, mà lão gia tử lại ở cách vách đó. Cứ cho là hiệu quả cách âm rất tốt, cũng không đại biểu đối phương sẽ không lại đây gõ cửa.

"Nghỉ ngơi!" Dung An cắn răng, cậu thật sự không muốn bồi đối phương nghiên cứu cấu tạo thân thể, hiện tại rõ ràng không phải thời điểm.

Mặc Sĩ Phong nhún vai, quả nhiên Dung gia không phải hoàng cung, tới gần tiểu vương hậu một chút, Dung lão gia tử liền chạy ra.

Một người biến thành hình thái Kỳ Lân cuốn người ghé vào trên giường, một người nằm ở trên sô pha, cũng đều an tĩnh. Tắt đèn, như vậy mà nghỉ ngơi.

Nửa đêm, Mặc Sĩ Phong mở to mắt, tay chân nhẹ nhàng đi đến giường bên cạnh, cũng không dám biến thành Phệ Thiên Mãng, chỉ đến nằm một bên giường còn lại. Tiểu vương hậu ở hình thái Kỳ Lân quả nhiên không cần ngủ ở địa phương lớn, Mặc Sĩ Phong cũng không dám đem Kỳ Lân chuyển qua bên cạnh giường, thời điểm nhích sát vào tiểu Kỳ Lân còn lo lắng độ ấm thân thể quá thấp, nên trước tiên tăng nhiệt lượng thân thể lên sau đó mới dám đem tiểu Kỳ Lân ôm vào trong lòng ngực.

Bị ôm, Dung An không có nửa phần cảm giác, cậu chỉ là nằm mơ, mơ thấy khi cậu còn ngốc ở địa cầu, nghịch tập thành CEO, nghênh thú bạch phú mỹ, bước lên đỉnh cao nhân sinh. Chỉ tiếc phân đoạn nghênh thú bạch phú mỹ này là một sai lầm, mỹ nữ lập tức biến thành khuôn mặt soái khí của đại đế, ngay sau đó, khuôn mặt soái khí lại biến thành một cái mặt rắn.

Trong lúc ngủ mơ thân thể Dung An run lên, Mặc Sĩ Phong không khỏi thoáng buông Dung An ra, sợ đối phương bị mình làm lạnh mà tỉnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!