Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Mỗi thú nhân ở thế giới thú nhân cơ bản đều hiểu làm thế nào để phán định cấp bậc linh quả, rốt cuộc thì bọn họ cũng thường xuyên dùng linh quả tinh luyện lực lượng của bản thân. Đương nhiên cũng có số ít không hiểu cấp bậc linh quả, tỷ như gia trưởng không có dạy dỗ thú nhân, nhưng theo thời gian trôi qua, cuối cùng vẫn sẽ hiểu được.
Dung An là một ngoại lệ, hiện giờ nhìn tri thức linh quả sơ cấp, kỳ thật cũng không phức tạp lắm, "Không khó a."
Nhìn quyển sách trong chốc lát, Dung An không khỏi nhỏ giọng nỉ non, hiện tại học cũng kịp.
"Đúng là không khó, học sinh tiểu học người ta đều biết rõ mấy cái tri thức này, cậu hiện tại mới biết một ít như vậy." Bạch Lão Đầu cố ý vươn tay khoa tay múa chân, "Mặt thú nhân đều bị cậu ném hết, duy nhất đáng được ăn mừng chính là cậu chưa thành niên, vị thành niên không rõ chút này, miễn cưỡng cũng xem như được qua đi, hơn nữa cậu chắc là cái miễn cưỡng duy nhất."
Nghiêm túc nhìn chằm chằm Bạch Lão Đầu một hồi lâu, Dung An nghi hoặc, "Bạch tiên sinh, tôi đắc tội với ông sao?"
"Không, chỉ là tương lai cậu có khả năng đắc tội ta!" Bạch Lão Đầu bình tĩnh nói, "Thân là một thú nhân hiện tại còn không hiểu mấy thứ này, dị năng của cậu nhất định nhược bạo."
Ngực bị người dẫm vài chân, Dung An khóe miệng giật giật, mình hiện tại có phải nên may mắn mình không phải thú nhân hay không. Về sau mình nhất định không thể giống như phụ thân, không nên nuôi thả một linh hồn địa cầu, ai, phụ thân cũng không biết điểm này, cho rằng mình với thú nhân khác không khác biệt lắm. Huống hồ có chút ký ức truyền thừa của thú nhân, nhưng mà có được cũng rất cơ bản, lại thiếu đến đáng thương, đại đa số có thể xem nhẹ, nhưng thú nhân sau khi sinh so sánh với trẻ con nhân loại thì thông minh hơn rất nhiều.
Dung An yên lặng nghĩ có thể hay không là bởi vì mình khi còn nhỏ biểu hiện quá thông minh, Dung nhị thiếu lúc này mới xem mình thành thú nhân, nghe nói Kỳ Lân sinh ra liền có các loại nhược, các loại không hiểu.
"Nhà của tôi không thiếu linh quả!" Dung An ho nhẹ.
"A, cứ cho cậu dị năng cao, nhưng cũng nhược, trí nhược!" Bạch Lão Đầu ném cho Dung An mấy viên linh quả, "Cứ cho là ở trong thế giới giả thuyết, đống linh quả này cũng chỉ là số liệu được hình thành của linh quả trong hiện thực, nhưng cậu nhận cũng là việc tốt."
Tiếp được linh quả, Dung An không so đo đối phương nói mình trí nhược, rất muốn kính già yêu trẻ.
Lúc này đây, Dung An không ngốc trên mạng lâu lắm, đến gần 11 giờ liền tìm Bạch Lão Đầu, "Ngày mai còn phải đi học, tôi trước……"
"Hạ tuyến liền offline, chẳng lẽ còn để ta phải đá cậu hạ tuyến?" Bạch Lão Đầu phất tay, "Lão nhân không có nhiều thời gian bồi cậu."
"Ngủ ngon." Dung An nhanh chóng hạ tuyến.
Bạch Lão Đầu nhìn thoáng qua địa phương Dung An biến mất, người trẻ tuổi xác thật nên sớm offline, không nên ở trên mạng ngốc lâu như vậy. Một mặt hệ thống này cũng không biết là thú nhân của cái gia tộc nào, vụng về như thế, cũng không biết làm thế nào sống đến bây giờ.
Sau khi hạ tuyến, Dung An rửa mặt một phen, chuẩn bị bò lên giường ngủ, giường của gian phòng ngủ này so với phòng ngủ lúc trước của cậu còn mềm hơn nhiều, phi thường thoải mái, làm cho cậu mấy ngày nay buổi sáng đều không muốn rời giường. Vừa mới nằm lên giường, đôi mắt Dung An nháy mắt trợn to, cẳng chân đụng tới đồ vật lạnh lẽo lại có cảm giác trơn trượt kia rốt cuộc là cái gì, đồ vật kia còn động!
Sợ tới mức Dung An vội ôm chăn chạy xuống giường, bắt đèn, lại vừa thấy, kia vậy mà lại là một con rắn nhỏ đen như mực, cậu có phải nên đánh chết con rắn này hay không? Nga, không, có lẽ con rắn này là tiểu thú nhân của gia đình nào đó biến thành chạy ra, Dung An sợ tới mức ứa ra mồ hôi lạnh, cậu rất không thích loại rắn này.
Con rắn nhỏ trên giường đệm di động một chút, thấy Dung An lại lui ra phía sau hai bước, lúc này nó cũng không dám thè lưỡi, có thể nói nó vừa mới nãy thiếu chút nữa đã thân được cẳng chân đối phương sao. Hướng đến một bên khác ở trên giường đệm di động, rồi tới mặt đất, con rắn nhỏ lúc này mới biến thành hình người.
Ở dưới ánh đèn sáng ngời, Dung An rốt cuộc thấy rõ diện mạo người này, ta thảo, này không phải đại đế ngày hôm qua đem mình dọa xỉu sao, hình thú đại đế không phải rất lớn à? Trong đầu hiện lên lời nói của Dung Uyên, có thể lớn có thể nhỏ, kỹ năng của đại đế chính là huyễn khốc như vậy.
"Ngài……" Dung An trong lúc nhất thời nói không nên lời, "Đây không phải…… Không phải hoàng cung."
Mặc Sĩ Phong cảm giác được ngữ khí Dung An run rẩy, tiểu vương hậu sẽ không phải bị mình dọa nữa đi? Hắn đã lên mạng tra qua, nói là thú nhân hình thú quá lớn, nhìn qua quá hung mãnh, lúc này mới dọa đến. Vì thế đại đế liền nghĩ biến hình thành con rắn nhỏ mê người, nghĩ thầm tiểu vương hậu có lẽ sẽ ôm mình cuồng thân.
Đại đế hoàn toàn không nghĩ tới cứ cho là con rắn nhỏ mê người, thì cũng là rắn a, bản chất vẫn không thay đổi. Trên đời này không có người nào ôm một con rắn cuồng thân, trừ phi người nọ là xà mỗ phụ linh tinh. Người ta nói hình thú đáng yêu mê người, chủ yếu là nhằm vào hình thú mao nhung, tỷ như đại lang to lớn biến thành tiểu lang mê người, nhưng mà trừ bỏ Phệ Thiên Mãng, các chủng tộc thú nhân khác cơ bản không tồn tại kỹ năng có thể biến đổi thành lớn thành nhỏ.
"Chính là nhớ em." Sau khi Dung Uyên đón Dung An đi, Mặc Sĩ Phong liền nghĩ Dung Uyên đã biết mình muốn nửa đêm lén gặp tiểu vương hậu, như vậy Dung Uyên nhất định sẽ phòng bị, nhưng đối phương cũng có thể cho rằng mình đêm nay không có khả năng lại đây. Vì thế đại đế liền cho mình cái cớ nửa đêm chạy tới, đêm nay chính là cơ hội tốt, "An."
Chạy bộ vài bước nhỏ đến gần Dung An, đại đế đem người ấn vào trong lòng ngực mình, nhẹ giọng an ủi đối phương, "Thực xin lỗi, ta không biết em…… Về sau ta tận lực không ở trước mặt em biến thành hình thú."
Cho dù nói như vậy, trong lòng Mặc Sĩ Phong vẫn là rất mất mác, không có người nào không muốn một nửa khác của mình không tiếp thu hình thú của mình, đại đế cũng như vậy.
"Không…… Không quan hệ." Dung An nỗ lực làm thanh âm của mình không run rẩy, "Về sau cho tôi biết một tiếng lại biến đi."
Đường đường đại đế tinh hệ đột nhiên biến thành một cái cự mãng, bằng không chính là biến thành một con rắn nhỏ, người địa cầu đều sẽ bị dọa cho lảo đảo. Dung An tỏ vẻ mình lúc này không ngất xỉu, đã là tiến bộ cực lớn, tuyệt đối không thể luôn bị dọa xỉu, nếu chuẩn bị cùng đối phương vui sướng mà ở bên nhau, vậy phải khắc phục vấn đề tâm lý này.
"Sớm một chút nghỉ ngơi đi." Mặc Sĩ Phong bỗng nhiên rất muốn biến thành Phệ Thiên Mãng, lại vòng tiểu vương hậu của mình. Nhưng hắn biết nếu hắn làm như vậy, nhất định sẽ trực tiếp bị đuổi ra, "Ta bồi em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!