Chương 31: Bánh nhân thịt

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Hoa viên trong hoàng cung không nhỏ, nhưng cũng không lớn, quản gia đang ở cách đó không xa yên lặng nhìn đại đế cùng tiểu vương hậu, nhìn bọn họ thân cận như thế, chắc việc bồi dưỡng cảm tình này nhất định rất khá. Nghe không được đối thoại của hai người đang ngồi trong đình hóng gió, quản gia còn tưởng rằng bọn họ tán gẫu đến thập phần vui vẻ.

"Mệt!" Dung An quyết đoán nói.

Biểu tình của đại đế thiếu chút nữa đã vặn vẹo, cái này so với mình nghĩ hoàn toàn bất đồng, "Thật sự rất mệt?"

"Mệt!" Phát hiện mình có thật nhiều điều không hiểu, thể xác và tinh thần đều mệt, Dung An khắc sâu mà ý thức được mình xuyên qua đến thế giới thú nhân gần hai mươi năm, lại cái gì cũng đều không làm được, việc này thật là một hiện thực đáng sợ. Lúc trước cho rằng mình là thú nhân, không hiểu vài thứ kia, còn có thể an ủi mình là thú nhân không có tinh tế như vậy. Đánh không lại thú nhân khác, cũng có thể an ủi mình bởi vì linh hồn bất đồng, cho nên yếu kém.

Hiện giờ, Dung An đã không thể lấy cớ an ủi chính mình.

"Như vậy ngủ một lát đi." Mặc Sĩ Phong mỉm cười, "Nếu không biến thành Kỳ Lân, ta ôm em về."

Tiểu vương hậu nhất định là một người thẹn thùng, không thích mình ôm hình người của em ấy ở trước mặt người khác, như vậy liền ôm tiểu vương hậu trong hình thái Kỳ Lân. Mặc Sĩ Phong cho rằng Dung An hẳn là vui vẻ, tiểu vương hậu còn không cần tự mình đi về phòng ngủ.

Dung An quay đầu không đành lòng nhìn đại đế, trong đầu người này chỉ nghĩ ôm Kỳ Lân, cái này rất không đúng.

"Tiêu hao năng lượng ít một chút." Mặc Sĩ Phong cảm thán, "Có lẽ có thể nhanh lớn lên hơn."

o(╯□╰)o, đã không muốn lại phun tào đại đế, mỗi lần đều là lớn lên lớn lên lại lớn lên, Dung An tỏ vẻ mình vẫn nên trở về yên lặng mà bổ sung tri thức, đỡ phải về sau đi ra ngoài làm mất mặt.

Cuối cùng, Dung An vẫn ở dưới ánh mắt nóng bỏng của đại đế biến thành Kỳ Lân, ân, cậu chính là nhìn đại đế biểu tình có điểm đáng thương, để đối phương ôm mình một cái.

Ở trong lòng ngực đại đế tìm một cái vị trí thoải mái nằm sấp xuống, Dung An theo bản năng vươn móng vuốt cắn một ngụm, ngay sau đó mắt trợn trừng, nima, lúc này không có liếm móng vuốt, lại nắm lấy mình cắn đau, bản năng động vật này thật đáng sợ, vi phạm bản tính gì đó vẫn là từ bỏ.

Tay phải nhẹ nhàng mà gợi lên móng vuốt bị tiểu Kỳ Lân cắn, Mặc Sĩ Phong nhẹ nhàng mà thổi hai hơi, "Đừng nói em, ngay cả vài vị đường ca em cũng vậy, giống như khi Dung Khải trong hình thú còn thường xuyên liếm móng vuốt."

Nhìn thấy tiểu vương hậu nguyên bản là muốn liếm móng vuốt, kết quả lại lập tức hung hăng mà cắn xuống, Mặc Sĩ Phong nhìn thực đau lòng, tiểu vương hậu nghĩ thế nào lại muốn thay đổi loại thiên tính này.

"Tộc thú nhân khác nhau có thiên tính khá nhau, tỷ như loài rắn, khi ở hình thú thích cuốn thân cây." Mặc Sĩ Phong sắc mặt ôn hòa, "Ta đến bây giờ cũng là như vậy, cũng không muốn thay đổi."

Cuốn thân cây so với liếm móng vuốt tốt hơn đi, Dung An nghĩ đến móng vuốt bại lộ bên ngoài, rất dơ.

Ghé vào trong lòng ngực đại đế, Dung An có chút loạn, tuy rằng người này là Phệ Thiên Mãng, nhưng độ ấm làn da không phải rất thấp.

Chờ đến buổi tối ăn xong cơm chiều, Mặc Sĩ Phong còn đang nghĩ làm sao để lưu người lại, "Ở cách vách phòng ngủ của Dung lão gia tử đã quen chưa?"

Khi biết được tiểu vương hậu ngủ ở bên cạnh phòng của phu phu Dung lão tử, Mặc Sĩ Phong có chút ưu thương, Dung lão gia tử tuổi tác tuy rằng lớn, nhưng bản lĩnh không thấp, chính mình nếu buổi tối lặng lẽ đi tìm tiểu vương hậu, không chừng rất nhanh đã bị Dung lão gia tử phát hiện.

"Rất tốt." Dung An nghĩ đến thái độ Dung lão gia tử gần nhất, không khỏi cảm thấy buồn cười, "Tổ phụ không có tùy ý quấy rầy tôi nghỉ ngơi, ngược lại đem mọi chuyện đều an bài tốt."

Dung An còn nhớ rõ khi vừa mới tới Đế Tinh, lão gia tử râu đều phải vểnh đến tận trời đi, còn phải an bài cho mình các loại huấn luyện, vẫn là phụ thân mình nói muốn nuôi thả, trong nhà đã có nhiều thú nhân mạnh như vậy, không kém một mình mình. Nhìn, Dung nhị thiếu từ trước đến nay không hề để bụng con trai có bao nhiêu yếu ớt.

"Nhưng là…… Như vậy buổi tối không thể đi tìm em." Đại đế buồn rầu, "Nửa đêm hẹn hò gì đó."

"Cái gì?" Dung An kinh ngạc, đường đường đại đế sao có thể nghĩ đến muốn nửa đêm hẹn hò.

"Nga, không, ta là nói chúng ta có thể lên trên mạng nói chuyện phiếm." Mặc Sĩ Phong vội vàng sửa miệng, cái này nói ra so với làm thật không giống nhau, "Có thể đến giả thuyết trong internet tản bộ, cũng có thể đi cửa hàng mỹ thực, thực phẩm giả thuyết hương vị khá ổn, cũng sẽ không xuất hiện tình huống thịt Dị Thú cắn bất động."

Ngực lại trúng một mũi tên, thịt Dị Thú trung cao cấp cắn không đứt là một cái đau xót trong nội tâm Dung An, thiếu chút nữa không còn hàm răng để cắn, cầu không đề cập tới.

Buổi tối còn chưa tới 8 giờ, Dung Uyên đã tới hoàng cung, nhưng tính tình hắn không bình tĩnh giống Dung Khải, cũng không thích vui cười giống Dung Duệ, gần nhất liền nói thẳng, "Vương, Tiểu An còn không phải của ngài, thỉnh ngài đưa nó trả lại cho Dung gia, nga, không, cũng không cần phải dùng hai chữ "trả lại", tôi đây liền dẫn nó đi."

Dung An cùng vị đường ca lính đánh thuê này tiếp xúc tương đối ít, mỗi khi gặp mặt đều có thể cảm giác được trên người đối phương ẩn ẩn sát khí, phỏng chừng là vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về. Hiện giờ nhìn Dung Uyên, Dung An liền nghĩ mình sao lại quên liên hệ đại đường ca, cứ cho là đại đường ca không rảnh, để quản gia trong nhà tới cũng OK a.

"Đây là hoàng cung!" Đại đế cho rằng mình đã chịu khiêu chiến, tiểu vương hậu là của mình, ai chuẩn đối phương dễ dàng mang tiểu vương hậu đi như vậy, nói cũng không thèm nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!