Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Nhìn thấy thư tịch trước mặt so với mình còn muốn cao hơn, Dung An yên lặng quay đầu nhìn về phía Mặc Sĩ Phong, đại đế, lần trước không phải chỉ có một quyển sao?
"Tinh hệ chúng ta tồn tại đã rất lâu." Mặc Sĩ Phong ho nhẹ, "Vẫn luôn cực kỳ đoàn kết, quân chủ cũng luôn là Phệ Thiên Mãng."
"Đây là chuyện xưa của lịch đại Phệ Thiên Mãng?" Dung An nghi hoặc.
"Không phải, này chỉ là tin tức ghi chép gần ngàn năm nay về Phệ Thiên Mãng, cũng không phải toàn bộ." Chỉ gọi người đi thư viện lấy tư liệu đem lại đây, ai bảo bọn họ lấy nhiều như vậy, một chút ánh mắt cũng không có, Mặc Sĩ Phong từ giữa lấy ra một quyển thư tịch giản yếu tường thuật tóm lược tin tức về Phệ Thiên Mãng, "Quyển này khá đơn giản, em cũng không cần biết nhiều như vậy, ngay cả ta cũng không xem hết toàn bộ, cơ bản dựa vào ký ức truyền thừa mới có thể hiểu rõ."
Mình có ký ức kiếp trước, mà đại đế có ký ức truyền thừa, ký ức truyền thừa mới là lớn nhất có ít nhất, so với những cái tri thức không thể dùng lại của mình tốt hơn vô số lần. Ngẫm lại đại đế vừa sinh ra đã hiểu biết, mà mình lúc sinh ra phỏng chừng còn liếm ngón tay.
Người so với người sao lại khác biệt lớn như vậy, đại đế là con cưng của trời, còn đem mình đưa cho đại đế, Dung An cảm giác được ác ý đến từ toàn bộ tinh hệ, đại đế của bọn họ không có bạn lữ mệnh định, vậy là lôi cổ cái linh hồn từ một cái thời không khác sang đây.
"Cái kia……" Dung An nhớ tới vấn đề quan trọng nhất, "Vì sao Phệ Thiên Mãng nhất định phải cùng bạn lữ mệnh định ở bên nhau? Không có Phệ Thiên Mãng, tinh hệ nhất định sẽ hủy diệt? Trên mạng không tra ra tư liệu liên quan."
Dung An chỉ biết là những người trên mạng đó lại lần nữa cường điệu Phệ Thiên Mãng nên cùng bạn lữ mệnh định ở bên nhau, hết thảy người chia rẽ đại đế cùng mệnh định vương hậu đều phải kéo ra ngoài băm thành thịt vụn uy người ngoại tinh. Một lần lại một lần nhìn thấy bọn họ cường điệu không có phệ thiên, tinh hệ sẽ bị hủy diệt. Cậu nặc danh đặt câu hỏi, còn bị người ta nói ngốc, cái này căn bản là không cần lý do, từ thời viễn cổ đã truyền xuống, sao có thể có sai lầm!
"Thần thú ở trên." Mặc Sĩ Phong nhìn không trung một chút, lúc này mới nhìn về phía Dung An, "Cái này không chỉ là cổ huấn, hiện tại nhân viên nghiên cứu của bên nghiên cứu khoa học cũng phát hiện tế bào Phệ Thiên Mãng hoạt tính lớn hơn thú nhân khác, sinh mệnh lực của Phệ Thiên Mãng cao hơn thú nhân khác, lực lượng cũng càng cường đại hơn, trong huyết mạch có được uy áp thiên nhiên, không chỉ có có thể trấn trụ thú nhân, người ngoại tinh cũng không dám quá mức tới gần chúng ta."
Cho nên nói việc này không chỉ là thần dụ, đồng thời còn có căn cứ khoa học. Dung An lật xem quyển sách trên tay, "Trứng Phệ Thiên Mãng?"
Nhỏ như vậy, so với trứng gà còn nhỏ hơn, Dung An bỗng nhiên nghĩ đến trứng rắn trên địa cầu, hình như cũng không lớn.
"Đừng nhìn trứng nhỏ như vậy, kỳ thật sinh mệnh lực của Phệ Thiên Mãng vẫn rất cường, chỉ cần em có thể sinh hạ trứng, cơ bản đều có thể tồn tại." Mặc Sĩ Phong ho nhẹ, "Nhỏ như vậy, cũng vừa vừa vặn có thể trở thành vòng tay mang theo."
Cúi đầu nhìn về phía cổ tay mình, thời điểm đi ra ngoài cùng người du ngoạn lại mang một con rắn tùy thời đều có khả năng hướng tới người khác le lưỡi sao? Dung An hoài nghi người bên cạnh có thể bị dọa đến hay không, hơn nữa cậu hiện tại còn không có nghĩ tới mình mang theo một con rắn đi ra ngoài.
"Loài rắn, một lần có thể sinh hạ mấy cái trứng, nhưng là……" Mặc Sĩ Phong cảm khái, "Phệ Thiên Mãng trên cơ bản đều là một thai một trứng, là bởi vì huyết mạch quá mức cường đại đi, khi còn ở trong cơ thể mẹ liền xa lánh tiêu hóa hấp thu trứng khác."
Dung An yên lặng nhìn về phía Mặc Sĩ Phong, đại đế, như vậy tôi có thể cho rằng anh đem ca ca của anh, cả đệ đệ nữa hấp thu hết hay không?
"Từ từ." Đề tài này nhảy đi quá nhanh, Dung An vội kêu dừng, "Khi Phệ Thiên Mãng biến mất, tinh hệ cũng liền hủy diệt, thật sự không phải vương quyền thống trị……"
Dung An không biết thế giới thú nhân cụ thể là như thế nào, nhưng cậu biết hoàng tộc phong kiến địa cầu luôn có các loại quy định kỳ ba, cậu không khỏi hoài nghi đây là một loại thủ đoạn để Phệ Thiên Mãng thống trị tinh hệ.
"Không phải." Mặc Sĩ Phong hắc tuyến, mình nhìn qua giống người thích ôm hết mọi chuyện vào người sao, có thời gian xử lý cái gọi là công vụ, còn không bằng cùng tiểu vương hậu vui sướng mà chơi đùa, "Các thú nhân chính là được truyền thừa trí nhớ, đương nhiên thú nhân bình thường nội dung ký ức được truyền thừa khá thiếu thốn, đại đa số là phương pháp sinh tồn cơ bản."
"Giống cái không có?" Dung An không vui,  ̄へ ̄, vì sao bọn họ đều có, mình lại không có ký ức truyền thừa, này quá khi dễ linh hồn đến từ địa cầu.
"Á thú nhân có, bởi vì bọn họ là đã trải qua việc làm thú nhân rồi mới biến thành á thú nhân." Mặc Sĩ Phong kiên nhẫn giải thích cho Dung An, "Giống cái cùng Kỳ Lân đều không có."
Lúc này mới không sai biệt lắm, ít nhất không phải một mình mình yếu ớt như vậy, Dung An tỏ vẻ trước kia ở tinh cầu xa xôi không cảm thấy có cái gì, vừa đến Đế Tinh liền phát hiện tri thức của mình không đủ dùng, chỉ số thông minh cũng rớt xuống theo.
"Ít nhất tôi còn có không gian." Dung An sâu kín nói, kỳ thật mình cũng không tính quá ăn hại.
Quyển sách này thật dày, nhưng mà mỗi một chút đều là giản yếu tường thuật tóm lược hai câu, đơn giản đến không thể lại đơn giản hơn. Trước kia đi học lão sư đã nói qua một chút tri thức về phương diện này, Dung An ra vẻ lúc trước mình ghé vào sách trên bàn ngủ, bằng không là như đi vào cõi thần tiên, hiện tại phải bổ sung lại. Chỉ là mỗi chữ tách riêng cậu đều biết, nhưng tổ hợp lại sẽ không hiểu gì.
Dung An đã sớm phát hiện vấn đề này, đó chính là cậu luôn làm theo bản năng dùng khung tri thức địa cầu tự hỏi thế giới thú nhân, đây là không hoà nhập được.
"Không nóng nảy." Mặc Sĩ Phong chậm rãi để sát vào Dung An, thẳng đến khi không thể dựa vào thân cận hơn nữa, "Hơn nữa em cũng không cần thiết hiểu biết mấy cái tri thức này, chỉ cần ngốc bên người ta là đủ rồi."
Phệ Thiên Mãng chưa bao giờ yêu cầu bạn lữ có bao nhiêu hiểu biết về tộc Phệ Thiên Mãng, biết bạn lữ yêu bọn họ, đây là ban ân tốt nhất với bọn họ.
"Nhưng……" Chính là như vậy thật sự có thể chứ? Nếu thật sự muốn cùng đại đế sinh hoạt cả đời, mà mình lại không hiểu biết về tộc Phệ Thiên Mãng này, có thể không cẩn thận đụng tới tối kỵ của đối phương hay không, Dung An nhíu mày, "Khi nhàn rỗi thì nhìn xem, hẳn là có PDF đi, gửi qua PDF cho tôi."
"Sách này dày như vậy, không cần xem, ta sàng chọn một chút lại gửi đi cho em." Nhân cơ hội để tiểu vương hậu hiểu biết yêu thích mình, Phệ Thiên Mãng liền không thèm suy xét nữa, đặc biệt là những cái Phệ Thiên Mãng đã qua đời, đại đế nghĩ nghĩ không khỏi cười, mình còn đang nghĩ làm thế nào để tiểu vương hậu bị tư thế uy vũ oai hùng của mình mê đảo, cơ hội liền tự đưa tới cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!