Chương 29: Phệ Thiên Mãng

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Ở trên một mảnh thảo nguyên mênh mông, một con tiểu Kỳ Lân đang chạy như điên, nhưng mà nó chạy không được vài bước liền té ngã, lại bò dậy chạy, lại té ngã. Đột nhiên, Phệ Thiên Mãng chạy ở phía sau nó bay lên không trung, không trung lập tức trở nên đen nghìn nghịt, không một chút ánh sáng, cuối cùng tiểu Kỳ Lân bị Phệ Thiên Mãng a ô một ngụm nuốt vào trong bụng.

Chung quanh đen như mực, duỗi trảo nhìn không thấy đệm thịt. Hình ảnh đột nhiên biến đổi, tiểu Kỳ Lân nhìn thấy ánh sáng, lại phát hiện móng vuốt của mình từng chút từng chút bị hòa tan.

Dung An bị doạ tỉnh, đưa tay muốn dụi mắt, nhìn thấy lại là móng vuốt. Lại nhìn về phía bên người, di, đại đế như thế nào ở chỗ này?

"Tỉnh." Mặc Sĩ Phong có chút ủy khuất, cơ hội tốt tự triển lãm mình lại biến thành trường hợp dọa xỉu bạn lữ mệnh định.

"Đương nhiên!" Lời nói ra khỏi miệng, Dung An mới ý thức được mình chưa có biến thành hình người, đối phương nghe không hiểu mình nói cái gì.

Nhảy xuống giường, Dung An biến về hình người, "Sắc trời đã khuya?"

"Vừa lúc ở trong cung ngủ một đêm." Tuy rằng nói đem người dọa xỉu, đây cũng xem là một loại phương thức giữ lại, nhưng Mặc Sĩ Phong một chút cũng không hy vọng phát sinh loại chuyện này.

"Vừa mới……" Dung An nghĩ đến tình cảnh trong mộng, lại nhớ hình ảnh trước khi mình té xỉu, "Cái kia đại…… Phệ Thiên Mãng là ngài?"

"Ân." Mặc Sĩ Phong gật đầu, có chút buồn.

Tuy rằng nội tâm vẫn có chút sợ hãi rắn lớn, Dung An vẫn cố ý hỏi, "Có cánh?"

"Có." Mặc Sĩ Phong phi thường vui trả lời vấn đề của Dung An, "Có thể mang em bay lên bầu trời, Kỳ Lân không có cánh."

Đại đế có thể không nói một câu cuối cùng không, Dung An đương nhiên biết mình không có cánh, nhưng thật ra nếu thú nhân sinh ra có cánh, điều này có lợi cho bọn họ tác chiến ở không trung, hơn nữa cánh này còn có thể thu phóng tự nhiên. Linh hồn đến từ địa cầu tỏ vẻ cái này trái với khoa học, thời gian dài, Dung An chỉ có thể xem đây thuộc về khoa học của thú nhân.

"Tạm thời không cần bay." Dung An thật cẩn thận mà nhìn đại đế vài lần, hình thái Phệ Thiên Mãng của đại đế thật sự quá lớn, một giây đã có thể nghiền áp mình thành bánh Kỳ Lân, "Đã trễ thế này, ngài có phải nên trở về nghỉ ngơi hay không?"

"Không phải "ngài"." Cả ngày "ngài" tới "ngài" đi làm cái gì, hay là bởi vì hôm nay mình không có nhắc đối phương, Mặc Sĩ Phong đi đến trước mặt Dung An, tự nhiên mà kéo tay đối phương, "Nếu em quen gọi Phong ca thì Phong ca đi."

"Phong ca, anh nên trở về nghỉ ngơi." Này còn muốn mình lại nhắc nhở lần nữa sao, liền tính mình vừa mới tỉnh ngủ, đối phương cũng không thể cường ngạnh lưu lại nơi này, Dung An nhíu mày.

"Chờ một lát ngự trù đem đồ ăn làm xong lại đây." Mặc Sĩ Phong lôi kéo người ngồi vào một bên sô pha, "Chúng ta vừa lúc có thể tâm sự, trước kia làm thế nào để quản lý linh thực trong không gian, nếu không mang mấy người máy vào, lại xây một đống phòng nhỏ thế nào?"

"Linh thực trong không gian trên cơ bản đều không cần tôi trông nom, chúng nó sẽ tự mình sinh trưởng, có lẽ là do tinh thần lực còn chưa đủ mạnh, cho nên cũng không phải linh thực nào được gieo đều có thể nẩy mầm trưởng thành." Dung An dùng sức muốn rút tay mình về, nề hà đối phương vẫn cứ liều mạng nắm.

Luận Kỳ Lân lực lượng kém hơn thú nhân, luận đại đế vì sao có thể mặt không đỏ khí không suyễn như thế mà nắm Kỳ Lân, Dung An đến cuối cùng chỉ có thể tùy ý Mặc Sĩ Phong nắm.

Mặc Sĩ Phong thập phần vui sướng mà nói cho Dung An làm thế nào để xử lý không gian, tuy rằng đại đế không có không gian, nhưng không ăn qua Thầm Thì gà cũng xem qua Thầm Thì gà chạy, đã từng còn có điển tích ghi chép về không gian của Kỳ Lân.

"Tôi uống dinh dưỡng tề!" Sau khi cùng đại đế hàn huyên năm phút đồng hồ, Dung An thật sự không chịu nổi phong cách học bá của đại đế, đối phương không cảm thấy sau khi mình bị hình thú của đối phương dọa xỉu, hiện giờ còn ngồi ở chỗ này nghe đối phương nói chuyện đã thập phần khó chịu, vì sao cứ muốn nói nhiều lý luận buồn tẻ như vậy, đây là đang châm chọc mình là học tra cái gì cũng không hiểu sao, bi thương nghịch lưu thành sông, đừng hỏi cậu làm thế nào nghịch.

"Dinh dưỡng tề uống nhiều đối với dạ dày không tốt, cũng không có ích cho trưởng thành." Khi Dung An lấy ra dinh dưỡng tề, Mặc Sĩ Phong liền trực tiếp đoạt đi, "Qua hai phút thì xong rồi, đừng có gấp."

"Đây là bữa ăn khuya sao?" Dung An hắc tuyến.

"Không, là bữa tối, tiểu vương hậu em không tỉnh lại, ta sao có thể ăn cơm ngon." Mặc Sĩ Phong cho rằng mình trả lời rất tuyệt, làm một người thú nhân nên quan tâm bạn lữ, bạn lữ hôn mê bất tỉnh, mình sao có thể ăn uống thỏa thích.

Cuối cùng Dung An vẫn dùng cơm cùng đại đế, cơm nước xong, Dung An tưởng đại đế sẽ về phòng nghỉ ngơi.

"Đây là phòng ngủ của ta." Mặc Sĩ Phong ho nhẹ, "An, em bây giờ còn nhỏ, cần người chiếu cố."

Cho nên cái người chiếu cố tôi chính là đại đế ngài đi, Dung An khóe miệng co rút, sau đó bình tĩnh biến trở về hình thái Kỳ Lân.

Đại đế vốn đang nghĩ có thể ôm hình người của tiểu vương hậu, không nghĩ tới tiểu vương hậu thế nhưng trực tiếp ở trước mặt hắn biến thành Kỳ Lân. Vốn tưởng rằng tiểu vương hậu sẽ cự tuyệt, lại không nghĩ rằng biến thành kết quả này. Không có việc gì, tiểu Kỳ Lân cũng là hoàng hậu, có ôm đã không tồi rồi. Đại đế cân nhắc mình có phải nên biến thành Phệ Thiên Mãng vòng tiểu Kỳ Lân hay không, nhưng nghĩ đến mình ban ngày vừa mới đem bạn lữ mệnh định dọa ngất, như vậy hiện tại vẫn không cần biến thành Phệ Thiên Mãng.

Hôm nay, Dung An không có lên mạng tìm Bạch Lão Đầu, bởi vậy, Bạch Lão Đầu không thấy Mặt Hệ Thống xuất hiện, rất muốn gào khóc mắng to hai câu, "Nhất định mang mặt hệ thống ra ngoài lêu lổng đi, hiện tại người trẻ tuổi thật sự quá không hiểu chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!