Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Hết thảy đều là vì tinh hệ, Dung An đã nhiều lần nghe người chung quanh nói câu này, ngay cả tư liệu tra tìm trên mạng cũng nói như vậy.
Kỳ thật muốn tiêu diệt tinh hệ này rất đơn giản, đem toàn bộ nhóm bạn lữ mệnh định của Phệ Thiên Mãng tiêu diệt hết, không có đại tân sinh Phệ Thiên Mãng, tinh hệ này liền xong đời. Đương nhiên Dung An cũng chỉ là ngẫm lại trong lòng, cậu nào dám thật sự nói ra như vậy.
Trong chốc lát, đại đế Mặc Sĩ Phong đã trợ giúp Dung An làm tốt công việc liên quan đến đăng ký shop online, hắn chính là người giám hộ tiểu vương hậu, cần thiết!
"Ngày mai, em đã có thể mang linh quả đi bán." Đại đế lén lút mà nghĩ nếu đã như vậy tiểu vương hậu có phải nên có cái gì đó để tỏ vẻ hay không, tỷ như bổ nhào vào trong lòng ngực mình, sau đó ôn nhu nói: Chán ghét, không cần vì người ta làm nhiều như vậy.
Hiện thực là Dung An bình tĩnh liếc liếc mắt nhìn Mặc Sĩ Phong một cái, "Không vội, lại không phải linh quả của ngài."
Biểu tình của đại đế luôn nhộn nhạo như vậy, làm cậu rất muốn trực tiếp đá đại đế một chân. Đầu óc đại đế rốt cuộc suy nghĩ cái gì vậy, Dung An dám cam đoan mấy cái suy nghĩ nọ nhất định không phải cái hình ảnh thuần khiết gì, hoàn toàn không biết hình tượng của mình ở trong đầu đại đế đã vặn vẹo đủ thứ.
Dung An rốt cuộc cũng là linh hồn đến từ địa cầu, cậu không thể nhu nhược giống như những giống cái, á thú nhân khác, cũng không có thể hễ gặp phải một chút vấn đề liền bổ nhào vào trong ngực thú nhân, để thú nhân hỗ trợ. Cậu thích là tự mình xử lý tốt mọi chuyện, nam nhân phải độc lập tự chủ, nếu ở địa cầu, một giây sau sẽ không cưới được lão bà.
"Xác thật không cần nôn nóng, chờ một lát để Bạch Lão Đầu an bài cho em mấy người máy, để chúng nó giao hàng." Mặc Sĩ Phong cân nhắc nếu không phải thì do mình tự hỏi không đủ chu toàn, "Trên shop online cũng có thể thuê người máy quản gia hệ thống trí năng giả thuyết internet cấp thấp, cũng không cần em tự mình ra trận, 24 giờ trong ngày tự động bán."
"Không phải vì cái này." Dung An nghiêng đầu, đại đế không kích hoạt phong phạm tổng tài bá đạo thoạt nhìn cũng thực lý tính, nghĩ cũng rất chu toàn. Nhưng đối phương có nghĩ tới không gian của mình mới có bao nhiêu linh thực hay không a, nơi nào có nhiều linh quả để bán như vậy, có một cửa hàng nhỏ thì có thể, thậm chí trực tiếp treo ở trên mạng, không cần cửa hàng giả thuyết cũng không có vấn đề gì.
"Không cần khách khí với ta." Mặc Sĩ Phong lại nói, "Em chính là tiểu vương hậu của ta."
"Nơi này có chút buồn." Vỗ nhẹ góc áo, linh quả nơi này nhiều như vậy, đều sắp sáng chói mù hai mắt của mình, Dung An xoay người rời đi, ai rảnh mà muốn cùng đại đế nói mấy cái vấn đề nhàm chán này.
"Được, ra ngoài đi dạo một chút, hít thở không khí mới mẻ, có lợi cho thân thể khỏe mạnh trưởng thành." Đại đế lại lần nữa nhắc tới trưởng thành.
Mấy ngày nay, Dung An đã quen nghe đại đế nói như vậy, rõ ràng bọn họ từ lần đầu tiên gặp mặt đến bây giờ, thời gian nhận thức trước sau còn chưa đến một tuần, mà đại đế cũng đã tự quen thuộc mà nói mấy chuyện này, còn một ngụm một cái tiểu vương hậu. Có lẽ nếu muốn làm đại đế của tinh hệ, đầu tiên là phải không biết xấu hổ.
"Tinh hệ chúng ta khoa học kỹ thuật đã cực kỳ phát đạt, tới địa phương ngoài mười vạn năm ánh sáng cũng không phải vấn đề." Đại đế bắt đầu khoe ra tinh hệ rất mạnh, chủ yếu vẫn là muốn khen khen mình, "Khai phá không ít tinh cầu, mấy tên người ngoại tinh căn bản cũng không dám theo chúng ta tranh đoạt địa bàn, hơi động vũ khí, bọn họ đã không dám động."
"Mười vạn năm ánh sáng?" Ánh mắt Dung An hơi lóe, nếu địa cầu còn tồn tại, như vậy khoảng cách giữa địa cầu với bọn họ có xa lắm không. Những năm gần đây, cậu không tìm thấy được một chút xíu tin tức gì về địa cầu ở trên mạng, "Ngoài mười vạn năm ánh sáng cũng có sinh mệnh đi."
"Đều là chút sinh vật nhược trí, một đầu ngón tay đã có thể niết bẹp." Mặc Sĩ Phong đối với điểm này cực kỳ có tin tưởng, "Trước mắt trong liên minh tinh tế xử lý công việc tinh hệ lâu dài cũng có mấy cái, trên thực tế một đám đều là chủng tộc hiếu chiến, nhưng chúng ta cơ bản sẽ không tấn công lẫn nhau, còn nếu muốn đánh thật, chính là tự chịu diệt vong."
Nếu địa cầu còn tồn tại, ngàn vạn không cần gặp được chủng tộc hiếu chiến này, một giây sau sẽ bị diệt a. Dung An nghĩ thầm người địa cầu đều không thể thay đổi thân thể được chứ, thú nhân lập tức biến thành đại hình động vật, làn da lại cứng như vậy, phỏng chừng viên đạn địa cầu bắn cũng không nhằm nhò gì. Đã trở thành một thành viên trong thế giới thú nhân, Dung An hoàn toàn không phát hiện mình nghĩ một cái chủng tộc khác tấn công thú nhân là ý tưởng tàn khốc cỡ nào.
"Các ngài không có khả năng thật sự đem bọn họ bóp chết đi?" Dung An nhíu mày, ngẫm lại tiểu đồng bọn của mình bị người niết bạo, hình ảnh kia cỡ nào tàn bạo nha, "Này……"
"Kỳ Lân luôn thiện lương như vậy." Dung An còn chưa có nói xong, Mặc Sĩ Phong liền bắt đầu cảm thán, "Vì em, ta cơ bản đều đem bọn họ đuổi đi…… Nga, không, đưa đến tinh cầu khác, cung cấp cho bọn họ kiến trúc tốt đẹp với vật tư sinh hoạt."
Ở cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nếu mấy tên người ngoại tinh yếu đến muốn mệnh kia còn không tiến hóa, đến lúc đó không phải mình làm bọn họ bị diệt sạch, mà là trời cao muốn cho bọn họ diệt sạch. Các thú nhân chưa bao giờ cho rằng bọn họ làm sai, phải biết rằng nếu người tinh hệ cách vách chiếm lĩnh một cái tinh cầu xong sẽ thích đem người trong cái tinh cầu kia coi như nô lệ mà bán ra, nếu thật sự vô dụng, còn có khả năng bị bọn họ làm như phân mà đem bón hoa.
"Bắt bọn họ rời đi tinh cầu ban đầu, có thể thích ứng sao?" Dung An hoài nghi.
"Không khí giữa các nơi cũng không giống nhau, người đều là không ngừng tiến hóa, một chút khác biệt ngược lại có lợi cho bọn họ tiến hóa." Mặc Sĩ Phong gật đầu, "Trong tinh hệ của chúng ta tinh cầu thích hợp cư trú cũng không nhất định đều giống nhau, có tinh cầu nhiệt độ không khí giữa ngày và đêm kém nhau rất lớn, có tinh cầu không khí tương đối loãng, nhưng em xem, thú nhân chúng ta lại càng dài càng cường tráng, điều này thuyết minh cái gì, hoàn cảnh bên ngoài là một nhân tố quan trọng xúc tiến chúng ta tiến hóa."
o(╯□╰)o, kết thúc phong cách tổng tài bá đạo, lại bắt đầu đổi phong cách học bá, Dung An tỏ vẻ mình có chút không chịu nổi, cậu lại không tính toán nghiên cứu mấy thứ này, "Tôi không phải nhà khoa học."
"Không có hứng thú?" Tâm Mặc Sĩ Phong "lộp bộp" một cái, hay là tiểu vương hậu không thích cái đề tài này? Mà mình vậy mà còn nói lâu như vậy! "Đi, tản bộ, nếu không ngồi ở một bên uống trà? Hoặc là chơi trò chơi nhỏ? Đạn châu?"
Đạn châu cái đầu a, Dung An bất đắc dĩ, cậu đã qua cái tuổi chơi trò chơi nhỏ rồi, "Vẫn là…… Tản bộ!"
Lúc tản bộ có thể xem thực vật, mà nếu nói là uống trà, vậy thật sự chỉ có thể phát ngốc, mà đối phương nhất định sẽ tìm đề tài tán gẫu. Cùng một cái đại đế trăm công ngàn việc yêu đương thật là một chuyện sốt ruột, Dung An không cho rằng bọn họ đang nói luyến ái, nhưng cậu dám cam đoan người chung quanh đều cho rằng bọn họ đang yêu.
"Đại đường ca của em với ta trước kia cũng xem như đồng học." Mặc Sĩ Phong rõ ràng phát hiện Dung An không có dục vọng muốn nói chuyện với mình, việc này sao lại có thể, nhất định phải nỗ lực kéo gần khoảng cách giữa cả hai, "Hắn trước kia luôn thích trưng một khuôn mặt lạnh, những giống cái nguyên bản rất thích hắn, đến sau này khi nhìn đến hắn liền đi đường vòng, hắn một chút cũng không biết làm thế nào lấy lòng giống cái."
"Còn ngài? Bọn họ cũng rất thích ngài?" Dung An tùy ý hỏi một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!