Chương 27: Toàn tinh hệ đều biết

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Bị đại đế mang đến hoàng cung Dung An hôm nay đừng nghĩ về Dung gia, Mặc Sĩ Phong cũng đã nói trước với Dung gia, hắn muốn thừa dịp thời gian cuối tuần cùng tiểu vương hậu bồi dưỡng cảm tình thật tốt.

Như vậy vấn đề cũng tới, mấy ngày nay đại đế luôn lên mạng tra tìm phương pháp làm thế nào để ở chung với bạn lữ tương lai, hắn rõ ràng đã biết cái gọi là phong cách tổng tài bá đạo đối với tiểu vương hậu vô dụng. Tiểu vương hậu hình như không thích người khác đối với cậu thật cẩn thận giống như đối đãi với giống cái khác, cũng không thích người khác xem cậu giống như giống cái nhu nhược.

Thiên tính thú nhân nói cho Mặc Sĩ Phong, Kỳ Lân chính là đối tượng phải được che chở trong lòng bàn tay, cũng cần phải suy xét đến ý nghĩ của Kỳ Lân, nếu tiểu vương hậu không thích mình như vậy, vậy đổi một phong cách khác. Không phải lúc nào cũng nên thổ lộ, việc này không phải phong cách của hắn.

"Lần trước mang em đi xem căn cứ nuôi trồng, hôm nay sẽ mang em đi xem những linh quả đã hái xuống." Mặc Sĩ Phong mỉm cười, "Đừng nhìn trong căn cứ có không ít cây cối, trên thực tế linh quả đậu ra cũng không nhiều."

Thú nhân khác có lẽ là nhìn trúng linh quả trong không gian Kỳ Lân, muốn cưới Kỳ Lân, mà mình thì không phải, Mặc Sĩ Phong cho rằng mình cần thể hiện cho tiểu vương hậu rõ, đương nhiên quan trọng nhất chính là hắn lại có lý do chính đáng ở chung với tiểu vương hậu.

Độ ấm bên trong tàng thất để linh quả so với bên ngoài không kém nhau lắm, chủ yếu là hộp đựng linh quả không giống nhau, những hộp này đều dùng tài liệu đặc thù chế thành, tận hết khả năng bảo trì linh khí của linh quả, để bảo tồn linh quả lâu hơn. Linh quả một khi đặt lâu ở bên ngoài, không chỉ là vấn đề hư thối, mà hiệu quả cũng suy giảm rất lớn.

Đứng ở trước ngăn tủ, nhìn linh quả bày biện ở trong hộp, Dung An cầm lấy một trái, cậu vẫn không phân rõ cấp bậc linh quả, chỉ nhớ màu sắc để phân cấp bậc quả nhiên không đủ.

"Linh quả này đều là của ngài?" Một mình đại đế không cần ăn nhiều như vậy đi, Dung An cũng không tin trong cung không có linh quả cấp thấp.

"Cứ xem là vậy đi." Mặc Sĩ Phong gật đầu, "Tài sản riêng của hoàng thất, đại bộ phận linh quả trong đây vẫn phải xuất ra đem bán."

"Cũng tốt." Dung An cũng có linh quả, nhưng không có nhiều như vậy, "Nơi này có dụng cụ chuyên môn thí nghiệm cấp bậc linh quả đi?"

Đây mới là quan trọng nhất, Dung An nghĩ mình cũng nên mua một cái.

"Muốn bán linh quả trong không gian?" Mặc Sĩ Phong đùa giỡn nói, "Kỳ Lân các em đều thích như vậy."

Dung An tự dưng bị tâm sự truyền thuyết, gật gật đầu, lại lắc đầu, "Không cần ngài nhọc lòng, đây là việc riêng của tôi."

(⊙o⊙) A! Mình nói gì đó, rõ ràng là muốn cùng đắp nơi bán, kết quả mở miệng lại biến thành lời nói lạnh băng như vậy. Dung An thật muốn đấm mặt đất, theo bản năng liền phản ứng như thế.

"Đúng, những cái đó đều là linh quả của cá nhân em." Mặc Sĩ Phong gật đầu, "Ai dám cùng em đoạt, chính là đối nghịch với ta."

Thấy đại đế nghiêm trang nói chuyện với mình, Dung An liền muốn chạy trốn, nhưng vẫn muốn làm bộ cao lãnh, "Không ai dám đoạt!"

Bình tĩnh xoay người, Dung An rời đi nơi cất giữ linh quả, đại đế rõ ràng chính là khoe giàu. Tuy rằng mình hiện tại không có nhiều linh quả như vậy, không có nhiều điểm thông dụng như vậy, nhưng đồ vật của đối phương sớm hay muộn cũng là của mình, a, phi, nói trắng ra là, đó cũng không phải mình, mà là tiểu Phệ Thiên Mãng hậu đại của đại đế, lại một thế hệ truyền một thế hệ, cho nên tài sản của đại đế với mình cũng không có quan hệ quá lớn, sớm hay muộn vẫn phải về tộc Phệ Thiên Mãng.

Chưa đi được hai bước, Dung An liền nhìn thấy Bạch Lão Đầu chỗ cửa hàng trên mạng mình đang công tác, ヾ(`Д′), tình huống quái gì thế này?

"Đại đế." Bạch Lão Đầu đi đến trước mặt đại đế, cung kính nói, "Hai ngày trước có tuyển người mới, tiền lương tỷ lệ phát sinh cao."

"Đế Tinh?" Mặc Sĩ Phong nhướng mày, "Ở trong trường thì thiếu điểm, không nghiêm túc học tập chạy lên trên mạng làm thêm làm cái gì, bọn họ lại không thiếu ăn."

Người ngoại tinh còn quy định học sinh trong lúc học đại học không thể làm thêm bên ngoài, vì để bọn họ càng nghiêm túc học tập, đương nhiên ở thời điểm thích hợp trường học cũng sẽ an bài cho học sinh đi thực tập. Mặc Sĩ Phong tương đối tôn sùng điểm này, mỗi năm cũng cho bộ giáo dục không ít tiền, trợ giúp những học sinh nghèo khó. Ở Đế Tinh cơ bản không tồn tại việc học sinh ăn không đủ no mặc không đủ ấm, nên Mặc Sĩ Phong càng không thích những học sinh lẫn lộn đầu đuôi.

"Vậy cũng phải." Bạch Lão Đầu gật đầu, "Hiện tại học sinh nào a, một đám đều học không giỏi."

Đứng ở bên cạnh Dung An ngực trúng thật nhiều mũi tên, cậu chính là giáo sinh học không giỏi trong miệng bọn họ. May mắn Bạch Lão Đầu không nhận ra mình, quả nhiên mang mặt hệ thống vẫn có chỗ hữu dụng.

Sau khi nói xong, Bạch Lão Đầu lúc này mới phát hiện một người xinh đẹp bên cạnh đại đế, vị này nhất định là bạn lữ mệnh định thánh bạch Kỳ Lân mà khoảng thời gian trước đại đế ra lệnh tìm đi.

"Tiểu vương hậu, ngài hảo." Bạch Lão Đầu cười cùng Dung An chào hỏi.

Dung An cao hứng không nổi, Bạch Lão Đầu này khi ở trên mạng thì độc miệng muốn chết, hiện tại thái độ lại nhu hòa như vậy, căn bản không nhìn ra đây là cùng một người, chính là thời điểm nói đến tiền lương, còn có thể nhìn ra Bạch Lão Đầu chính là lão nhân vừa bủn xỉn lại vừa độc miệng.

"Ngài cũng hảo." Dung An hơi hơi gật đầu, "Linh quả kia đều do ngài quản?"

"Chính là để lão lấy một ít đem lên mạng bán." Mặc Sĩ Phong đem đầu Dung An chuyển hướng về hắn, vấn đề đơn giản như vậy hỏi mình là được, "Mở một cửa hàng nhỏ, giá cả tiện nghi một chút, những người khó khăn cũng có thể mua được linh quả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!