Chương 25: Hắn không nghe được

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Vị thú nhân kia cầm linh quả không buông tay, gã trước kia đã nhiều lần tới cửa hàng này mua linh quả, hiện giờ nhìn thấy trong tiệm có người mới tới, lúc này mới lấy chuyện cửa hàng cách vách ra nói, hy vọng có thể mua được linh quả tiện nghi một chút. Giờ phút này, nghe nhân viên cửa hàng mang mặt hệ thống nói xong lời này, lập tức liền minh bạch đối phương cũng không tính toán bán hàng.

"Còn không buông tay." Bạch Lão Đầu từ phía sau đi lại đây, liền nhìn thấy một vị khách quen trong tay cầm một viên linh quả, "Không mua, vậy từ cửa chính đi ra ngoài."

Vị thú nhân này nhìn thấy Bạch lão một chút cũng không kinh ngạc, Bạch Lão Đầu cũng không phải lần đầu tiên nói ra lời như vậy, "Liền viên này."

Tuy rằng bên này không có giảm giá, nhưng giá cả so với cách vách mà nói vẫn thấp hơn một chút, vị thú nhân này không muốn chọc Bạch Lão Đầu không cao hứng, bằng không lần sau lại mua linh quả thì rất khó khăn, không chừng Bạch Lão Đầu còn tăng giá cho một mình gã.

"Còn nhìn cái gì, mau ghi chép!" Bạch Lão Đầu đột nhiên chụp bả vai Dung An.

"Anh ta không phải chụp trực tiếp trên mạng sao?" Dung An nghi hoặc, thời đại tinh tế khoa học kỹ thuật phát đạt như vậy, chỗ nào cần mình động thủ ghi chép.

"Ai bảo cậu ghi chép cái này." Bạch Lão Đầu xem thường, "Ghi nhớ cậu gặp được cái dạng khách hàng gì, về sau cũng biết làm thế nào để ứng phó, là dạng khách nhân gì thì nói theo dạng đó. Gặp được một người ngu ngốc, cậu giả ngu; gặp được khôn khéo, cậu liền phúc hắc lên."

Đứng ở một bên thú nhân sau khi nghe được Bạch Lão Đầu nói, đồng tình và tiếc hận liếc liếc mắt nhìn Dung An một cái, sau đó bình tĩnh rời đi, Bạch Lão Đầu lại bắt đầu dạy dỗ người mới.

Dung An tự nhiên minh bạch với người nào thì phải dùng cái thái độ đó, chỉ là việc này còn có chút khó khăn, bởi vì cậu không để bụng những người này, cũng không muốn làm một người hướng dẫn mua thật sự, càng không nghĩ đến việc cứ ngốc lại trong tiệm này. Đơn thuần chỉ tới bên này học tập tri thức về linh quả, Dung An thất thần.

"Nghĩ cái gì đâu?" Bạch Lão Đầu trừng mắt Dung An, "Làm một hàng ái một hàng, hiểu không, thu hồi những cái tâm địa gian xảo giảo hoạt kia. Nếu cậu đã vào trong tiệm của ta, vậy cậu nhất định phải tuân thủ quy củ mà ta nói."

"Được." Dung An lên tiếng.

Nói là hướng dẫn mua, trên thực tế Dung An cũng không cần dẫn đường chỉ cho thú nhân mua, mấy vị thú nhân nếu nhìn trúng tự nhiên chụp luôn, nhiều lắm là hỏi một chút chuyện nhỏ. Từ việc bán một ít linh quả, Dung An đại khái có thể nhìn ra bề ngoài da linh quả bất đồng, cấp bậc cũng bất đồng. Nhưng có linh quả theo cấp bậc tăng lên biến hóa trên da cũng chỉ có một chút xíu, mắt thường rất khó phân ra cấp bậc linh quả.

Chờ đến khi làm việc đã gần 11 giờ, Bạch Lão Đầu mới để Dung An tan tầm. Sau khi hạ tuyến, Dung An rửa mặt rồi trực tiếp đi nghỉ ngơi, cũng không tiếp tục tra cứu tìm kiếm tư liệu khác.

Trong hoàng cung đại đế lén lút mong chờ đến ngày mai, đêm nay không đi đón tiểu vương hậu lại đây, đó là vì ngày mai là cuối tuần, bọn họ sẽ có nhiều thời gian ở bên nhau.

Ngày hôm sau, Dung An ngủ đến khuya mới tỉnh, cuối tuần không có đặt đồng hồ báo thức, tối hôm qua lại ở trên mạng ngốc lâu thiệt lâu, lúc này mới ngủ đến tương đối trầm, hơn nữa lại không có người kêu cậu rời giường, không tỉnh muộn mới kỳ quái.

Đang lúc Dung An tính toán tiếp tục lên mạng cùng Bạch Lão Đầu học tập, lại nghe thấy tiếng đập cửa. Vốn tưởng rằng tổ mỗ cách vách lại tìm mình, lại không nghĩ đến là Mặc Sĩ Phong.

"Chuẩn bị lên mạng?" Mặc Sĩ Phong mấy ngày nay từ trên mạng hiểu biết thêm được một cái từ ngữ "trạch nam", hắn lại tưởng tượng vương hậu tình nguyện lên mạng cùng người xa lạ chơi đùa, cũng không muốn cùng hắn nói chuyện tình, "Luôn ngốc trên mạng đối với thân thể không tốt, không bằng đi ra ngoài chơi một chút."

Cúi đầu nhìn Mặc Sĩ Phong lôi kéo cổ tay mình, Dung An rất muốn trực tiếp chụp quăng tay đối phương, nhưng cậu vẫn nhịn xuống, cậu đánh không lại đại đế a.

"Thời tiết hôm nay hình như không tốt lắm." Dung An không muốn cùng Mặc Sĩ Phong đi ra ngoài.

"Nhiều mây rất đẹp." Mặc Sĩ Phong mỗi ngày đều sẽ xem dự báo thời tiết, Dung An tìm cái cớ căn bản không phải cái cớ. Liền tính bên ngoài trời mưa, bọn họ cũng có thể ở trong nhà hoạt động, "Cuối tuần, vừa lúc có thể đến nhà của chúng ta nhìn xem, sớm làm quen."

Đại đế luôn trực tiếp như vậy, làm Dung An không biết nói như thế nào mới tốt, rất muốn chét bùn lên mặt đối phương, "Nơi này chính là nhà của tôi, đại đế, ngài muốn ngồi ngồi không?"

"Được." Mặc Sĩ Phong thẳng đi vào phòng ngủ của Dung An, ngồi xuống sô pha, đánh giá quanh phòng, gian phòng này tương đối đơn điệu, nhưng có thể thấy được người Dung gia dùng một phen tâm tư bố trí, "Giường đệm hoàng cung còn lớn hơn nữa."

Giường đệm đủ lớn, mới có thể không kiêng nể gì mà lăn qua lăn lại ở trên đó, đại đế ảo tưởng tình cảnh tương lai nghênh thú tiểu vương hậu.

"Ân." Dung An ngay sau đó liền hiểu đại đế đang nói cái gì, biểu tình nhộn nhạo như vậy, mình muốn không biết cũng rất khó, "Kia ngài có thể về hoàng cung trước."

"Hoàng cung không có em." Đại đế u oán, "Như thế nào, cùng ta trở về ở hai ngày?"

Đại đế ngồi ở đây, Dung An cũng không thể vào lúc này chạy lên mạng, cũng không có biện pháp đến cách vách gọi người. Phu thê Dung lão gia tử ở cách vách đã đi ra ngoài công viên, cũng không thể kêu những người khác lại đây. Mình từng này tuổi nếu đặt ở địa cầu, sớm đã thành niên, là thành niên đó.

"Vừa lúc có thể đi nhìn xem cơ giáp của em." Mặc Sĩ Phong lại nói, mặt mang mỉm cười, hắn biết Dung An hiện tại rất muốn nhìn thấy cơ giáp, "Nếu có chỗ nào không thích hợp, lại sửa."

Cơ giáp? Dung An có chút động tâm, "Không đem ra được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!