Chương 21: Chặn đường

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Giữa trưa sau khi tan học, tốp năm tốp ba học sinh từ trong phòng học đi ra. Hệ cơ giáp luôn luôn đoàn kết với nhau, nhất trí đối ngoại, nói rõ ra, chính là bênh vực người mình. Hiện giờ, Roger đứng ở trước khu dạy học của hệ cơ giáp, những người này sao có thể không thấy Roger.

Ở trong mắt học sinh hệ cơ giáp, Roger chính là thú nhân bại hoại không biết sống chết mất hết mặt mũi, không có chuyện gì làm liền đi đánh Kỳ Lân. Cứ việc ngửi được trên người Dung An có hơi thở Kỳ Lân quả cao cấp đi nữa, cũng không thể tùy tiện động thủ, không biết thì hỏi, bằng không thì nói cho lão sư, tùy ý động tay làm gì.

Những người này hoàn toàn quên họ cũng là cái dạng người này, thậm chí còn cho rằng giữa thú nhân không có việc gì cũng nên đánh nhau. Cũng lựa chọn quên đi việc khoảng thời gian trước bọn họ còn cho rằng Dung An là giống đực thú nhân.

Roger vẫn căng da đầu hướng Dung An đi đến, chỉ là gã còn chưa đi đến trước mặt Dung An, đã có một người đứng ở trước mặt, ngăn trở gã bước tiếp.

"Như thế nào, còn muốn đánh Kỳ Lân?" Bảo vệ Dung An Lâm Hoa Nam nhướng mày, "Không bằng nếm thử mùi đánh giống cái, số lượng giống cái so với Kỳ Lân nhiều hơn không ít."

"Ai dám đánh Kỳ Lân!" Không kịp phản ứng lại Roger tức giận nói, "Ai?"

Lâm Hoa Nam trên dưới đánh giá Roger, người này đầu óc bị nước vào sao, "Trừ cậu ra, còn có ai?"

Một tá Dung An thành thiên cổ hận, Roger tâm thật đau, hai ngày này luôn cảm thấy âm phong từng trận, làm như thế nào cũng không đúng, đi ở trên đường đều bị người dùng ánh mắt quỷ dị nhìn, gã vô cùng hoài nghi có phải người toàn trường đều đã biết gã đánh Kỳ Lân hay không. Mặt mũi này không phải chỉ ném bỏ một chút đâu, lúc ấy sao lại ghen ghét Dung An có Kỳ Lân quả cao cấp a, còn không phải chỉ ngửi được một chút trong hơi thở thôi sao, thế nào có thể lập tức hoài nghi a!

Roger còn nghĩ mình trước đây còn chưa có gặp qua Kỳ Lân quả cao cấp, lúc ấy cũng chỉ là cảm thấy hơi thở kia rất giống Kỳ Lân quả. Khó trách người nhà nói gã xúc động, mặc kệ người chung quanh nhìn mình như thế nào, phạm vào sai, vậy phải giải quyết.

"Thực xin lỗi." Roger gãi đầu, "Cái kia…… Nếu không tôi mời cậu ăn cơm bồi tội?"

"Không……"

"Cậu đây là bồi tội sao, hay là muốn ăn đậu hủ Kỳ Lân của chúng ta?" Lâm Hoa Nam đánh gãy lời Dung An nói, "Muốn xin An ăn cơm, xếp hàng đi thôi."

-_-||| Dung An tỏ vẻ mình cái gì cũng chưa có nói, còn có nhà ăn ở chỗ đó, muốn ăn cơm thì đi ăn cơm, chọn món, sau đó bưng mâm tìm chỗ ăn là ok.

"Như vậy a." Roger buồn bực, hiện tại bồi tội cũng khó như vậy.

"Các cậu chặn đường!" Hai người kia còn tính toán đứng ở đây tới khi nào, Dung An tỏ vẻ mình không đi nhà ăn, mà phải đi đến ký túc xá.

"Ách." Lâm Hoa Nam không nghĩ tới Dung An sẽ nói như vậy, mình còn không phải đang giúp Dung An sao, nhưng y vẫn đứng sang một bên.

Ngay cả Roger cũng sửng sốt, Kỳ Lân không phải đều tương đối nhu sao, mà Dung An nói chuyện lại có chút lãnh, chỉ có thể yên lặng mà nhìn Dung An rời đi.

Một phút đồng hồ sau, Lâm Hoa Nam vuốt cằm mình, như suy tư gì đó gật gật đầu, "Kỳ Lân hệ cơ giáp chúng ta quả nhiên không giống."

Các vị học sinh hệ cơ giáp nhất trí tán thành lời Lâm Hoa Nam nói, Dung An chính là linh vật bọn họ được ban, sao có thể giống được, hoàn toàn không cảm thấy bọn họ nghĩ quá nhiều.

Đi ước chừng 100 mét, Dung An thở ra một hơi, cậu thật sự không thích cảm giác bị người vây quanh. Cho dù là cùng mấy đồng học ra khỏi phòng học, phải biết rằng cậu trước kia vì xinh đẹp đến không có bạn bè thú nhân, giống cái cũng không muốn tùy tiện cùng thú nhân kết làm bạn, nên chỉ cô độc một mình mình, hiện giờ bên người nơi nơi đều là người.

Chưa đi được hai bước, lại gặp được Dung Duệ, Dung Duệ mỉm cười đi đến bên người Dung An, "Tới, tiểu đường đệ, đi theo ca có đồ ăn ngon."

Dụ dỗ bạn nhỏ a, Dung An khóe miệng ro rút, cứ việc mình là Kỳ Lân, nhưng cũng không cần phải như thế với mình đâu, căn bản là cười không nổi, "Duệ ca, ngày mai không cần tới, em đến nhà ăn ăn, bằng không buổi sáng em mang theo cũng được."

"Không được đâu." Dung Duệ một tay nhẹ nhàng mà đặt ở trên vai Dung An, nhìn, tuy mình không được ôm tiểu Kỳ Lân, nhưng vẫn có thể gặp được, "Tuy rằng thời gian trong nút không gian cơ bản không thay đổi, nhưng để vào lâu cũng không tốt."

"Không cần đến công ty?" Dung An nghiêm trọng hoài nghi đối phương có phải trốn việc hay không.

"Duệ ca của em có năng lực lãnh đạo người như vậy, sao có thể mỗi ngày đều ngốc ở công ty, một ngày non nửa tiếng đồng hồ không ngốc, cũng không có quan hệ gì nhiều." Dung Duệ lại cười nói, chỉ là tươi cười kia có điểm thiếu đánh, "Vì Tiểu An của chúng ta, hy sinh một hai trăm triệu sinh ý cũng đáng."

Dung An cúi đầu dùng ngón chân cũng biết Dung Duệ không có khả năng từ bỏ một hai trăm triệu sinh ý, bản chất gian thương, "Em đây có phải hẳn là nên tỏ vẻ hay không?"

"Được a." Dung Duệ gật đầu, "Biến thành Kỳ Lân cho anh ôm một cái, ca nhất định hào phóng mà thưởng cho em."

Trắng mắt liếc Dung Duệ một cái, mình lại không phải món đồ chơi, tùy tùy tiện tiện biến thành Kỳ Lân cho người ôm, một chút tôn nghiêm cũng không có. Mà trước kia bị ôm, /(ToT)/~~ kia đều là lịch sử đen tối, lịch sử đen tối không thể khống chế, cho nên so với việc này không giống nhau. Dung An nắm trảo, mình chính là một người địa cầu có tiết tháo có tín niệm, sao có thể tùy tiện như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!