Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Dung Duệ buồn cười nhìn Dung An, rõ ràng nội tâm phi thường , nhưng mặt ngoài lại làm ra biểu tình nghiêm túc, tuổi còn trẻ học lão thành cái gì, chẳng ra cái gì cả, ngốc manh ngốc manh. Cũng may tiểu đường đệ là Kỳ Lân, nếu thật sự là thú nhân, phỏng chừng chỉ có bị đánh.
"Tự nhiên điểm, đừng banh mặt." Nói, Dung Duệ lại tiếp tục niết mặt Dung An.
"Buông…… Buông ra." Dung An bắt lấy tay Dung Duệ, cậu tình nguyện nhóm đường ca giống với khi mình vừa tới Đế Tinh, lãnh đạm và nghiêm khắc, hiện giờ sau khi biết được mình là Kỳ Lân, họ chỉ trong một đêm liền thay đổi, giống y như kẻ điên.
"Buông ra làm cái gì." Dung Duệ còn không đem điểm lực độ này của Dung An đặt ở trong mắt, "Làn da thật không sai, ân, Kỳ Lân đều là dạng này sao? Ca của em còn chưa chạm qua Kỳ Lân."
Bởi vì chưa chạm qua, cho nên hiện tại phải niết mặt mình sao, này là cái lý do thiếu muối gì vậy hả. Dung An xem thường, "Lại niết sẽ rớt hư, phải bồi thường tiền!"
"Tiền?" Dung Duệ rõ ràng không nghĩ tới Dung An sẽ nói như vậy, ôm bụng cười to, Dung gia khi nào thiếu tiền na.
Dung An bị Dung Duệ cười đến càng thêm ngốc lăng, mình chưa nói sai cái gì nha, Dung Duệ không phải thương nhân sao, trên tay nhất định có không ít điểm thông dụng, coi như để đối phương trả mình phí tổn thất tế bào da mặt cũng có gì sai đâu.
"Ăn cơm!" Không có tiền thì không có tiền, Dung An tỏ vẻ mình không có khả năng cùng đường ca tính toán chi li.
Một đống biệt thự này cũng không tồi, không có những người khác ở, bên trong còn có người máy bảo mẫu. Đây chính là tiết tấu nhân sinh ngươi thắng, Dung An sao có thể cô phụ cảnh đẹp này nha.
Khi Dung An ăn cơm, Dung Duệ còn quang minh chính đại chụp ảnh Dung An, sau khi biên tập thì bóp cò đưa đi. Đương nhiên không phải gửi cho người nhà, mà là gửi cho người hiện tại đang ở hoàng cung cô đơn một mình ăn cơm trưa đại đế Mặc Sĩ Phong.
Mặc Sĩ Phong vốn tưởng là tiểu vương hậu gửi tin đến, buổi sáng hắn đã cho Dung An số quang não của mình, còn cố ý nói cho đối phương tùy thời đều có thể liên hệ với hắn. Nhưng mà đợi một buổi sáng, cũng chưa thấy đối phương liên hệ với mình. Hắn chỉ có thể tự an ủi, đó là vì buổi sáng Dung An phải đi học, hiện tại đã tan học, Mặc Sĩ Phong nghĩ tiểu vương hậu hẳn là liên hệ với mình đi.
Mở ra quang não lại nhìn thấy ảnh chụp Dung An đang ăn cơm, góc độ này hiển nhiên không phải tự chụp, mà người gửi đi "Dung Duệ" hai chữ cũng chói lọi nói cho hắn, kia không phải tiểu vương hậu của mình. Mặc Sĩ Phong chua xót, lúc tiểu vương hậu ăn cơm thật giống sóc con, nhớ lại ngày đó một con tiểu Kỳ Lân dùng móng vuốt đẩy Kỳ Lân quả bất động, rồi thêm bộ dáng dùng cái đuôi quét Kỳ Lân quả. Chính là bạch mao có điểm dài, nhìn không ra biểu tình của Kỳ Lân, nhưng Mặc Sĩ Phong có thể khẳng định tiểu Kỳ Lân nhất định tức giận banh quai hàm nhìn chằm chằm Kỳ Lân quả, muốn ném trái cây xuống đất.
Buông chén đũa, Mặc Sĩ Phong có một cổ xúc động, thật muốn chạy đến bên người tiểu vương hậu.
Chụp đến xinh đẹp, đây là Mặc Sĩ Phong trả lời cho Dung Duệ.
Chỉ có thể nhìn, không thể ôm! Dung Duệ híp mắt lại, lại phát một cái tin như vậy, còn cố ý gửi ảnh mình chụp chung với Dung An.
Dung An hoàn toàn không thèm để ý tới Dung Duệ động kinh, tiếp tục chụp ảnh cũng không thể chụp ra một đóa hoa. Đối phương cũng không có khả năng đem ảnh chụp của mình ra ngoài bán lấy tiền, thế giới này mọi người một đám đều lớn lên cực kỳ không tồi, làm sao có khả năng tiêu tiền đi mua mấy thứ ảnh chụp này.
Khi Mặc Sĩ Phong nhìn thấy tin ngắn như đang khiêu khích kia của Dung Duệ, sắc mặt lạnh xuống mấy phần, đường ca của tiểu vương hậu gì gì đó thật chán ghét, một đám đều đang khiêu chiến với quyền lực của mình. Tiểu vương hậu là người mà bọn họ có thể tùy tiện đụng vào sao. Dấm đại đế quyết định tự mình đi nhìn một cái, trời sập xuống cũng không lớn bằng vấn đề bạn lữ của mình bị người khác ôm vào trong ngực.
Quản gia yên lặng nhìn đại đế ném chén đũa xuống rồi bước nhanh ra cửa, lắc lắc đầu, lại gật gật đầu, đại đế tìm được bạn lữ mệnh định chính là không giống như trước.
Chờ khi Mặc Sĩ Phong đi đến biệt thự, Dung An đã cơm nước xong, còn được Dung Duệ gọi đi nghỉ ngơi, vì vậy, hiện tại Dung An còn đang ngủ trưa.
"Tiểu An ngủ." Dung Duệ đã sớm dự cảm được Mặc Sĩ Phong sẽ đến, tuy rằng Mặc Sĩ Phong cùng đại ca là bạn bè, nhưng bọn hắn quan hệ cũng không kém, "Kỳ Lân nghỉ ngơi không tốt, có khả năng sẽ lùi lại thời kỳ thành niên."
Đại đế đang cất bước đi lên thang lầu sau khi nghe câu đó, dừng một chút, lại bước thêm một bước.
"Giấc ngủ của Tiểu An thường không sâu." Dung Duệ lại nói.
Lúc này, Mặc Sĩ Phong đã khẳng định Dung Duệ là cố ý phát những tấm ảnh chụp đó, rồi chờ mình tới, Dung An lại đang nghỉ ngơi. Đại đế rối rắm giữa việc tiếp tục đi lên hay là không đi lên, hắn cũng chỉ đứng ở bên cạnh nhìn xem thôi, chắc không có vấn đề lớn gì đi. Vạn nhất tiểu vương hậu thật sự lùi lại kỳ thành niên, điều đó đồng nghĩa với việc mình lại phải đợi lâu một chút.
Dung Duệ khẳng định hiện tại đại đế mặt than nhất định đang rối rắm giữa việc nên đi tìm bạn lữ mệnh định hay không, "Cơm trưa đã đưa xong, ta đây liền đi về trước, nhớ rõ nhắc Tiểu An buổi chiều đúng giờ đi đi học."
Đúng giờ hay không cũng không trọng yếu, không phải còn có người máy bảo mẫu nhắc nhở sao, căn bản không cần đại đế đi gọi người. Dung Duệ bất quá là đang tìm cho đại đế một cái cớ, đại đế hẳn là hiểu được nên làm như thế nào.
Dung Duệ đi rồi, Mặc Sĩ Phong thật đúng là đi lên lầu, phòng có mấy gian, nhưng hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra Dung An ngủ ở gian phòng nào. Mật mã khóa cửa phòng biệt thự trong trường học đối với hắn không phải là vấn đề, mở ra quyền hạn, thì có thể nhẹ nhàng tiến vào phòng.
Vốn tưởng rằng đẩy cửa ra sẽ nhìn thấy một con tiểu Kỳ Lân ôm cái đuôi co người lại ngủ, lại không nghĩ tới nhìn thấy vẫn là hình người của Dung An. Mặc Sĩ Phong có điểm kích động nhỏ, hắn lúc trước vẫn chưa nhìn thấy bộ dáng khi ngủ ở hình người của tiểu vương hậu.
Thả nhẹ bước chân để không đánh thức Dung An, Mặc Sĩ Phong phát hiện gian phòng này bài trí cực kỳ đơn giản, hắn trước kia cũng từng trọ ở trường, tự nhiên biết trường học chỉ cung cấp nơi dừng chân cơ bản, Kỳ Lân cùng thú nhân không giống nhau, thú nhân yêu cầu tích phân mới có thể đổi lấy ký túc xá tốt, mà điều kiện nơi ở của Kỳ Lân lại là nơi tốt nhất trong trường, nhưng trường học cũng sẽ không tùy tiện vì học sinh bố trí phòng ngủ, đỡ phải bị học sinh bất mãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!