Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Sáng sớm hôm sau, Dung An đã biến lại thành hình người, đồng thời cũng cảm giác lực lượng trong cơ thể khôi phục không sai biệt lắm, không cần tiếp tục duy trì trạng thái Kỳ Lân.
Trên thực tế, Dung An rất nhiều lần ở trong lòng hò hét, một chút cũng không thích bị người xoa đầu, cũng không thích bị người ôm vào trong ngực. Nhưng xuống lầu, thấy Dung lão phu nhân phất tay với mình, đành phải đi qua.
Chỗ ngồi ăn cơm của Dung gia luôn có thứ tự, nguyên bản bên người Dung lão phu nhân là Dung đại phu nhân, lần này, chỗ đó lại chừa không ra một vị trí. Dung An sau đó liền biết ý của Dung lão phu nhân, để mình ngồi ở bên người ông.
"Ngồi." Dung lão phu nhân cười kéo Dung An ngồi xuống, "Giáo phục này rất thích hợp."
Ngày hôm qua khi từ trường trở về, Dung An cũng lãnh giáo phục mới, không giống với giáo phục của thú nhân, đó là Kỳ Lân, kiểu dáng giống như đồ giống cái cùng á thú nhân mặc.
Đồ ăn trước mặt cũng không phải là thịt dị thú trung cấp cao cấp cắn không đứt, mà là khối thịt nhỏ tươi mới nhiều nước. Dung An đối với việc này cũng không biết nên nói gì, dù đã xuyên qua đến thế giới này gần hai mươi năm, nhưng cậu vẫn không có thói quen mới sáng sớm đã ăn đồ ăn dầu mỡ như vậy. Chỉ là thú nhân không thịt không vui, cũng yêu cầu có thịt dị thú bổ sung năng lượng.
"Dung Khải." Dung lão gia tử điểm danh tên cháu trai lớn, "Chờ một lát đưa Tiểu An đến trường."
Sáng sớm Dung Khải cũng đã nghe những người này bàn bạc vài tình huống có thể xảy ra, một đám đều như đang sợ Dung An tìm không được trường học, vào khoảng thời gian trước, tiểu đường đệ còn không phải tự mình đến trường sao. Đương nhiên sự thật cũng không phải họ sợ tiểu đường đệ lạc đường, mà là sợ những tên thú nhân khác dụ dỗ tiểu đường đệ.
Khi há mồm ăn bữa sáng, Dung An nhịn không được nhìn thoáng qua Dung nhị thiếu cùng Dung nhị phu nhân, cậu vẫn không thay đổi được phản ứng theo bản năng.
"Không cần phải nhìn bọn họ." Dung lão phu nhân bưng một ly sữa bò đưa cho Dung An, "Bọn họ đã lớn như vậy rồi, biết tự mình ăn cơm."
Phu thê Dung nhị thiếu đã tập thành thói quen, mấy ngày nay, Dung lão phu nhân luôn thích nhắc mãi "bọn họ đã lớn như vậy", họ chỉ cần yên lặng đem mũi tên trên ngực rút ra là tốt rồi.
Yên lặng mà ăn cơm, Dung An tỏ vẻ mình không phải cố ý làm phụ thân bị tổ mỗ lạnh mặt.
"Quân bộ còn có không ít chuyện đi, không cần Dung Khải đưa Tiểu An đi, con……"
"Không phiền toái." Dung Khải đánh gãy lời Dung nhị thiếu, "Tiện đường."
Dung nhị thiếu trừng mắt nhìn Dung Khải một cái, cháu trai lớn, có hiểu tôn trọng trưởng bối hay không. Hơn nữa cái gọi là tiện đường của cháu là vòng lại gần nửa vòng mới đến quân bộ đi!
"Xác thật tiện đường." Dung đại thiếu gật đầu, Đế Tinh là hình tròn, đi đâu cũng có thể tới được quân bộ.
Nhìn tất cả mọi người đều trợn mắt nói nói dối, Dung nhị thiếu cạn lời, những người này rất quan tâm con trai của mình nga, mình còn có thể nói cái gì nữa. Lại nói nếu mình nói không tiện đường, thêm thê tử nữa cũng chỉ có hai người, những người khác đang ngồi ở đây nhất định đều sẽ nói tiện đường, số phiếu cũng không cao.
Chờ Dung An đi tới cửa, cặp sách gì đó sớm đã bị cậu đặt vào không gian, chỉ là cậu không đợi được Dung Khải ra, lại chờ được Mặc Sĩ Phong đến.
Mặc Sĩ Phong tỏ vẻ hắn không đến Dung gia bồi tiểu vương hậu đã không tồi rồi, nên thê tử tương lai tự nhiên phải do mình đưa đến trường học. Đồng thời cũng có thể cảnh cáo những cái tên thú nhân khác, đừng ỷ vào tuổi trẻ mà động tay động chân với tức phụ của mình, vương hậu là bọn họ có khả năng động vào sao.
Thấy đại đế tinh hệ, biểu tình Dung An chính là lãnh, thanh lãnh. Hoàn toàn không biết làm thế nào để đối mặt với Mặc Sĩ Phong, có thể nói chính mình một chút cũng không thích ở trước mặt những người khác duy trì hình thái Kỳ Lân sao. Nhưng mà Mặc Sĩ Phong không chỉ nhìn thấy một mặt chật vật của mình, còn giúp tắm rửa sát mao, cảm giác này rất kỳ quái. Muốn tránh lại trốn không thoát, chỉ có thể nghênh diện, lại có chút thấp thỏm, sợ đối phương há mồm liền cười nhạo mình, em thật yếu.
Dung Khải lái xe huyền phù lại đây thì nhìn thấy Dung An ngơ ngác hai mắt vô thần đứng đó, hắn dứt khoát xuống xe. Lại nhìn qua Mặc Sĩ Phong, mày nhíu lại, "Nơi này không phải hoàng cung."
"Tiểu vương hậu ở chỗ này!" Mặc Sĩ Phong kiên định nói, còn một phen kéo Dung An như đi vào cõi thần tiên qua, "Em ấy, giao cho ta."
Đại đế bỗng nhiên chuyển biến phong cách, bá đạo đế vương, cùng với sự lãnh ngạnh lúc trước có khác biệt rất lớn nha.
Dung Khải đối diện với đôi mắt của Mặc Sĩ Phong, "Tiểu An, lại đây."
Dung An vẫn đang ở trạng thái đi vào cõi thần tiên nên không ý thức được Dung Khải gọi cậu, chờ lấy lại tinh thần lại nói, "Các anh vội, tôi tự mình đến trường cũng được."
Cũng không phải con nít ba tuổi, ai mà muốn người khác đưa mình đi học, Dung An còn tưởng rằng Mặc Sĩ Phong là tới tìm Dung Khải.
"Không vội." Mặc Sĩ Phong ngay sau đó minh bạch Dung An cho rằng mình tới tìm Dung Khải, mình sao có thể mới sáng sớm đã lại đây chỉ vì tìm một tên giống đực thú nhân, cứ cho là ở thời khắc chiến loạn, cũng nên đến bảo vệ bạn lữ mệnh định cho tốt.
Tinh hệ này các thú nhân có một tín niệm rất kiên định, chiến loạn bùng nổ, bảo vệ tốt bạn lữ mệnh định của vương; thời đại hoà bình, bảo vệ tốt bạn lữ mệnh định của vương; vô luận khi nào, đều phải bảo vệ tốt bạn lữ mệnh định của vương. Chê cười, nếu bạn lữ mệnh định của vương xảy ra chuyện, vương lại không chịu lưu lại hậu đại, không có thú nhân Phệ Thiên Mãng thì thế giới này sớm hay muộn cũng xong đời. Còn vương sao, bọn họ tin tưởng vững chắc vương nhất định có thể bảo vệ tốt chính mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!