Chương 13: Lăn về đi

Edit: Dĩm Dĩm

◇♥◇

Chọc chọc đầu tiểu Kỳ Lân, thấy Kỳ Lân vẫn không nhúc nhích, cũng không có nửa điểm phản ứng, chỉ là sau khi mao bị áp xuống sẽ chậm rãi xoã tung lên. Mặc Sĩ Phong lại dùng ngón tay nhẹ nhàng mà nhấc chân trước của tiểu Kỳ Lân lên, buông ra, rồi nhấc lên, lại buông, mà tiểu Kỳ Lân cũng không thèm ngẩng đầu, tròng mắt không nhúc nhích.

Vì làm một món đồ chơi mao nhung đủ tư cách, Dung An cũng là liều mạng, nếu có thể nghẹn lại không hô hấp, tin tưởng cậu nhất định sẽ nghẹn.

Cảm giác của Mặc Sĩ Phong đối với việc này là tiểu vương hậu nhà mình đang chơi đùa với mình, vậy thì mình phải phối hợp.

Thời gian trôi qua thật mau, mắt thấy sắp 8 giờ, Mặc Sĩ Phong thập phần luyến tiếc tiểu Kỳ Lân, nhưng vẫn phải đưa Tiểu vương hậu về Dung gia. Không đợi hắn hành động đã nghe người ta bẩm báo, Dung Khải đã tới hoàng cung đón người.

Biểu tình Mặc Sĩ Phong cứng lại, hắn đâu phải không đưa tiểu Kỳ Lân về, có nhất định phải nhìn chằm chằm như thế không. Hắn không muốn để ý tới tất cả mà trực tiếp lướt qua Dung Khải đem người đưa về, nhưng nghĩ đến Dung An là người Dung gia, nếu đắc tội Dung Khải, về sau bọn họ cho mình mang giày nhỏ, ở thời điểm mình truy tiểu vương hậu làm mình ngột ngạt thì biết sao bây giờ.

Vì thế Mặc Sĩ Phong đen mặt đi đến trước mặt Dung Khải, "Đi."

Không có đưa tiểu Kỳ Lân cho Dung Khải ôm, Mặc Sĩ Phong chuẩn bị tự mình đi Dung gia.

"Giao cho tôi đi." Dung Khải với Mặc Sĩ Phong là người cùng thế hệ, cả hai cũng coi như là bạn bè, bởi vậy, hắn liền muốn từ trong tay đối phương ôm tiểu đường đệ qua.

Mặc Sĩ Phong nghiêng người, cất bước rời khỏi phòng khách hướng về xe huyền phù, muốn ôm cũng là tự mình ôm về.

Tuy rằng không ôm được tiểu đường đệ, nhưng Dung Khải vẫn nhìn thấy bộ dáng Dung An giả chết, xa xa nhìn qua thật giống như con rối Kỳ Lân treo trong tủ kính. Tiểu đường đệ ở phương diện này kỹ thuật diễn thật cao, nghĩ đến đã thấy thắp sáng mãn cấp.

"Từ từ." Dung Khải gọi lại Mặc Sĩ Phong, "Ngài không đem tiểu đường đệ đổi thành con rối đi?"

Nói trực tiếp như thế làm Mặc Sĩ Phong mãnh liệt chịu một kích, tại sao hắn không nghĩ tới điểm này, dùng con rối thay thế tiểu vương hậu, đem tiểu vương hậu lưu lại trong cung, đưa con rối cho Dung gia.

Thấy Mặc Sĩ Phong dừng lại, Dung Khải cảm thấy hoài nghi liền nhấc chân chạy đến trước mặt Mặc Sĩ Phong chọc chọc đầu tiểu Kỳ Lân, không phản ứng? Lại chọc, sau đó hắn bị Kỳ Lân cắn tay.

MD, còn chọc, lại chọc nữa chắc phải biến ngốc, vốn dĩ chỉ số thông minh đã không đủ dùng rồi. Dung An cảm thấy không vui liền hung hăng cắn thêm vài cái, nhưng mà điểm lực độ này ở trước mặt thú nhân có thể xem nhẹ.

Hàm răng thật nhỏ, thật độn, đây là ý nghĩ của Dung Khải, khó trách Kỳ Lân đều muốn ăn đồ ăn mềm, còn muốn hầm tới nát.

"Răng sẽ vỡ vụn." Một bàn tay khác của Dung Khải xoa xoa đâu tiểu Kỳ Lân.

o(╯□╰)o, Dung An đành phải buông miệng, cậu rất muốn đi diện bích, làm cái gì cũng đều có hại cho mình.

Mặc Sĩ Phong trực tiếp ném tay Dung Khải ra, "Xoa hư."

Ánh mắt Dung Khải hơi lóe, giờ phút này đại đế không nghiêm túc, càng có nhân khí.

"Dung gia!" Dung Khải cường điệu.

Dung gia, đây là lời nói hai ngày nay người Dung gia thích nhất, Dung Khải cũng không ngoại lệ, Kỳ Lân là của nhà bọn họ, bọn họ sẽ bảo vệ tốt, không cần người khác nhắc nhở.

Mặc Sĩ Phong nghẹn khuất, Dung An xác thật là người Dung gia, nhưng cũng là tiểu vương hậu của mình. Bọn họ không cần cường điệu sự thật đã định trước người khác được không, bọn họ không nghĩ tới mình còn chưa cùng Dung An đính hôn chính là chuyện đại sự quan hệ đến toàn tinh hệ sao.

Không được, tối nay phải liên hệ với hội trưởng lão, sớm định ra rồi thông cáo cho toàn tinh hệ, có lẽ còn có thể đem tiểu vương hậu tới bên người. Mặc Sĩ Phong còn nghĩ thêm nếu không thể đem tiểu vương hậu đưa tới hoàng cung thì chính mình đi đến Dung gia cũng rất tốt.

Ôm chặt tiểu Kỳ Lân, Mặc Sĩ Phong lúc này mới đi tiếp, hiện tại cứ cho người Dung gia nói thêm hai câu đi, Kỳ Lân sớm hay muộn cũng là của mình.

Nhìn thấy động tác biệt nữu của Mặc Sĩ Phong, khóe miệng Dung Khải co rút, trước kia ngẫu nhiên nghe tổ phụ nói khi Phệ Thiên Mãng truy thê thì da mặt dày như thế nào, không biết xấu hổ như thế nào, Dung Khải còn chưa tin, rốt cuộc Phệ Thiên Mãng cũng là người thống trị tinh hệ, bên ngoài luôn biểu hiện đến phi thường thong dong đại khí, hoàn toàn không giống một người lòng dạ hẹp hòi.

Trước kia Dung Khải còn cho rằng Mặc Sĩ Phong là một minh quân, vì nước cố sức lo lắng, hiện giờ, đại đế vẫn là đại đế, rồi lại có điểm bất đồng.

Dọc theo đường đi, tiểu Kỳ Lân đều ngốc trong lòng ngực Mặc Sĩ Phong, Dung An đã thỏa hiệp, chỉ cần mình làm bộ như con rối thì đại đế nhiều lắm chỉ xoa xoa đầu mình, nâng nâng chân trước của mình, sẽ không lẩm bẩm lẩm bẩm những cái quá khứ huy hoàng kia. Khi đại đế gặp đại đường ca thì vô cùng ít lời, Dung An rất hy vọng khi đại đế đơn độc đối mặt với mình cũng như vậy.

Cho dù tài xế chạy xe huyền phù chạy đến chậm rì rì, thì nửa giờ chờ sau vẫn đến Dung gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!