Edit: Dĩm Dĩm
◇♥◇
Lăn hai vòng, lung lay ổn định thân hình, Dung An thật muốn nói, phụ thân, ngài không thể liếc xem bên chân một cái sao, một chút ăn ý cũng không có, mình nhất định là phụ thân cùng mỗ phụ nhặt về!
Mặc Sĩ Phong mắt sắc nhìn thấy một cục bông trắng trên mặt đất, đứng dậy, lướt qua Dung nhị thiếu, bế tiểu Kỳ Lân có chút đứng không vững lên.
Nhìn thấy tiểu bạch "cẩu" trong lòng ngực Mặc Sĩ Phong, tâm tình Dung nhị thiếu thật không tốt, không cần nghĩ, thứ mình vừa mới đá chính là con trai. Con trai cũng thật là, không thể biến thành hình người để nói chuyện sao, nếu không biến về được, cũng đừng đột nhiên kéo ống quần của mình a.
Tuy rằng Dung lão gia tử với Mặc Sĩ Phong không thấy Dung nhị thiếu đá tiểu Kỳ Lân, nhưng dấu chân trên bạch mao làm họ không hẹn mà cùng nhìn về phía Dung nhị thiếu.
"Cái kia…… Nó……" Con trai là tới hố mình đi, ánh mắt Dung nhị thiếu hoảng hốt, giải thích thế nào cũng không đúng, đành phải quay đầu nhìn về phía tiểu Kỳ Lân, "Lần sau đừng……"
"Lần sau chú ý hơn!" Dung lão gia tử trách cứ Dung nhị thiếu, "Đều đã làm phụ thân người ta, chút chuyện này còn không hiểu."
"Nơi này không phải dã ngoại." Mặc Sĩ Phong đối với Dung nhị thiếu rất không hài lòng, nếu để tiểu vương hậu trở về, vạn nhất bị bọn họ đá hỏng phải làm sao bây giờ, "Vẫn nên lưu tại hoàng cung."
Dung An không biết lúc nãy Mặc Sĩ Phong với người nhà nói cái gì, nhưng cậu có thể khẳng định mình không muốn làm sủng vật của người khác, giãy giụa muốn rời khỏi ôm ấp của Mặc Sĩ Phong.
"Anh tmd mới là sủng vật", Dung An bất mãn, "Đại đế tà ác".
"Em ấy đồng ý." Không đợi Dung lão gia tử với Dung nhị thiếu lên tiếng, Mặc Sĩ Phong lại nói.
Σ(°△°|||)︴, Dung An không nghĩ tới Mặc Sĩ Phong lại nói như vậy, nếu đã nghe không hiểu mình nói chuyện, cũng đừng đoán bừa a.
Dung lão gia tử nhìn cháu trai bé bỏng đột nhiên an tĩnh lại, cho rằng cháu trai tò mò hoàng cung muốn lưu tại hoàng cung chơi đùa, cái này làm cho ông thực buồn rầu.
Sau khi lấy lại tinh thần Dung An hé miệng, cắn lên cánh tay Mặc Sĩ Phong, nhưng mà đối phương da quá dày, Dung An muốn khóc, không cắn thịt dị thú trung cấp cao cấp, cắn thú nhân cũng muốn vỡ vụn hàm răng.
"Nghiến răng?" Mặc Sĩ Phong phảng phất như không hiểu thâm ý của Dung An.
"Em gái anh! " Dung An héo, sau đó lại nghĩ không thể nói chuyện, còn có thể đánh chữ, ánh mắt sáng lên, sau đó mở ra quang não: Tôi phải về nhà!
Đương nhiên Dung An không dám nói cũng không dám làm trò trước mặt Mặc Sĩ Phong nói hắn là tên biến thái kêu sủng vật là vương hậu! Nhất định là nghẹn lâu lắm rồi, còn không có tìm được một nửa khác.
Mặc Sĩ Phong rốt cuộc hiểu được ý tứ của Dung An, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Dung nhị thiếu một cái, người này thật sự không đáng tin cậy, lại nhìn tiểu Kỳ Lân nói, "Sẽ bị đá."
Thấy đại đế nghiêm trang nói với con trai cái này, Dung nhị thiếu tâm can run rẩy, còn không phải vì mình không biết con trai là Kỳ Lân, mới nháo ra mấy việc này sao. Những người này không thể buông tha cho hắn sao, Dung nhị thiếu có thể dự kiến được về sau hắn sẽ trở thành một quyển giáo trình sống, mọi người sẽ chỉ vào hắn hoặc là ảnh chụp của hắn nói với tiểu thú nhân: Nhìn, người này đến Kỳ Lân cũng không biết, sau này các con không thể như vậy, cẩn thận tìm không được tức phụ.
Ngẩng đầu nhìn phụ thân, Dung An tỏ vẻ so với việc làm sủng vật nhà người khác, vẫn là bị phụ thân đá đi.
"Vương, Dung An là người Dung gia." Dung lão gia tử nhắc nhở Mặc Sĩ Phong.
"Mệnh định." Tiểu vương hậu là của mình, Mặc Sĩ Phong cường điệu, "Vị hôn phu."
Đang muốn đánh chữ, Dung An nghe thấy chuyện này cả người đều không tốt, một giây không cẩn thận lăn ra khỏi ôm ấp của Mặc Sĩ Phong, không chờ Mặc Sĩ Phong ôm lên, cậu đã sợ tới mức biến thành hình người. -_-||| thế nhưng ở thời điểm này biến thành hình người, Dung An cũng không biết nên nói mình may mắn, hay là bất hạnh.
Tuy rằng ở trường đã nhìn thấy ảnh chụp của Dung An, nhưng khi nhìn đến Dung An hàng thật giá thật, Mặc Sĩ Phong chỉ cảm thấy trong đầu nở rộ từng đóa từng đóa hoa kiều diễm, đây là mỹ nhân vương hậu của mình a.
Trên người Dung An còn mặc giáo phục, quyết đoán đứng ở bên cạnh Dung lão gia tử, "Tổ phụ."
Sau khi biến về hình người, Dung An cảm giác lực lượng trên người mình thật không xong, không chừng một lát nữa lại biến về hình thú, lần trước không nên cùng người kia đánh nhau, sau một trận đó, tiêu hao lực lượng quá nhiều, làm hiện tại không thể ổn định được.
Mặc Sĩ Phong nhìn chằm chằm Dung An một hồi lâu, xem đến mức Dung An muốn tán cho đối phương hai bạt tay, ở đâu có thú nhân xem một thú nhân khác như vậy.
"Tốt." Dung lão gia tử khó được lộ ra một mạt ôn nhu, đắc ý mà liếc liếc Mặc Sĩ Phong, "Vương, đây là cháu trai nhỏ của ta, Dung An."
"Vương." Dung An cung kính hướng Mặc Sĩ Phong khom lưng, giờ phút này Dung An đâu còn là Kỳ Lân ngốc manh, rõ ràng là một tiểu tử hơi mang khẩn trương khi nhìn thấy người lãnh đạo tinh hệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!